Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 39: Những tháng ngày rời xa.

Quảng cáo

Chương 39: Những tháng ngày rời xa.
Một buổi sáng thức dậy với tiếng chuông điện thoại. Một câu nói làm tôi phải tỉnh cả ngủ, dụi mắt, tự cho bản thân vài cái bạt tai để xác minh đây không phải là một giấc mơ. Tin nhắn của Uyên hiện ra trước mắt tôi.
“Em sẽ theo bỏ qua Mĩ để du lịch, khi vào học em sẽ về, không có em bên cạnh đừng buồn nhé, em sẽ về mau thôi, yêu anh!...”
Không tin vào những gì tôi nhìn thấy, tôi tức tốc vệ sinh, thay đồ rồi lấy xe chạy qua nhà em. Đứng trước nhà em, chiếc cửa màu trắng uy nghiêm đóng lại, đeo trên ấy là một chiếc ổ khóa màu đen to tướng được khóa bên ngoài. Vậy là trong nhà không có em, em đã đi thật rồi ư?
Bầu trời bắt đầu xám lại, những giọt mưa rơi đều trên vai tôi, hiện giờ, tôi không thể nhận thức được những gì diễn ra xung quanh. Tự nhắc nhở bản thân, em đi rồi sẽ về mà thôi, chỉ vài ngày nữa thôi. Trường tôi cho tất cả học sinh được nghỉ mười ngày sau thi, và kì nghỉ kéo dài qua tận ngày 4/1 nên mọi người cũng xem đây là kì nghỉ Tết của người phương Tây, tôi nghĩ chắc bố em đưa em qua Mĩ đến đón cái Tết của người Tây mà thôi.
Nhưng trong lòng tôi lúc này lại mang một cảm giác bất an đến lạ thường. Đây là lần đâu hai đứa xa nhau trong khoảng thời gian yêu nhau từ trước đến giờ, dù thời gian xa nhau chỉ vài ngày, nhưng cảm giác ấy, khó mà diễn tả bằng lời…
Thành phố lại đắm chìm trong cơn mưa, dù là trời sáng, nhưng những đoạn đường lại vắng bóng người đi. Những màu sắc của chiếc áo mưa cửa người đi đường cứ qua lại, làm màn mưa như đang có màu sắc. Chợt tôi nhận ra, chỉ mới sáng sớm mà bản thân đã đắm chìm trong cơn mưa của những ngày đông lạnh giá. Tôi như một người thất tình, không hơn không kém. Lang thang trong màn mưa, đắm chìm trong những nỗi cô đơn của bản thân mà đã lâu chưa được trải nghiệm lại, từ khi có em bên cạnh, những lúc tôi thế này thì hoàn toàn không xảy ra. Dù chỉ xa nhau có vài ngày nhưng tôi nhận ra, cuộc sống của tôi không thể thiếu em.
Trở về nhà với bộ dạng ướt như chuột lột, vừa bước vào nhà thì mẹ đã nhìn tôi với ánh mắt tóe lửa rồi đá tôi thẳng vào nhà tắm. Vừa đi lên lầu, vừa lau đầu. Đến phòng thì thấy bé Trinh vẫn còn nằm ngủ, thiệt tình, thức cho cố rồi giờ nướng đến nổi cháy khét. Nghĩ vậy thôi chứ nếu không nhờ đến tin nhắn của Uyên thì chắc tôi cũng phải nướng đến giờ này, vì tối hôm qua tôi thức cùng cô bé mà. 
-    Dậy em ơi, dậy mau.
-    Cho em ngủ chút nữa đi mà.
-    Dậy mau.
-    Rồi rồi, em dậy mà. Anh đáng ghét.
Cô bé phụng phịu dụi mắt nhìn tôi, trước khi đi vệ sinh cá nhân thì cô bé còn cố dậm chân tôi một cái thật đau làm tôi ứa cả nước mắt. Thiệt tình, cứng đầu.
Ngồi ăn sáng cùng mẹ và bé Trinh, thỉnh thoảng bé Trinh nhìn tôi rồi lè lưỡi trêu. Tôi cũng dơ nắm đấm để dọa lại cô bé làm mẹ tôi nhìn lườm lườm cả hai. 
Ngoài trời mưa vẫn rơi, ngồi nhìn cơn mưa mà tôi nhớ về em, không biết bây giờ em đang làm gì, có vui không? Cầm cái điều khiển tivi mà đổi kênh liên tục làm bé Trinh ngồi xem cùng với tôi phải khó chịu phải lên tiếng:
-    Anh coi cái nào thì coi một kênh thôi chứ, không coi thì đưa em coi.
-    Từ từ, để anh kiếm phim gì hay rồi coi.
-    Anh coi phim mà cứ nhìn ngoài trời rồi bấm lia lịa chứ kiếm cái gì.
-    Thôi em coi luôn đi. 
Tôi đưa luôn cái điều khiển cho em rồi lên lang can đứng nhìn thành phố. Không biết tại sao tôi lại có cái thói quen này, giống như tôi đang ngắm nhìn những nỗi cô đơn đang rơi đều xuống mặt đất.
Tiếng mưa ầm ầm rơi xuống hiên nhà, giờ đây tôi ước gì em đang có ở bên cạnh, để tôi được ôm chặt em vào lòng để xua đi cái lạnh mà mưa mang lại.
-    Anh đang suy nghĩ gì vậy.
-    Không gì ?
-    Giận em hả ?
-    Không.
-    Vậy có chuyện gì vậy anh ?
-    Đã nói không gì.
-    Anh là cái thứ gì mà đáng ghét vậy, có biết sáng giờ cái mặt anh đáng ghét lắm không. Có chuyện gì thì nói ra, cùng giải quyết, chứ giữ một mình vậy thì có làm được gì đâu.
-    Chứ nói ra thì làm được gì.
Bé Trinh im lặng nhìn ra màn mưa rồi ngước lên nhìn tôi hỏi :
-    Có phải vì chuyện chị Uyên đi qua Mĩ du lịch không ?
-    Sao em biết. – Tôi sửng sờ nhìn bé Trinh.
-    Thì tối hôm qua chị ấy nói với em thôi. Chị ấy đi vài ngày rồi về có gì đâu mà anh làm thấy ghê, làm như chị ấy đi luôn vậy.
-    Nhưng anh cảm thấy sao sao ấy.
-    Sao là sao ? Anh toàn nghĩ bậy bạ rồi suy nghĩ lung tung.
-    Có suy nghĩ gì đâu.
-    Hứ, em hiểu anh quá mà, anh sợ chị ấy không trở về chứ gì. Yên tâm đi, chị ấy sẽ về với anh nên đừng lo.
Tôi nhìn bé Trinh, tôi không biết trong lúc này cô bé là người yêu của Uyên hay là tôi nữa. Uyên làm gì, đi đâu còn chưa nói với tôi đầu tiên thì đã nói cho cô  bé biết rồi. 
-    Sao em biết rõ vậy, đến anh mà Uyên còn chưa nói như vậy nữa.
-    Hihi, vậy em mới nói, nếu anh thiếu em cũng giống như Lưu Bị thiếu Khổng Minh thôi.
-    Sao anh càng ngày thấy em càng nguy hiểm vậy. 
-    Hihi, Trinh đẹp gái xinh xắn , đáng yêu như thế này mà anh bảo nguy hiểm. Em là em vô cùng ngay thơ, hiền lành, trong sáng ,đáng yêu. Nhớ nha.
-    Rồi rồi anh nhớ. 
Bản thân tôi thật lòng không tin trên đời này có một cô gái hoàn hảo, kể cả Uyên thì cũng chưa đến mức phải gọi là hoàn hảo, em cũng có nhiều khuyết điểm. Còn bé Trinh, một cô gái bí ẩn xuất hiện tại căn nhà tôi sau gần mười năm xa cách thì không có lí nào mà tôi có thể hiểu được, dù bé Trinh là em cô cậu chú bác của tôi và là một người đã chơi với tôi từ lúc nhỏ. Nhiều lúc nghĩ, con gái thật nguy hiểm, và người nguy hiểm với tôi lúc này không ai khác là bé Trinh.
Nhìn nụ cười tươi của em, cứ tưởng là vô tư lắm nhưng đâu biết trong nụ cười ấy chứa đầy ẩn ý. Ông trời thay đổi thời tiết liên tục cũng không bằng bé Trinh thay đổi cảm xúc của mình, lúc vô tư, ngây thơ, lúc tình cảm, đa nghi, lúc thì suy nghĩ thấu đáo, chu toàn. Nói chung, nếu ai lấy ví dụ về một con người đa nhân cách thì lấy bé Trinh làm ví dụ thì dễ hiểu ra vấn đề ngay.
Quá ẵm mất năm ngày sau đấy mà đã đến chủ nhật, cái ngày tôi phải dẫn bé Trinh đi chơi như đã hứa lần trước. Nhưng trước tối hôm đó tôi giả ngơ, làm bộ như quên, làm Trinh nhắc khéo:
-Anh ơi, mai chủ nhật đấy 
-ờ, thì anh có bảo mai là thứ hai đâu 
-hừ , mai anh hứa cho em đi đâu đấy, nhớ không 
-hứa gì,.,đi đâu 
-anh không nhớ thật à 
-à dọn phòng đúng không, em ở ké phòng anh thì dọn đi nói anh chi?
-dọn cái đầu anh ý, hức hức (mếu luôn) 
-ấy ấy, đừng khóc, anh giỡn mà, mai dẫn bé Trinh nhà mình đi chơi đúng không nè.
-hức hức (gật đầu mà vẫn mếu) 
-thôi mà nín đi, mai anh làm osin nguyên ngày dắt em đi chơi khắp nơi luôn nhé 
Nó ngước mặt lên mở miệng cười tươi rói, ánh mắt như vừa dụ dỗ được con lừa nào đấy :
-chính anh nói đấy nhé, em không có ép à, vậy em lên ngủ trước nhé ,OSIN, hihi
Mặt nó thế này còn tôi thì thế này , dại rồi (
Ngồi dưới xem phim tí thì cũng đánh răng rửa mặt lên giường…à dưới giường ngủ (, mai phải chịu sự đày đọa của bé Trinh.
Thường thì tôi dậy sớm hơn Trinh để chạy TD rồi nấu bữa sáng (trứng rán, bánh mì thôi ạ) cho Trinh ăn luôn vì bố mẹ thì đi làm rồi nên chỉ có hai anh em ở nhà. Nhưng nay sang nay người thức giấc trước không phải là tôi mà là Trinh, nên tôi cũng lười nấu nên hai anh em dắt nhau đi ăn sang. Mỗi đứa mười cặp bánh căn no căng cả bụng lại lôi nhau về. Loanh quanh hồi thì cũng đến buổi trưa, Trinh nấu, tôi thì ngồi coi phim chờ cơm, lâu lâu chạy vô xem phụ được gì nhưng toàn bị chửi và đuổi ra khỏi bếp. thôi thì đã có lòng mà người không có dạ nên đành ngồi chơi xơi cơm vậy. ăn cơm thì cũng trò chuyện, Trinh thì vừa ăn vừa gắp thức ăn cho tôi. Xong rồi tôi giành phần rửa chén,Trinh cũng chẳng giành ngồi gọt trái cây. Vậy là hết buổi sáng, chiều thì cũng không có gì nhiều nên lượt qua nhé.
Đến 6 giờ tối, Trinh đuổi tôi ra khỏi phòng để nó thay đồ, còn tôi thì xuống nhà dưới để thay chuẩn bị đi chơi. Vâng, cũng như bao nhiêu nam thanh niên phải đợi bạn gái, nhưng tôi đây là đợi con em của mình. Mất 30 phút nhưng củng đáng lắm, áo sơ mi caro, quần bò ôm, dày búp bê, giản dị nhưng vẫn bộc lên vẻ đẹp cuốn hút bởi khúc nào ra khúc đấy. Thím nào thấy mà không nhận tôi làm anh rể chắc thím ấy bị đau mắt dữ lắm . Có trang điểm nhưng chỉ phớt qua thôi càng làm tăng lên vẻ đẹp của Trinh, nhưng vẫn chẳng bằng uyên của tôi được . Nhìn tôi, Trinh hỏi:
-sao, thấy em đẹp quá không, hihi
-ừ em lúc nào chẳng đẹp chẳng xinh
-tất nhiên, em mà hihi :
-vậy có lên xe không thì bảo hay lại đẹp gái mà ở nhà :shame
Trinh lên xe , không quen véo tôi một cái, con trai đúng là khổ quá, các thím có thấy đúng không. Trinh ngồi sau mà ôm eo tôi cứ như người yêu, tôi thì cũng kệ, có gái xinh ôm thì các F.A cứ mà gato, dù vậy nhưng cũng chẳng có cảm giác. Cứ như Uyên thì lại khác
Trinh nói đi coi phim, tôi cũng chẳng giám cãi vì hôm qua chót nhận làm osin rồi mà, ôi đời có cái ngu nào hơn cái ngu này .
Vào rạp phim, Trinh líu lo đòi xem phim ma, tôi thì không sợ ma đâu, cơ mà phim nó cứ mấy tiếng tạo cảm giác cũng làm tôi cũng hơi chùn. Vậy mà Trinh vẫn nhất quyết đòi xem cho bằng được. Đang mải tranh luận thì Trinh vô tình va phải con bé nào đấy.Ôi mặt đã xấu còn bôi son chát phấn lòe loẹt ,lại còn đanh đá mắng Trinh, mặc dù Trinh có xin lỗi:
-M không có mắt nhìn đường à
-mình xin lỗi
-cứ xin lỗi là xong à, muốn sao đây
-mình xin lỗi rồi mà
-giờ m muốn sao, nói đi
- bạn vừa phải thôi nhé, tôi đã xin lỗi rồi còn gì
Trinh như nóng lên, tôi cũng không thể đứng nhìn nữa mà lên tiếng:
-bạn cho mình xin lỗi thay em gái mình, mong bạn bỏ qua lần này nhé.
Nhỏ đó cũng thôi, hất tóc bước đi rồi cũng đi…
-bực mình 
-dù sao cũng là lỗi của mình mà thôi bỏ đi 
Chuyện cũng qua, Trinh cũng bình tĩnh lại, mua vé vào coi phim, giờ cũng chẳng đôi co làm gì nữa, chọn luôn phim mà Trinh thích. Vào xem phim thì cũng xem được bao nhiêu đâu, người ta thì coi phim 3D, tôi thì những 4D vì phải chịu sự càu xé của Trinh nữa mà. Phim hết, Trinh đòi đi dạo mát rồi mới chịu về. Ừ thì cũng còn sớm, mua hai bịch trà đá rồi ra bờ biển ngồi hóng mát vậy. 
Biển hôm nay vắng vẻ do trời đã gần muộn. màu đen như nuốt chửng cả biển cả, tiếng song dì dào như lời kêu gọi hút con người ta vào chốn huyền bí nào đó. Tuy vậy nhưng vẫn phải nói rằng biển đêm đẹp, đâu chỉ có hoàng hôn hay bình minh thì mới được cho là đẹp. Gió biển mang tới cảm giác mát mẻ, không gian yên tĩnh tạo nên khung cảnh thanh bình thoải mái. Bỗng chốc lại nhớ về em, nhớ đôi mắt như biết cười, nhớ nụ cười tỏa nắng nhưng chỉ dành cho tôi và người than quen của em. Tôi thật biết ơn ông trời vì đã đưa em đến bên tôi, đối với tôi em như thiên thần, thiên thần lạc giữa cái thế giới màu xanh này. Tôi yêu em, và chắc rằng sẽ yêu em mãi cho đến khi nào còn có thể. Tự hỏi rằng bây giờ em đang làm gì, có nhớ đến tôi nhiều như tôi đang nhớ đến em không. Ước rằng giờ đây em có thể bên cạnh tôi ngay lúc này…
 

Quảng cáo

Luợt xem: 2.181.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

4 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Đang mơ màng nó chợt giật mình, vì có vật gì đó mềm và ấm chạm vào môi. Theo phản xạ nó dùng tay phủ...

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình gia giáo, mẫu mực, phép tắc. Nội tôi từng là giáo viên của...

Tiếng của Ngọc Diễm vừa vang lên trong cctalk, những người đang lên mic khen ngợi Vũ liền im lặng. L...

23h40, Taxi đưa 4 đứa tới S bar. Lần lượt thủ tục đưa ID cho bảo vệ check, chụp hình, mua vé rồi vào...