Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương I: Có giọt cay đắng nào như đang rơi…

Quảng cáo

Valentine – ngày mà các cặp đôi sẽ không thể nào quên vì họ dành cho nhau những điều hạnh phúc nhất, những kỉ niệm vui vẻ nhất. Đối với cô cũng là ngày cả đời này cô không thể quên, ngày anh nói lời chia tay cô.

Cô chưa kịp nhận biết những thứ xảy ra bên cạnh thì anh đã biến mất trong dòng người tấp nập. Mới hôm qua thôi, cô còn háo hức, chờ đợi anh. Cô cứ nói mãi chỉ sợ  anh quên, sợ anh có việc đột xuất, sợ anh không đến thăm cô. Cô đã xin nghỉ làm, để dành 1 ngày trọn vẹn bên anh, để nói với anh một điều rất đặc biệt. Nào có ngờ…

Cô không nghĩ mọi chuyện lại tồi tệ như thế, sao có thể nhanh chóng tan biến như chưa từng xảy ra. Cô khóc, cô tự trách mình nhưng giờ thì sao, anh đã bỏ rơi cô.

Tình yêu của cô mệt mỏi lắm, vất vả lắm mới  đến được với nhau vì thế cô càng trân trọng, càng gìn giữ. Cô bỏ qua tất cả, lòng tự trọng, sĩ diện, cái tôi để bên anh. Lẽ ra, hôm nay sẽ là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời cô, lẽ ra…

Cô đã tự nhủ, cô không bao giờ xa anh, nếu như anh rời xa cô, bỏ rơi cô thì cô mới chấp nhận. Giờ thì anh đi thật rồi, cô không nghĩ mấy năm bên nhau mà một phút nóng  giận anh lại như vậy, mọi thứ là tại cô, do cô mà ra hết. Cô sai rồi, cô đã quá sai rồi.

Cô thất thểu về phòng, trùm chăn khóc một mình. Giờ cô phải làm sao đây?! Cứ khi nào cãi nhau cô lại tự phạt mình không được ăn cơm, không uống thuốc, chỉ khóc một mình. Cô mệt lắm, đầu quay cuồng, mắt tối sầm, không thể ngủ nổi. Hôm nay, cô lại tự đày đọa mình vì anh. Cô suy nghĩ mãi, khóc mãi rồi trời cũng tối. Mỗi khi nghe tiếng xe vào xóm cô lại hi vọng là anh, có khi nào anh đến tìm cô, ngày hôm nay đã kinh khủng lắm rồi. Nhưng không cô chờ đến khuya, không một cuộc gọi, không một tin nhắn – cô hiểu rồi. Nghĩ đến đứa con trong bụng, cô dậy nấu cơm ăn, cố tỏ ra bình thường trước mặt mọi người, dù nước mắt chỉ trực trào ra.

Cô có thai, cô đã dành đến hôm nay để nói cho anh điều này, nhưng anh đã không còn muốn nghe cô nói nữa, cô khóc, cô thương mình, thương cho đứa con bé bỏng.  Nhưng biết làm sao, cô phải sống cho con thôi.

3 tháng sau, cô đã lâu lắm không còn nghe tin tức gì về anh, anh biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của cô, chắc là anh muốn vậy và cô cũng đã làm như thế. Cô nghỉ việc, chuyển chỗ ở, từ bỏ những thói quen và bắt đầu cuộc sống khác.

Bụng càng ngày càng lớn, cô không thể giấu nữa, cô nói với đứa bạn thân, nó mắng cô rồi lại ôm cô khóc, nó thương cô quá chừng. Sao cô cứ một mình ôm hết đau đớn như thế. Sao cô ngốc nghếch như thế. Nó đưa cô lên ở cùng, nó lo cô một mình nhỡ làm sao ai biết. Từ khi nghỉ việc, cô đi đâu cũng không xin được việc gì, cứ nói có bầu là người ta xua tay. Cô đành làm thuê ở một quán cơm gần nhà, chỉ ngồi rửa bát bởi cô cũng không còn làm được gì khác.

Rét tháng 3, đôi bàn tay cô tím tái, rét cóng. Cô vừa làm vừa hát cho con nghe, cô sợ nó nghe thấy những giọt nước mắt của cô, cô sợ con nhìn thấy những vất vả của cô.

  • Sao mình không tìm hắn
  • Ngta có tìm rồi, nhưng anh ấy không nghe ngta nói
  • Không nghe thì cũng nói, mình có con với anh ta, anh ta phải có trách nhiệm với đứa bé
  • Trách nhiệm gì chứ. Anh ấy sắp lấy vợ rồi
  • Sao… sao mình biết
  • Ngta biết chứ, mình giấu ngta ngta vẫn biết. Ngta không muốn xuất hiện trong cuộc sống của anh ấy nữa, ngta sẽ sinh con, nuôi con lớn, thế là đủ rồi
  • Ngta thấy mình khổ quá, một mình mình có ổn không
  • Không sao mình ạ, ngta cố được

Cô trấn an con bạn cũng là tự trấn an mình, sức khỏe cô quá yếu, đứa bé lại thiếu thốn nên nhẹ cân, may mà vẫn khỏe. Cô càng có động lực phấn đấu.

Hôm nay, cô được lĩnh lương, sẽ đi mua cho con vài thứ, cô vui vẻ với những suy nghĩ này suốt cả ngày

  • Cô ơi, sao đưa cháu nhiều thế
  • Cô trả luôn nửa tháng này, từ mai cháu không cần đến làm nữa nhé
  • Ơ cô ơi, cháu có làm sai gì cô cứ nói cho cháu sửa, cô cho cháu nghỉ mẹ con cháu biết làm gì cô ơi
  • Không phải cô khó khăn gì, chỉ là cháu bầu 6 tháng rồi, bụng to thế mà cứ đi làm, khách ngta vào thấy ngta lại nghĩ quán cô không hay, cô cũng ngại lắm, cháu thông cảm nhé
  • Cô ơi, cháu xin cô, cho cháu làm tiếp, cô ơi
  • Cô xin lỗi nhé, cô đi ra ngoài có việc đây
  • Cô ơi, cô ơi…

Nước mắt tuôn rơi, giờ cô biết làm sao đây, cô lấy tiền đâu nuôi đứa con này, chưa khi nào cầm tiền trên tay mà cô đau khổ đến vậy. Cô đi về, vừa đi vừa khóc, mắt nhòe đi, cô ngất xỉu.

Tỉnh dậy rong bệnh viện cô bàng hoàng đưa tay sờ bụng, con cô vẫn ở đây, không sao rồi.

  • Em tỉnh rồi à? Có đói không ăn gì anh mua

Cô giật mình, giọng nói này bao lâu nay cô không được nghe, cô đưa mắt nhìn, đúng là anh rồi, anh đang ngồi bên cô và nhìn cô chăm chú

  • Anh… anh, sao anh lại ở đây
  • Anh đi theo em từ sáng, đến khi em về ngất xỉu. Con không sao, chỉ là cơ thể em yếu quá xúc động nên ngất thôi
  • Cảm ơn anh, em xin phép

Cô bước xuống giường, cơ thể nặng trĩu nhưng cô phải rời khỏi đây, nếu không cô sợ mình sẽ ôm lấy anh mà khóc, sẽ không để anh đi nữa. Anh bây giờ đã có gia đình, cô sao có thể làm vậy. cô phải đi, phải rời xa anh thôi. Mặc cho anh goi, cô vẫn bước đi, anh không thể đuổi theo cô, đã có bác sĩ đợi anh làm thủ tục. Cô về phòng, nằm thở. Cô đã quá sợ hãi, may mà con không sao. Cô lại nghĩ đến anh, những kỉ niệm đẹp đẽ lại hiện về, những lời nói những cử chỉ của anh… tất cả làm tim cô đau nhói, bao nhiêu ngày qua cô đã cố quên đi để sống vui vẻ, cô chỉ nghĩ đến con, nhưng nói thế chứ mấy ai làm được. cô yêu anh, yêu anh quá nhiều, cô không thể quên anh, mà chỉ để nỗi nhớ anh lớn theo tình yêu cho con.

Giờ anh lại xuất hiện, anh lại ân cần với cô, lại nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến. cô sợ, cô sợ mình sẽ tham lam mà xen vào gia đình anh, cô sợ sẽ vì ân cần ấy, trìu mến ấy giành anh về cho đứa con chưa ra đời. cô sợ lắm, cô phải làm sao…

  • Tôi không đuổi kịp cô ấy, hai người trọ ở đâu
  • Xóm ao Y, nhà màu xanh thứ 3

Anh phi xe đến, từ dêm qua khi nghe bạn cô nói cô có thai với anh, cô gầy yếu như thế nào, đi làm vất vả ra sao, anh không thể chợp mắt. Sao cô lại ích kỉ giữ cho riêng mình như thế. Sao cô lại liều lĩnh như thế. Mang thai, bệnh của cô sẽ nặng hơn, lại không thể uống thuốc.  Nếu biết không bao giờ anh rời xa cô. Không bao giờ anh bỏ rơi hai mẹ con. Có giọt cay đắng nào như đang rơi…

Đứng trước cổng, anh lại không dám cất tiếng. Nhẹ nhàng đi vào, anh nghe cô đang khóc, cô vẫn vậy, có chuyện gì không bao giờ nói ra, chỉ khóc một mình, mà khóc cũng không dám khóc to.

  • Đừng khóc nữa, anh ở đây, anh sẽ lo cho hai mẹ con

Cô ngừng khóc, anh đã biết mà tới tận đây, cô phải làm sao. Cô không có cái dũng khí để đối mặt với anh lần nữa, gặp lại anh cô thấy tim mình đau hơn. Trời đổ cơn mưa, đường như đến trời cũng ép cô, cô mở cửa cho anh vào nhà

  • Em thấy thế nào, có khó chịu đâu không

Cô lắc đầu, lặng lẽ lên giường nằm, cô quay lưng lại, cô không dám nhìn anh

  • Em muốn ăn gì không

Cô im lặng, anh cứ thế này cô phải làm sao, nước mắt không ngừng rơi, cô không biết mình nên hạnh phúc vì anh đã trở lại bên cô hay đau khổ vì mình sắp làm kẻ thứ 3 đáng hận.

  • Anh về đi, trước giờ mẹ con em không có anh vẫn ổn, anh đã có gia đình và em cũng có cuộc sống riêng, em không muốn có thêm điều tiếng gì nữa, em chỉ mong sinh chon khỏe mạnh trong yên ổn.
  • Em vẫn còn hận anh sao, lúc đó sao em không nói chúng ta có con, anh sẽ không bao giờ…
  • Giờ quá muộn rồi, có nói thêm cũng vô ích, xin anh cho hai mẹ con em được yên. Anh về đi

Nước mắt chảy xuôi, anh đã không nghĩ đến cô hận anh như thế, anh đã nghĩ chỉ cần anh đưa tay ra cô sẽ nắm lấy, cô đã thay đổi rồi, không còn yếu đuối chỉ biết dựa vào anh, chỉ biết ôm anh khóc.

  • Anh để đây, anh biết em không đi làm được nữa, em cầm phòng khi cần.
  • Anh nghĩ em chịu đựng suốt thời gian qua để đổi lấy những đồng tiền này à

Nói rồi cô cầm tiền ném vào người anh, đẩy anh ra ngoài và đóng cửa. Cô lại khóc, cô bật nhạc hết cỡ mà khóc.  Anh cũng khóc, anh không có ý như vậy, chỉ là cô từ chối sự chăm sóc của anh, anh phải làm sao. Anh làm vậy là sai ư.

Trời mưa, nước tát vào mặt mặn rát, là vì nước mắt anh hòa vào mưa. Là vì anh đã đánh rơi tất cả hạnh phúc rồi…

Quảng cáo

Luợt xem: 759.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Đừng buồn anh hỡi....khi trót lỡ... nói yêu em rồi.. bận lòng chi nữa hỡi anh.... Lời bài hát văn...

Trường Brikita đúng là đẹp thật, nhưng hơi to. Mình đi mỏi cả chân rồi mà vẫn không tới được hội trư...

Phụ chương: Viết cho một thằng bạn thân Cách đây vài năm, tôi bị bọn xóm chợ chặn đánh. Ăn m...

Vừa ra khỏi cổng trường tôi đã thấy cái đầu bạch kim đứng dựa vào cây đèn trên vỉa hè , đôi mắt nhắm...