Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương II- 3 (1): Kỷ niệm chẳng quen (Bất khả hoàn mỹ)

Quảng cáo

Khoảng độ cuối trưa, đó là thời điểm Tuyên Tông mới có thể đến chỗ mẹ con anh. Bỏ qua các lần cửa dài trong nội cung, ông cùng một số thuộc hạ cứ bước tới, mặc đi phía sau. Gì thì gì, từ giờ đến tối, với những chuyện cần làm, nếu không cần thiết lắm, Tuyên Tông sẵn sàng gửi lại sau các cánh cửa ông vừa rời. Phía trên cao, từng giọt nắng thưa thớt trên nền trời hồi sáng giờ bắt đầu đan tay vào nhau, tỏa ít ánh sáng nhàn nhạt như muốn thay tâm trạng người mang vạt  áo nhạt cùng màu dưới kia... Mây trái ngược nắng, khi nắng vừa khởi sắc, trời cũng thay cho mình màu đen. Nắng và mưa nơi hoàng cung Bắc Triều hôm nay rất đối lập, tựa như sống và chết. Nhưng đúng lẽ thường, "Trước khi mất đi, ai cũng sẽ rất trân trọng sự sống",  dù chưa ngôi sao nào đổi ngôi tại hoàng cung này, nhưng nắng mưa cũng vậy. Thay điều gì đó cho người dưới kia, mây đen tuy đầy trời nhưng nó vẫn nhường ít chỗ cho nắng. Nhưng đời không đủ dài cho sự nuối tiếc và nương nhường với bất kỳ ai. Nắng nhạt lơi hẳn, nhòa dần đi. Lơi tựa như lực từ cánh tay cầm kiếm của Tuyên Tông. Nhạt thêng như nắng. Ẩn khuất tựa sinh khí đang lây lất tồn tại một cách miễn cưỡng giữa trưa hôm ấy. Mãi đi, ông cố gạt ra những gì đang khuất, ẩn trong đầu mình: Về cuộc họp thâu đêm nay để bàn chính sự với các đại thần; Về những mệt mỏi rày sau mình gánh sau lần ngơi nghỉ này... và nhiều thứ khác. Trong tâm thức, hiện vị hoàng đế này đang tìm vui và dùng sự vui vẻ ấy để lấp đi những thức khác. Ngoài ra ông còn nghĩ nhiều chuyện khác cho riêng mình, nghĩ đến Mạc Mậu Hợp và mẹ anh, nghĩ những điều mình sẽ làm khi tới chỗ hai mẹ con anh. Thật ắn yên, ừ cũng vui- Vỏn vẹn thế là gọn điều ông cảm nhận. Mãi đi, Tuyên Tông cứ bước, thẳng và không ngoái lại. Ông đi cùng những suy nghĩ như vậy. Những nghĩ suy có lẽ cuối cùng cho riêng ông, trong hôm ấy. 
-Đế nơi rồi thưa hoàng thượng- Vị tổng quản lớn tuổi chầm chậm nói lên
Tiếp đó là các tiếng lớn hơn của các thái giám, cận vệ của ông và cả người tại cung:
-Hoàng thượng ngự giá!
-Cung thỉnh Hoàng thượng giá
lâm! 
-Tham kiến Hoàng thượng!- Viên tổng quản trong cung ra đón và cùng toàn thể cung nhân tại đây hành lễ.
Những lời đó làm Tuyên Tông nhìn lại thực tại, lập tức ông đáp: 
-Miễn lễ- Đoạn ông quay sang vị tổng quản này nói- Ngươi vào nói lại cho cô ấy chuẩn bị, hôm nay ta sẽ ở lại lâu
-Tuân lệnh Hoàng thượng!  Hạ thần sẽ vào báo lại với thứ phi nương nương liền- nói xong, ông ta đi nhanh vào trong thông báo.
Ra hiệu cho tất cả lui ra, Tuyên Tông đi đến gần vị tổng quản theo hầu mình:
-Giữ hộ ta!-Buông thanh kiếm cầm lơi trên tay nẫy giờ ra, ông trao cho lão 
-Bố trí ít hộ vệ thôi! Ta không muốn hai mẹ con cô ấy thấy khác lạ- Vừa nói, ông đặt hẳn kiếm lên tay lão.
-Tuân mệnh! Lão nô hiểu thưa Hoàng thượng! Nhưng dù sao ngài cũng nên cẩn thận, giữ sức...- Nhận kiếm, lão đáp lơi
-Lão cứ an tâm! Ta khỏe! -  nhẹ nhàng, Tuyên Tông vừa nói vừa bước đi vào bên trong. -Lão giữ cho ta tới tối,  còn giờ ta chưa cần nó, lão đi được rồi.
Y lời, lão cũng lui ra. Nhưng hiện giờ trong lòng lão lại có cái gì rất lạ, đườm đượm bất an và thương cảm, nhưng lão tự nhủ nó chỉ là cảm giác, rồi lãng đi. Tiếc là linh cảm của vị tổng quản này về Tuyên Tông thường rất ứng nghiệm...

                         ***
-Phụ hoàng tới rồi! 
Sau khi vừa nhìn thấy vạt áo vàng nhạt của Tuyên Tông, Mạc Mậu Hợp cố nói to và liền chữ lên rồi chạy ngay tới chỗ ông.
- Ừ! Ta đến thăm con với mẹ con đây.- Vui vẻ nói, Tuyên Tông cuối người xuống, đưa tay ôm chầm anh vào lòng mình và nhấc bổng  lên.
-Hôm nay ta sẽ ở thật lâu lại đây với con và mẹ, để chơi với con, tới tối luôn! Bằng tất cả sự ấm áp, triều mến bản thân, ông tiếp câu với Mạc Mậu Hợp.
-Vâng...- ngập ngừng chút, anh trả lời cố để không rời rạt, nhưng trong tâm trạng cực phấn khởi- Con với mẹ... Luôn hoan nghinh phụ hoàng tới!.
-Ừ!...
Tới đó thôi, chính Tuyên Tông cũng chợt cười lên. Nụ cười của ông rất vui, đông đầy ấm áp lẫn hạnh phúc, duy chỉ không được tươi và trọn lắm. Nó có đươm đượm chút đắng, chút gì đó mệt mỏi xen buồn khó tả. Tuy nhiên ít nhiều đây cũng là nụ cười vui cuối cùng của Tuyên Tông- không là cười gượng hay giễu như ông vẫn phải làm ngày ngày, trong ngày hôm ấy...
Thấy vị hoàng đế này cười như vậy, xung quanh, những cận vệ của ông cũng nhe nhỏe mỉm cười theo. Lâu rất lâu rồi, họ cũng hiếm khi có dịp cũng như thấy Tuyên Tông vui cười với ai như vầy cả. Nắng  rạo rạt ghé xuống, gió vi vút vui ca những bài hát mà chỉ ai trong cuộc mới hiểu,... tất cả như muốn vui vầy cùng những người phía dưới. Tất cả hân hoan như thế phần cũng do những gì Mạc Mậu Hợp nói cùng những cử chỉ của hai cha con anh. Những điều rất hiếm, và thường chẳng bao giờ thực sự có, nơi nhà đế vương. Êm đềm, ắn yên quyện ấm áp như thời gian chầm chậm trôi... Tựa nệu vào người Tuyên Tông nan nán chẳng rời của Mạc Mậu Hợp.
Xung quanh, tất cả những ai đang đứng cạnh anh và vị hoàng đế này đều lặng lẫn lắng chút gì trong lòng. Lặng lẽ, họ đứng im nhìn tình cảm cha con  của hai con người trong hoàng tộc Bắc triều hiếm có. Nhưng đều đó tạm bị gián đoạn đi ở họ. Trong tầm mắt của mình, họ trông được dáng của một người đang tới. Đó là một người phụ nữ, thoảng dáng từ phía xa với tà áo màu xanh nhạt. Theo phía sau người phụ nữ này là một vài tùy nữ trong cung này. Nhè nhẹ, dáng người và gương mặt của cô hiện gần hơn nơi mắt những người đứng gần Mạc Mậu Hợp và Tuyên Tông. 
- Chúng thần tham kiến Thứ phi nương nương!- Khi gương mặt thanh tú phía xa tới gần hơn, liền với câu đó, nữ tùy và thị vệ hai bên  khụy xuống thi lễ.
-Miễn lễ.
Đoạn nói với đưa tay làm hiệu lùi, người phụ nữ này đứng lại cách chỗ cha con Mạc Mậu Hợp không xa. Sánh cùng sắc y phục xanh nhạt có chút đan trắng ở áo bồ tự dành cho hoàng phi thấy được phía xa, gương mặt, khuông người tuyệt sắc của người phụ nữ này hiện rõ ngang tầm mắt người đứng quanh. Làn tóc đen huyền búi vừa đầu điểm nhạt bằng trâm ngọc, môi cười, ánh mắt nhẹ dịu của cô nhìn vị hoàng đế và con mình đủ làm tản dịu màn nắng vốn thưa thớt trưa nay.
Khẽ nhìn về phía anh và Tuyên Tông, người phụ nữ cúi người hành lễ. Tạm dùng một tay giữ Mạc Mậu Hợp, nghiêng cánh tay còn lại ngang người đối diện, ngoảnh mắt nhìn xuống, Tuyên Tông nói cô không cần vậy nữa. Từ từ đứng lên, nhìn về phía Mạc Mậu Hợp, người phụ nữ khẽ nhoẻn cười
-Nhi thần thỉnh an mẹ...!
Mạc Mậu Hợp hồn nhiên nói rời. Thoắt cái, anh nhảy ào vào ngang thân trên người phụ nữ.
-Mậu Hợp, con thật là...
Đang nói dan dở, đoạn cô phải nhưng lại. Do đang có tay Tuyên Tông giữ người nên cú vừa rồi của Mạc Mậu Hợp đã kéo cả hai mẹ con anh vào gọn trong lòng ông.
- Phụ hoàng với mẫu hậu thứ cho con!- anh tinh nghịch nói sau khi đã làm ba người "gần" như thế.
- Hoàng thượng lượng thứ cho- bà nhẹ nhàng nói với Tuyên Tông rồi quay sang xoa đầu và đỡ Mạc Mậu Hợp xuống.
- Con nghịch quá rồi.- Người phụ nữ bình giọng nói.
-Có gì đâu! Con nó nhỏ mà nghĩ được vầy thì tốt mà. Ta cũng chẳng phiền chi hết! 
Tuyên Tông ân cần và vui vẻ nói. Sâu trong đôi mắt nhìn hai người của ông cũng đông đầy một niềm yêu thương, hạnh phúc đến lạ kỳ. 
-Phụ hoàng! Đi với con.- Mạc Mậu Hợp cất lời khi vừa cầm tay Tuyên Tông đặt lên tay anh và mẹ mình.
Dưới ánh mắt tỏa vẻ đồng thuận từ hai người, anh cứ thế mà cầm tay họ đi về phía Ngự hoa viên. Nắng nhàn nhạt tỏa trên cao, khanh khảnh in đậm lên bóng ba người đang tay trọn trong tay nhau phía dưới. 
                           ..... 
    Nhưng cũng giống như chút nắng nắng tàn còn cố vương lại cuối cuối chiều tà, rốt cuộc cũng phải tàn khi đêm đến, những điều tươi đẹp và vui vẻ nhất của mỗi người chúng ta thường đều chóng kết thúc. Vạn nhất mới có đôi người may mắn níu giữ được ít nắng nhạt nhòa trên vào đời mình. Và chuỗi vui vẻ trong cuộc sống vốn khá ngắn ngủi của Mạc Mậu Hợp chẳng là một trong những ngoại lệ như vậy. Nắng tàn vương lại cuối chiều dẫu có tươi tắn hay rực rỡ ra sau, chỉ gọn trong vài giây rời mắt, cũng vãn tàn mà hòa vào bóng tối theo lẽ tạo hóa. Ngày vui thường mau chóng tàn. Đó là điều không lạ lẫm mấy với tuần tự phía trên.... Cũng chỉ đến đây thôi! Gọn lại cho tất cả những cơn mơ qua , đó là những điều mà Mạc Mậu Hợp  đang cố vùi vào tìm vui để tránh đi cái thực tại trớ trêu bản thân đang nhận lãnh. Và qua tất cả, mảng ký ức này là điều duy nhất mà anh còn lưu sâu nơi tâm thức và cho bản thân được phép nhớ lại. Phần ký ức còn lại của anh, không một ai có thể cũng như có cách nào đọc được. Hẳn là do anh đã tìm lại ý thức niệm trong mình và thôi vùi sâu vào những cơn mơ kia. Mà có lẽ khi còn tỉnh, chính anh đã tự khóa sâu đoạn ký ức bản thân chẳng muốn quen này. Hiện tại, trong tâm thức Mạc Mậu Hợp,  điều mà ta còn có thể  thấy rõ được chỉ là Nữa Miền Ký Ức nhòe nhỏe một màu trắng tang thương mà thôi...
           
                          *** 
Đoàn người hộ tống của Bắc Triều vẫn cứ kông kạch di chuyển trong âm thầm, để lại phía sau những thứ mà không ai trong số họ biết chúng có đáng bị bỏ côi như vầy không...

Quảng cáo

Luợt xem: 2.805.
Lượt bình chọn: 0.

Tuy tôi viết không hay và cũng không giỏi để chuyện trò cùng người khác, nhưng điều tôi có thể làm là chuyên tâm lắng nghe và sẻ chia những điều bạn cần.

Sắp xếp bình luận theo

3 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. Mình có vài góp ý sau:1. Lỗi chính tả nhiều, cần phải sửa lại tất cả lỗi trong cháp 1. 2.Lặp từ nhiều, nên trau chuốt lại câu. 3.Cần phải xuống dòng, gạch đầu dòng mỗi lời thoại nhân vật cho truyện đỡ rối. 4.Nên thay ngôi 3 của Mạc Mậu Hợp thành "ngài" để phân biệt với những kẻ khác, đừng gọi là anh. 5.Like truyện, like cháp, kết truyện của bạn không phải vì văn phong hay lối dẫn đặc sắc mà vì nội dung của nó giữa một biển ngôn tình bất tận. Hóng cháp!

Xem thêm một số truyện khác nào!

Nó mê man tựa lưng vào tường rồi khề khà phà một hơi dài đầy khói thuốc và mùi rượu quyện lại với nh...

Sắc mặt người phụ nữ trắng bệch đến cực điểm, chị ta hoảng hốt ấn vào vết thương, nhưng máu vẫn tuôn...

"Tứ quý xì!""Cậu có bệnh à?"Tô Lạc Hoành nổi giận cầm bài, ngẩng đầu nhìn Lãnh Mặc Hàn, nói: "Cậu đã...

"Hey! Vô đó chơi không mại?" Lưu Ân lên tiếng, tay chỉ về phía công viên bị bỏ hoang "Xí,mày tưởn...