Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 1: Giấc mơ đáng sợ đã trở về

Quảng cáo


RẦM............

" Đồ vô tích sự, mày chết đi " 

Người phụ nữ xô mạnh một đứa trẻ vào trong nhà kho

" Dì à!! Con xin dì đừng đánh con!!!! " 

Mặc kệ đứa nhỏ quỳ lạy van xin. Bà chỉ đứng nhìn đứa nhỏ đang vật vả dưới đất.........

" Tao không phải dì mày đâu. Nếu không có mày thì tốt, mẹ con mày đúng là kẻ dô dụng "

Nó chỉ biết ngồi nhìn xuống đất chỗ bị nước mắt làm cho ướt một mảng chỗ đó. Người đàn bà được coi là dì nó bước tới chỗ nó, với tay nâng mặt nó lên nhìn bà 

" Có trách thì trách ông nội mày đi!!! Tại mẹ mày sinh không được con trai cho ông già đó nên mày mới bị như vậy " Bà đứng dậy đi ra cửa phủi tay nói tiếp " Bỏ đói hôm nay " 

Bây giờ chỉ còn mình nó, nó chỉ biết khóc và khóc. 
Trời tối, nhiệt độ càng thấp trong nhà kho lạnh lẽo, lạnh sâu đến xương tủy, nó ngồi co rút một góc. Nó sợ bóng tối, lại còn bị bỏ đói, nó nhìn lên lỗ hỏng trên nóc nhà kho. Đêm nay bầu trời nhiều sao thật, nó nhớ mẹ nó, mỉm cười và nói

" Mẹ à! Người có đó không? Người có thấy con không? Tại sao người lại bỏ con một nơi như địa ngục như vậy [ mỉm cười ], người nói cho con biết đi, con phải làm sao? Là con gái thì sai sao ạ? Biết vậy con đã không làm con gái, con gái thật là yếu đuối quá đúng không mẹ? Mẹ, người ở trên cao phải luôn mỉm cười nhé! [ nước mắt rơi ] Người phải thấy con gái của người trưởng thành mạnh mẽ nhé!!! Con nhớ người lắm!!! Con cũng hận người tại sao bỏ con đi!!! Đau lắm!!!! Con hận người [ Đánh vào lòng ngực ]!!!! HẬN TẤT CẢ AI LÀM NGƯỜI PHẢI ĐAU KHỔ "
=====================
Rầm... rầm.....
" Ân Khánh, dậy nhanh đi!!! Cao Ân Khánh !!!!!"

Chợt giật mình nó mở mắt, ngồi dậy dựa vào thành giường, thở hổn hển

" Tại sao lâu rồi nó lại xuất hiện chứ " Đưa lau nước mắt còn đọng trên má, nó nhếch mép cười nhạt. " Thật là nước mắt sao? Phiền thật!! " 

" Ân Khánh chị chịu dậy chưa, có tin em phá cửa lôi chị dậy không''

Nó nhíu mày, bước chân ra khỏi giường, đi ra mở cửa nhìn cái con người làm ồn ào vào buổi sáng. Nó dựa cả người vào cửa nói:

" Bội Linh, muốn cút ra khỏi nhà bình yên hay đau đớn?? "

Bội Linh chợt thấy lạnh sau gáy, mặt mếu máo như sắp khóc 

" Em có lòng tốt gọi chị dậy mà, lỡ trễ học thì sao? Hồi qua chị uống say tới nỗi em phải ở lại chăm sóc chị suốt đêm, sáng nay.........."

" Đã biết!! Thay đồ " 

Nó cắt ngang lời của Bội Linh, thả một câu khó hiểu hiểu khiến con nhỏ đứng ngây người chả hiểu gì

" Nhanh xuống ăn sáng đấy!! Chị phải chở em về nhà lấy đồ để đi học đó "

Nó lạnh nhạt đóng cửa đi vào phòng tắm làm vệ sinh cá nhân, thay đồ xong nó đứng trước gương nhìn bản thân. Một đứa con trai cỡ 18, 19 tuổi, trong tuổi đang trưởng thành nhưng cuộc sống của nó không giống như lứa tuổi này. Trong gương một gương mặt thật xinh đẹp, tóc ngắn cắt tỉa tỉ mỉ làm cho đôi mắt của nó nổi bật hơn. Nó có đôi mắt rất đẹp, đôi mắt giống mẹ nó. Đôi mắt của mẹ màu nâu sáng, một đôi mắt biết cười, khiến cho mọi người cảm thấy bình an khi nhìn. Còn nó thì cũng có màu nâu nhưng đậm hơn nhìn có chiều sâu, nhưng làm đôi mắt buồn, luôn mang theo vẻ hận thù đau đớn. 

" Chị à!! Có xuống không? " 

" Xong rồi!!! Đừng có la nữa. Nhức đầu"

Bội Linh thật khó hiểu bà chị của mình, lúc nào cũng khó hiểu. Tuy lúc nào mở miệng cũng gọi là chị thì có ai tin là trước mặt cô là một chàng trai rất đẹp, người con trai lạnh lùng luôn mang vẻ đau đớn. Nhỏ biết Ân Khánh là lúc cô đang trong trạng thái mơ hồ, đau khổ khi ba của cô bị tai nạn mất, mẹ cô vì đau lòng nên cũng bệnh mà theo ba, công ty bị sắp rơi xuống vực, còn cô và anh cô thì làm sao chống chọi nổi. Lúc đó cô hết hi vọng buông bỏ tất cả nhưng chị là người gieo cho cô hi vọng.

Cốp 

Không lo ăn đi nhìn gì? [ nhăn mặt ]"

Cô phồng má, chu môi ra làm nũng tay xoa xoa chỗ bị nó đánh: " Chị à, thật là không biết thương hoa tiếc ngọc mà, đừng có mà lấy cái muỗng gõ vào đầu iêm "

I don't care, nó bình thản cắn miếng bánh mì 

" Đã đến lúc bắt đầu cuộc chơi rồi "

Cô nghe nó nói ngưng hành động của mình lại nhìn nó

" Chị.......đừng hận......"

" Nợ máu trả bằng máu "

Bị nó cắt ngang câu nói của mình cô chợt nhìn thấy đôi mắt của nó như run lên, có nhiều nỗi buồn mà chị phải chịu đựng lâu như vậy. Giá như..........

 

Quảng cáo

Luợt xem: 53.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Vì sự việc này mà fan của Song Nhi và Sở Cát chia ra thành ba phe. Phe thứ nhất, ngoài việc âm thầm...

Tại một phế tích, một nhóm người tà giáo đang thực hiện một nghi thức gọi quỷ. Những người này đều m...

Có những ngày ngột ngạt và bí thở nơi góc phòng tôi quen, sách ôm tôi, kỷ niệm ôm tôi và những vệt ố...