Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương Yêu? Sao khó thế!: Chương 1: oan gia.

Quảng cáo

                                             Chương 1: oan gia

Bíp!bíp!bíp!.........

Tiếng chuông báo thức vang lên ,Dương Thanh Nhã (nówink đưa tay ra tắt đồng hồ báo thức cái rụp. Nhìn đồng hồ 6h35' ,nó uể oải ngồi dậy ,vươn vai rồi bước xuống giường làm VSCN với tốc độ bàn thờ sau đó chạy như bay xuống lầu. Bà vú thấy nó xuống thì gọi.

-Cô chủ ăn sáng đi .

-thôi.

Nó nói xong chạy thẳng ra ngoài sân lấy xe đạp ,chạy như điên đến trường. Vừa đi nó vừa lẩm bẩm.

'Chết con mẹ nó . Muộn rồi'

                                          **************************

Cuối cùng nó cũng đứng trước cổng trường Patrician. Ngôi trường dành cho các cô chiêu, cậu ấm đi học .Nhìn đồng hồ 6h45' nó thở phào nhẹ nhõm.

'may còn kịp .Phải đi tìm phòng hiệu trưởng cái đã'

Mới bước vào,bao nhiêu tiếng xì xào to nhỏ.

-Ai đây? Xinh thế!

-Em ơi! Em tên gì ?Cho anh làm quen nha.

-Con nào đây? Nó còn dám đẹp hơn cả mình.          @@#$%^&

Nó chẳng để vào tai, lấy tấm bản đồ trong cặp ra nhìn. Đang đi nó va phải ai đó, do mải nhìn vào bản đồ nên nó không phòng bị nên ngã xuống đất. Nó đứng dậy phủi váy định nhìn xem ai va phải mình thì đập ngay vào mắt nó là khuôn mặt anh tú, tà mị ,đẹp đến mê hồn.

-Cô không biết nhìn đường hay sao mà va phải tôi?

Tên đó nói với giọng lạnh lùng. Nó nghe xong tỉnh cơn mê, tiếp tục nhìn vào bản đồ chẳng thèm nhìn tên đó nữa. Nó không muốn mới sáng ra đã gặp chuyện xui xẻo. Tên đó thấy thế thì giận tím mặt ,từ trước tới giờ đã có ai dám phớt lờ mình đâu ,nay con nhỏ này dám bơ mình. Tên đó hét lớn.

-Cô bị điếc hay giả nai.

Nghe xong, máu  nó sôi sùng sục ,không kìm chế được nữa nó ngẩng lên đáp trả.

-Anh hoặc tôi hay là tôi hoặc anh va phải đối phương,tôi còn không biết với lại nó không quan trọng bằng việc tôi bị ngã còn anh thì không. Tôi bị ngã còn chưa la ối điều gì huống chi là anh,người có bị xây xát chỗ nào đâu mà kêu. Đúng là đồ đàn bà.

Nói xong nó bỏ đi chẳng thèm nhìn tên đó lấy một cái .Nó đúng là biết cách khiến người khác tức. Tên đó đứng chết chân một chỗ ,á khẩu chẳng thể nói gì. Khi nó đi được một đoạn ,tên đó quay lại nhìn theo bóng lưng sắp khuất của nó nở một nụ cười lửng, nham hiểm.

'Cô chết chắc'.

                                                                                                                                                                                ************************

Lời bình của tác giả.

-Mình sẽ gọi Dương Thanh Nhã là nó cho gọn

-Còn nói thầm thì mình cho vào trong dấu này ('wink

cảm ơn mọi người đã đọc. hãy ủng hộ mình nha.

Quảng cáo

Luợt xem: 282.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Mở đầu Thời gian gần đây, Nghiêm Vũ thường xuyên đi sớm về muộn. Nghe nói là vì đợt thực tập...

Jung Ami:20t nhà thiết kế ẩn nổi tiếng(nv nữ chính)là ng Hàn lai Việt Nam Jung O Seok:anh trai Am...

Sau cuộc chia tay với cô bạn gái tiểu thư đỏng đảnh của mình, Tử Khiêm vất vả lắm mới thôi không khó...