Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 1: Nữ Phụ Tu Tiên (1)

Quảng cáo

Trong tinh không trắng xóa, một thiếu nữ đang ngồi ngẩn ngơ nhìn lên bảng thông tin trong suốt trước mặt : 

Tên : Phong Vân

Điểm tích lũy : 0

Sưu tập : 0

Con mẹ nó, sao lão nương lại ở đây? Nơi này là nơi quỷ quái nào thế? 

Trả lão nương về, lão nương còn chưa ra chương đâu !!! 

[ Xác định mục tiêu, ký kết khế ước. ]

Một giọng nói máy móc lạnh băng vang lên. 

 

Con mẹ nó, lại cái gì nữa? Khế ước cái đéo gì thế? 

Đợi đã, quen quen nhỉ..... 

Lật bàn, thế đéo nào lão nương lại bị hệ thống cứu vớt này nhìn trúng cơ chứ !! 

" Hệ thống phế vật kia, mau đưa lão nương về. "

Phong Vân mở miệng, nhìn bên ngoài có chút kích động nhưng nếu nhìn kỹ thì phát hiện cặp mắt của Phong Vân bình tĩnh vô cùng, không chút gợi sóng như vẻ bề ngoài. 

[ Không thể. ]

Hệ thống phế vật mở miệng, giọng nói tuy còn lạnh băng nhưng đã có chút nhân tính. 

" Why? "

Phong Vân trợn trừng mắt, mở miệng hỏi. 

[ Bởi vì đã ký kết khế ước, nếu ký chủ không hoàn thành nhiệm vụ ta đưa ra. Vĩnh viễn biến mất ở nơi này, hồn phi phách tán. ]

Hệ thống phế vật mở miệng tuy không có nói gì nhiều nhưng trong giọng nói lại thêm uy hiếp và cảnh cáo. 

" Ha, nhiệm vụ gì? "

Phong Vân nhướn mày, khóe miệng khẽ cong lên một độ cong khó thấy, bởi vì cô cúi đầu nên hệ thống không thấy được một tia sáng vút qua trong mắt rồi biến mất.

Thú vị hơn cô tưởng.

[ Nhiệm vụ của ký chủ vô cùng đơn giản, chỉ cần ký chủ hoàn thành nguyện vọng của người ủy thác là được. ]

Hệ thống phế vật cho là đã dọa được cô nên giọng nói nhu hòa hơn không ít.

" A, ta làm vậy có lợi ích gì? "

Phong Vân híp mắt, bàn tay mân mê tóc khẽ cười rồi mở miệng. 

[ Đương nhiên ký chủ sẽ được trở về thế giới của mình và một món quà tân thủ. ]

Hệ thống phế vật im lặng một chút như đang trao đổi với ai đó rồi mới mở miệng nói. 

" Ha, được ta đồng ý. "

Phong Vân không nhanh không chậm mở miệng đồng ý. 

[ Mở quà tân thủ : Có/Không ] 

" Có. "

Phong Vân nhàn nhạt lên tiếng, sau đó là vài tiếng ting ting. 

[ Chúc mừng ký chủ nhận được một lọ đan dược cấp 9 cực phẩm, một không gian trồng linh dược, một viên Tẩy Linh đan, một cây súng dị năng cấp 3. ]

Hệ thống phế vật sau khi ting vài tiếng thì mở miệng nói quà. 

Ha, hào phóng đấy. 

Phong Vân nhếch môi, cúi đầu che đi u ám trong mắt rồi ngẩng đầu nở nụ cười. 

" Tiến vào nhiệm vụ. "

Phong Vân mở miệng lạnh nhạt nói. 

[ Bắt đầu dịch chuyển.... ]

[ Dịch chuyển thành công. ]

Phong Vân hoa mắt một chút rồi cảm thấy linh hồn đang từ từ chậm rãi nhập vào một thân thể. 

Trong tinh không, sau khi Phong Vân đi, một người mặc bộ đồ thuộc về tương lai hiện ra, hệ thống liền cung kính nói : 

[ Chủ nhân. ]

Người đàn ông nhíu mày nhìn về chỗ Phong Vân vừa biến mất, lạnh nhạt mở miệng. 

" Nàng đã nghi ngờ ngươi, nên cẩn thận một chút. Đừng có chọc đến giới hạn của nàng, nếu không ta cũng cứu không nỗi ngươi. "

[ Chủ nhân, nàng là ai? Tại sao phải kêu nàng đến đây? ]

Hệ thống sửng sốt, sau đó có chút khinh thường Phong Vân, chủ nhân có cần nói quá vậy không? 

Nó không biết rằng lúc này nó khinh thường Phong Vân, sau này chỉ còn lại một đống phế liệu. Đương nhiên, đây là sau này. 

" Nàng là ai ngươi còn chưa có tư cách để biết. Nhớ kỹ lời ta nói. "

Người đàn ông hừ lạnh, nói rồi biến mất trong tinh không. Tinh không lại khôi phục lại yên tĩnh. 

Sau khi Phong Vân tỉnh lại thì chỉ thấy đầu óc đau nhức, cả cơ thể đều nóng ran như bị lửa thiêu vô cùng khó chịu. Phong Vân nhíu mày, đưa tay tìm kiếm ly nhức rồi tu ừng ực trong miệng, cảm giác khô khốc cũng tan đi. 

" Sư thúc, người tỉnh rồi. "

Một thiếu nữ đẩy cửa bước vào, hơi sửng sốt nhìn Phong Vân rồi vui mừng nói. 

" Ừ. "

Phong Vân cũng chỉ gật đầu rồi nằm xuống tiếp thu ký ức. Có lẽ nguyên chủ cũng có tính cách giống như vật nên thiếu nữ không hoài nghi mà chạy tới chỗ sư tôn, chính là sư phụ của sư thúc báo cáo. 

Phong Vân sau khi tiếp thu ký ức thì thở dài, là một thế giới tu tiên. 

Nữ chính là Phượng Tiêu Tiêu, là một thiên tài trong Phượng gia, được người ta cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa. Bởi vậy tạo nên cho nàng ta tính tình ngây thơ kiêu ngạo, gây thù với không ít người. Khiến người ta trả thù nhưng chẳng lần nào thành công, nữ chính mạng vô cùng lớn. Đến một ngày tổ chức đại hội mười năm một lần của giới tu chân, Phượng Tiêu Tiêu trở về tham gia đại hội, khi về còn dắt theo một nam nhân làm cho cả Phượng gia sững sờ kinh ngạc. Phượng Tiêu Tiêu giải thích một chút nói là đây chỉ là bằng hữu của nàng, mọi người không nói nữa nhưng vẫn bán tin bán nghi. Người nam nhân không ai khác là nam chính, Nam Cung Thanh Dực thiên tài của Nam Cung gia, là thiên tài thiên linh căn Hỏa hệ. 

Sau khi tiến vào trong đại hội tuyển chọn, Phượng Tiêu Tiêu gây náo động lớn vì nàng ta là thiên tài đơn linh căn Lôi hệ Trúc Cơ kỳ. Nam Cung Thanh Dực cũng gây ra náo động không nhỏ. Sau khi vào môn phái, cuộc sống gian khổ của Phượng Tiêu Tiêu bắt đầu từ đây, bị ức hiếp, bị làm nhục, nói chung là một đống tâm kế của nhiều người ghen tị với Phượng Tiêu Tiêu. 

Mặc dù bị làm nhục nhưng Phượng Tiêu Tiêu vẫn bình thường, không lạnh không nhạt làm cho mấy người kia sốt ruột. Gần nửa tháng sau thì học viện tổ chức lịch luyện, cũng trong cuộc lịch luyện này nguyên chủ đã bị Phượng Tiêu Tiêu ám toán, bôi nhọ thanh danh, vạn kiếp bất phục, đến lúc chết vẫn bị chửi rủa. 

Quảng cáo

Luợt xem: 141.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

4h15 PMMình đến quán Gió & Nước khoảng 3ph sau thì em đến. Em mặc 1 chiếc quần jean sậm màu, áo thì ...

"Mẹ thôi đi được không? Con chán lắm rồi! Từ trước đến giờ con lúc nào cũng làm theo ý mẹ rồi, mẹ ch...

Tôi rõ ràng là một cô gái bình thường, hết sức bình thường, và tôi không hề nghĩ rằng đến một ngày m...

Chương 135 Đầu mối Nửa thế kỷ nay, số thánh sứ sở hữu thần hộ mệnh là một trong Bát Đại Hộ Vệ ...