Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương Yêu? Sao khó thế!: Chương 12:Ba điều kiện.

Quảng cáo

                           Chương 12:Ba điều kiện.      

What? Tên này mà la hội trưởng hội học sinh.

                    ***************

-Cô lọ lem Dương Thanh Nhã được hoàng tử nhà họ Long  để mắt.

-Dương Thanh Nhã quyễn rũ công tử Long Chấn Thành.

-Thôi đi! Hay lắm sao mà đọc.

Nó hét lên chặn ngay những câu nói của Hân.

-À thì,nó hiện kín bản tin của trường còn gì.

Hân đưa điện thoại ra trước mặt nó rồi nói.

Sự việc là thế này.Nó và Thành không vị kỷ luật nhưng lại bị phạt chạy quanh sân 20 vòng.Ai mà chạy nổi cái sân to hơn cái sân vận động quốc tế đâu.Vụ của nó và Thành bị lan truyền ra ngoài nên mới có vụ bê bối này.Ở trường có thế giới mạng như facebook.Nó giúp cho các bạn trao đổi thông tin nhanh hơn,thông báo nhanh hơn,….

Nó bực bội.Đã chạy trốn thục mạng chỉ vì không muốn gặp việc rắc rối như hôm nay vậy mà,Chỉ tại tên đàn bà đó.

                                      *******************

-Tao không ngờ mày nổi tiếng nhanh thế đó Nhã Nhã à.

Linh Vừa cười vừa nói.

-Im ngay.Tụi mày có đi đến trường đua với tao không?

Nó nói.Linh và Hân ngơ ngác.

‘Nó có thích đến trường đua mấy năm nay nữa đâu ,nay sao lại dở chứng.’

Linh nghĩ.

-Sao?Không muốn đến à.Vậy thì thôi.

Nó nói.

-Không không,muốn muốn.

Hân vội nói.Có ai ngu mà không đi.

-Vậy thì 5h chiều gặp nhau tại nhà.

Nó nói rồi bỏ đi.

Bực bội trong người mà lại không có chỗ để dải tỏa làm nó khó chịu vô cùng,Ở trường đi đến đâu cũng có người chỉ chỏ làm nó càng bực mình.Quyết định cúp tiết đi xả giận.

Nghĩ là làm nó cúp ,đi đến quán kem gần đó ,gọi một bàn toàn kem.Vừa ăn vừa nghĩ.Nó nuốt miếng nào là đỡ tức từng đấy.Ăn xong mấy trồng kem hoa quả các loại,nó thấy đỡ tức.

Đứng dậy,định lấy tiền thì nó chợt nhớ ra.Nó để ở lớp rồi,Nó lục xem có cầm điện thoại không thì thôi rồi,điện thoại thì để trong cặp.

                         ***********************

-Sao thế!

Đang loay hoay tìm kiếm thấy có người gọi nó ngẩng lên nhìn thì ra là Thành.Thành đi ngang qua thấy nó đang ăn thì ghé vào hỏi thăm.Đơ người vì một người mà có thể ăn đến mấy xuất ,lại thấy nó đang tìm cái gì đó thì hỏi.

Nó không nói gì,đứng yên một chỗ.Thành thấy vậy thì càng tò mò,gạ hỏi.

-Có chuyện gì sao?

Nó chẳng nói chẳng rằng tiến gần đến chỗ Thành.Thành chẳng hiểu cái gì ,lùi lại mấy bước.Có phải chị này đang bực muốn tìm người để xả giận không.Nó bước đến trước mặt Thành xòe tay ra nói.

-Cho tui vay tiền.

Thành giật mình,tưởng nó định làm gì mình ai dè mượn tiền.Thành cười .

-Tiểu thư mà cũng thiếu tiền đến nỗi phải đi vay tui à.

Nó nghe xong bực mình ,dơ lắm đấm lên.

-Anh nói cái gì .Nói lại tui nghe xem.

Thành lại cười lấy tay mình gạt tay nó xuống .

-Thế có tính mượn tiền nữa không?

Nó quên mất mình đang hỏi mượn tiền .

-Cho tui vay,mai tui giả.

Nó nói.

-Cho vay cũng được nhưng….

-Nhưng cái gì .

Nó nói ngang vào.

-Nhưng cô phải làm cho tôi ba điều kiện.

-Là gì.

-Tui chưa có nghĩ ra nhưng khi tui bảo cô phải làm.

Thành nói.Nó nghĩ.

‘Mình sợ mắc nợ người khác nhất,thôi thì đồng ý cho xong chuyện.’

-Rồi.Vậy đưa tiền cho tôi đi.

Thành thanh toán tiền cho nó ,khi quay lại thì chẳng thấy nó đâu rồi.Chỉ biết lắc đầu ,cười khuẩy.

-Thú vị,thú vị,cậu đúng là có mắt nhìn người đó Hạo Thiên .

                              ******************

 

 

 

 

 

Quảng cáo

Luợt xem: 377.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Tôi là Hắc Băng Vũ,một con nhóc siêu quậy hiện đang học năm 3 sơ trung,tôi là một trong các thành vi...

câu chuyện bắt dầu; có 1 con quái vật nó dánh rắm xong nó chết ( chắc mấy bạn không hiểu có nghĩa qu...

Một mùa hè đi qua và mùa thu tới trên con đường của xứ sở nắng gió của tôi.Nó báo hiệu rằng, một năm...

Chương 1: " Sau trận mưa rào Chúng ta gặp lại nhau Cũng như mặt trời với c...