Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 1: Bắt đầu của bi kịch

Quảng cáo

 Cô và hắn cưới nhau là vì một hợp đồng thương mại có sức ảnh hưởng lớn liên quan đến gia đình của anh. Nhưng hắn chẳng có chút tình cảm gì với cô còn cô thì khác từ cái nhìn đầu tiên cô đã thích hắn nên cô đã thuyết phục ba mình làm nên cuộc hôn nhân không tình cảm này. Hắn thì đã có người con gái hắn thương nhưng vì cuộc hôn nhân này mà cô ấy đã bỏ đi và hắn thì luôn hận cô.Vào ngày cưới thì cô rất vui nụ cười trên môi cô hiện rõ sự hạnh phúc của cô nhưng liệu nụ cười đó còn trên môi cô được bao lâu. Khi bước vào nhà của anh cô cảm nhận được không khí lạnh tột đọ trong căn nhà ấy , nó khiến cô phải khiếp sợ, lạnh cả sống lưng. Cô vừa xách vali vào phòng thì có bàn tay giữ cô lại

-Ai cho cô vào phòng này. Hắn nói với vẻ rất tức giận
-Tại ba mẹ nói em tới đây nên...... Cô nói với vẻ sợ hãi
-Cô không được ở đây. Đây là phòng của tôi và Yên Nhiên cô không được vào đây. Hắn lôi cô ra ngoài đến căn phòng cách đó 3 phòng
-Đây sẽ là phòng của cô và không bao giờ được bén mãn đến phòng của tôi rõ chưa! Hắn nói với giọng lạnh lùng khiến người ta sợ chết khiếp
-Em biết rồi.Cô sợ hãi
Nói xong hắn về phòng
-Vì cô mà Yên Nhiên bỏ đi... Cô sẽ phải trả giá đắt cho việc đó... Hắn nhìn cô nhếch mép một cách đầy chờ mong...
Cô thấy vui vì từ giờ đã được sống bên cạnh anh.Cô nào biết từ bây giờ sẽ bắt đầu cho những chuỗi ngày đau khổ của cô...

__________________Còn__________________

Quảng cáo

Luợt xem: 238.
Lượt bình chọn: 0.

Ta chỉ vừa tập tành viết truyện nên có gì mong mọi người chỉ giáo thêm.... Cũng chỉ vừa viết nên vẫn chưa thể gọi là "Au".... Mong mọi người chiếu cố...!! Đa tạ..!!

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Tần Thiếu Đăng dần bước ra khỏi phòng giam số 22, người đàn ông khoảng 44 tuổi bỗng gọi:" Thiếu Đăng...

Còn 15 phút nữa là hết tiết Toán ... Một chút nắng trưa như vẫn còn vương vấn , chiếu một tia nhỏ nh...

20h, tôi và thằng bạn rời khỏi khu nhà đi về phía Thành sơn. Số là chẳng biết bọn tôi đi làm gì cả, ...

Haiza, tôi lượn lờ trên con phố quen thuộc, ngắm nhìn những gương mặt... có lẽ... hình như cũng quen...