Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : 4 (Phần III)

Quảng cáo

Chap 4

Nửa năm trước,

NHÀ THƯƠNG ĐIÊN BIÊN HÒA

“Bệnh nhân tiếp theo: Hà Diệp Sương”

Tay bác sĩ ngồi xuống ghế. Trước mặt anh là một cô gái trẻ, khuôn mặt xinh xắn được phủ sau lớp tóc rối bù. Đôi mắt cô hờ hững, nhưng có phần muốn xoáy tận tâm can người khác. Anh luôn cảm thấy khó chịu mỗi khi cô nhìn thẳng vào anh.

Giở quyển sổ ghi chép, ho khúng khắng vài tiếng cho lấy lại bình tĩnh, anh hỏi:

-Cô còn nhớ tôi chứ? Một tuần trước chúng ta đã gặp nhau.

-Nhớ, anh là bác sĩ Hoàng Nam.

-Sao trông cô luộm thuộm vậy? Sáng nay cô không chải tóc à?

-Một bệnh nhân đã lấy mất chiếc lược của tôi. –Cô cười, để lộ hai má lúm đồng tiền.

-Cô có biết bệnh nhân nào không?

-Không biết, có lẽ cùng một người đã trộm mất dây buộc tóc của tôi.

-Được rồi…Một tuần qua cô thấy thế nào?

-Thú vị.

-Cô có nhận thức được tình trạng của những người xung quanh?

-Có.

-Cô có thấy khó chịu vì họ?

-Không, tôi đã quen rồi. Họ rất đáng yêu.

-Tuần rồi cô có tưởng tượng ra điều gì nữa không?

-Không, tôi ngủ rất ngon.

-Lúc trước cô kể…-Anh ta lật lật cuốn sổ- “Có một kẻ đang bám theo và muốn giết cô” Cô có điều gì muốn nói về chuyện này không?

-Chỉ là hoang tưởng của một kẻ tâm thần phân liệt. Không có gì đáng để nói.

-Vậy còn “Có một con nhện khổng lồ đang bám trên vách tường nhà tôi”?

-Tôi sợ nhện.

-Được rồi, có vẻ như cô đã bình phục ít nhiều. Chúng tôi sẽ theo dõi thêm vài ngày nữa, nếu không có gì tệ xảy ra, cô sẽ được thả về nhà.

-Cảm ơn bác sĩ!

Anh gấp cuốn sổ và đứng dậy. Cô y tá đằng sau đưa cho Sương viên thuốc và ly nước. Cô bình thản uống thuốc và há miệng cho y tá kiểm tra. Xong xuôi, hai người đi đến chỗ bệnh nhân khác. Lúc rời đi, tay bác sĩ hỏi cô y tá:

-Tuần rồi Sương có ai đến thăm không?

-Dạ không có.

-Thật kỳ lạ, hơn 2 tháng từ lúc cô ta vào đây không hề có bất cứ một người nào đến thăm. Cô ta là người thân cô thế cô sao?

-Lúc đầu ai đưa cô ta vào đây vậy?

-Không ai cả, cô ta tự tìm đến trưởng khoa với một cái sổ khám bệnh, yêu cầu được vào đây để điều trị.

-Không thể nào, một người tâm thần phân liệt làm sao có thể tự đến đây được chứ!

-Có thể lúc đó cô ta vẫn còn tỉnh táo. Và cô ta ý thức được bệnh của mình nên đã vội vã tìm đến đây nhân lúc bệnh chưa tái phát và chuyển biến nặng hơn.

-…….

-Thật đáng tiếc một cô gái trẻ đẹp như thế lại mắc bệnh tâm thần. Nếu là bình thường tôi đã tìm cách hẹn hò với cô ấy rồi!

-Anh mê cô ta rồi sao?

-Từ cái nhìn đầu tiên! Nụ cười ấy, ánh mắt ấy,…toàn những vũ khí hạng nặng! Haizz, giá mà cô ấy không bị tâm thần!

 

Sau khi phỏng vấn, Sương ngồi thừ thêm một chút rồi đứng dậy, lẳng lặng đi vào phòng vệ sinh, móc họng để ói ra viên thuốc.

Cô rửa mặt cho tỉnh táo lại, đoạn đi về phòng, giở cuốn sổ ra ghi chép thứ gì đó.

Bỗng có một cô gái ở đâu xuất hiện bên cạnh Sương, cô ta đứng lắc qua lắc lại, miệng cười ngớt không thôi.

Sương nhìn cô ta, cười mỉm :

-Hôm nay trông em có vẻ vui nhỉ, ồ đó là cái dây buộc tóc của chị phải không?

Cô gái, mặc dầu lớn tuổi hơn Sương, vẫn đứng nhún nhảy rồi choàng tới ôm lấy cổ Sương

-Chị ơi em yêu chị quá! –Cô gái điên nói.

-Yêu như nào cơ?

-Yêu bự như này này! –Cô gái quơ tay cố vẽ thành một vòng tròn thật to, rồi ôm lấy Sương tiếp – Yêu chị nhiều như chị yêu em vậy!

-Nhưng mà chị đâu có yêu em?

-Có mà, chị có yêu em mà! –Cô gái bỗng khóc thút thít.

-Không, vì chị không yêu mấy đứa nhõng nhẽo.

-Không không, em không nhõng nhẽo nữa đâu! –Cô gái vội lấy tay lau nước mắt.

-Được rồi, em ra ngoài đi, chị cần làm chút việc.

-Lát chị nhớ phải ra chơi với em đấy! –Nói rồi cô gái chạy tung tăng ra cửa.

Sương ngồi chép lại những hoạt động thường ngày của những bệnh nhân mà cô quan sát được. Cô đã làm thế này trong suốt hai tháng trời. Cô để ý từng cử chỉ của họ, từng dáng đi đứng bất bình thường, từng lời nói ngớ ngẩn của họ. Cô vẽ phác khuôn mặt họ vào trang sau của cuốn vở.

Phòng số 8 có một ông lão bị mất đứa con gái, đau khổ quá dẫn đến trầm cảm và hóa điên. Sương đem tặng ông một con mèo và bảo rằng nó chính là con gái ông hóa thành. Từ đó ông lão vui vẻ hẳn lên và rất yêu thương con mèo. Phòng số 6 có một người đàn bà vì bị cưỡng hiếp nhiều lần, tố cáo không được, thanh danh bị nhục mạ, dân làng bàn ra tám vào, oan ức quá mà trở thành tâm thần. Bà ta bị ám ảnh bởi những người đã hại mình, suốt ngày luôn miệng chửi rủa, thề thốt, dọa nạt những người xung quanh. Sương nhẹ nhàng đến ngồi cạnh bà ta, bảo rằng những người đó đã chết rồi. Bà ta ôm mặt khóc và từ ấy trở đi người đàn bà không nói tiếng nào nữa. Có một đứa trẻ bị bệnh Down, khuôn mặt biến dạng, luôn tho thó ở một góc tường. Nó không tiếp xúc với ai và cũng sợ tất cả mọi người. Sương vẽ lại khuôn mặt em trên giấy và đưa cho em. Thằng bé cứ ngắm nghía miết rồi chạy đến chỗ Sương. Sương bảo nó đến từ một hành tinh khác, và chỉ cần ở đây 5 năm nữa sẽ được thả về nhà (thằng bé mắc bệnh tim bẩm sinh, sau 5 năm có lẽ nó đã chết rồi)

Mỗi ngày Sương đều dậy sớm quét mạng nhện trên trần, không hiểu sao mạng nhện dày lên rất nhanh, cứ sau một đêm là lại giăng đầy tơ nhện, có lẽ vì quanh đây rất nhiều cây cối, nên nhện siêng giăng tơ để bắt mấy con côn trùng. Cứ mỗi lần gặp một con nhện to Sương lại hét toáng lên và nhảy lên giường bệnh nhân khác, lay họ dậy và nhờ họ bắt giùm. Sương thật sự rất sợ nhện. Những người kia ban đầu ngái ngủ bị lay dậy cũng bực bội, nhưng khi thấy đó là Sương họ dễ chịu hơn và ngồi dậy đập phát chết con nhện. Lâu dần thì mọi người đều dậy sớm. Sương thường hay gấp chăn màn cho ai đó vừa ngủ dậy, vì họ điên, không biết gấp chăn, ngủ dậy cái là phóng tọt ra ngoài chơi. Sương gấp chăn cho cả phòng, ngày nào cũng thế. Rồi họ để ý. Rồi họ đứng nhìn Sương. Lâu dần mọi người đều biết gấp chăn.

Có một gã làm vườn cứ nhìn trộm Sương hoài. Hắn thèm khát. Hắn mong được một lần sờ vào Sương. Sương biết điều đó và không bao giờ nhìn hắn lấy một lần.

Sương hay chơi với những cô gái bị tâm thần bằng tuổi cô. Họ nói chuyện tầm phào chẳng ai hiểu, và những điều họ nói điên rồ tới mức người điên cũng không thể hiểu. Nhưng Sương hiểu. Và Sương trò chuyện lại cũng chính bằng ngôn ngữ đó. Và họ hiểu. Họ hiểu những lời Sương nói hơn chính cả những lời họ nói. Những điều điên khùng được kết nối thành những câu chuyện có nghĩa. Lần đầu tiên trong đời, họ hiểu lẫn nhau. Lần đầu tiên trong đời, họ hiểu chính mình. Người ta nhìn vào, người ta thấy những cô nàng tuổi teen mới lớn đang tám chuyện với nhau, những câu chuyện thú vị và rất đời thường.

Sương trải qua hai tháng một cách bình thản. Sương mỉm cười với mọi thứ. Sương điên một cách chuyên nghiệp.

Những cô y tá không còn giận dữ. Phòng không còn luôn bừa bộn. Lỗ thoát nước nhà tắm bị nghẹt bởi tóc giờ đã được thông. Hoa không còn bị ngắt linh tinh. Áo quần không quăng bừa bãi. Tiếng chửi tục, rủa mắng không còn. Tất cả, đều được làm bởi những bệnh nhân. Đây là lần đầu tiên họ ý thức được đến thế này. Có một điều gì đó đang xảy ra ở bệnh viện tâm thần, xảy ra trong chính con người họ.

Người điên cũng có thể cảm nhận được, mình đang tồn tại vì ai.

 

 

Và như thường lệ, khi mọi thứ đến cao trào, khi tình yêu thương và ân cần lan tràn khắp nơi đây, Sương dập tắt nó.

Hết hai tháng, Sương được xác nhận bình thường. Cô rời khỏi đó.

 

Cô trở lại phòng của một anh nghiên cứu sinh. Anh ta đang cắm cúi đọc tài liệu trên bàn. Cô đưa cho anh những tờ giấy sao chép từ quyển nhật ký của cô, ghi lại những hoạt động, phản ứng của bệnh nhân trong suốt hai tháng qua. Anh cầm đọc và tỏ ra hoang mang 

-Cưng à, em không thực sự sống ở đó đấy chứ?

-Ồ, tôi có sống ở đó.

Những tài liệu này thực sự có ích với anh ta. Nó sẽ làm nổi bật luận án của anh, nó cho anh cái nhìn rõ nét hơn về những chứng bệnh tâm thần, bao gồm cả cách dụ dỗ và đối xử với bệnh nhân mà Sương ghi trong đó. Sẽ có những cải cách và phương pháp mới được đưa ra từ tài liệu này. Anh vừa bất ngờ vừa cảm thấy bối rối, anh chỉ nhờ Sương hỏi thăm một số tài liệu từ bệnh viện tâm thần vì anh nghĩ bố Sương có quen biết với những bác sĩ trong khoa đó, nhưng không dè cô lại vào ở luôn trong bệnh viện hai tháng. Anh không hiểu nổi cô nghĩ gì.

Sương hờ hững đưa đôi mắt qua khung kính cửa sổ, những ngón tay lười biếng ôm lấy bả vai.

Anh chàng muốn mời cô đi ăn tối, nhưng tuyệt không thể mở miệng nói một lời. Cô chưa bao giờ nằm trong tầm với của anh. 

Anh đẹp trai, giàu có, là con một nhà trí thức, được nhiều cô gái theo đuổi, nhưng tại sao anh vẫn luôn thèm khát cô. Khoảng cách giữa anh và cô từ lần đầu gặp cho đến giờ vẫn chưa khi nào rút ngắn lại. Nó không dài ra và cũng không bao giờ ngắn lại. Khuôn mặt cô như trêu ngươi anh, nó ma mị tựa sương đêm, cái nhìn đầy khiếm nhã và nụ cười xã giao hời hợt khiến anh như muốn phát điên. Anh muốn nụ cười của cô. Anh muốn hôn lên đôi bàn tay cô. Anh muốn cắn vào chiếc cổ trắng ngần kia.

Không thể!

Sương đang đắm mình vào thế giới riêng của mình. Bao quanh cô vẫn là một bức tường vô hình. Anh chưa một lần đặt chân được vào thế giới ấy. Anh sẽ không và không bao giờ được là một phần của thế giới ấy.

Đôi lúc anh hận tại sao anh lại sinh ra khi không thể chạm được vào cô.

Có lẽ tất cả chỉ cách nhau qua một lời mời ăn tối.

 

Sương bước ra khỏi đó. Cô đã thấy cách anh nhìn cô, từ rất lâu rồi.

Cô không ghét anh, chỉ là cô chưa bao giờ có chút hứng thú nào với anh.

 

Sương trở về nhà.

Cô đã báo cảnh sát về việc có hai người bình thường bị bắt nhầm vào viện tâm thần.

Cô cũng phản ánh cho cơ quan thanh tra về môi trường sống và vệ sinh của những bệnh nhân trong trại thương điên.

Cô đứng giữa khu vườn nhà mình, nhìn những giọt sương sớm còn đọng trên lá. Cô khẽ thở dài. Hai tháng ở trại thương điên cũng không làm cô yêu quý ngôi nhà mình hơn.

Cô đẩy cửa bước vào. Nghe tiếng cửa, giọng một người đàn bà luống tuổi cất lên:

-Cô chủ đã về đấy à?

-Vâng con về rồi đây.

Sương sống với một bà vú. Cô đã rời nhà hai tháng, tuy nhiên bà vú rất hiểu cô nên cũng không tò mò gì về chuyện đó.

Ai chứ Sương thì không có gì phải lo lắng cả! Cô là người thông mình và quyết đoán nhất bà từng gặp.

Bà vú vào trong bếp chuẩn bị cho Sương chút đồ ăn. Có cô chủ, bà yêu ngôi nhà này hơn hẳn!

Sương lên phòng, đặt giỏ xách xuống, nằm soài ra giường. Cô cảm tưởng như mình đang bị căn phòng nuốt chửng, chiếc giường như một hố cát sâu mà cô cứ dần dần lún xuống. Mắt cô nhìn trân trân lên trần nhà. Sức lực của cô như tan ra chảy vào trong từng thớ gỗ. Cô cảm nhận sự mệt mỏi của cơ thể. Cô cảm thấy mình yếu đuối. Cô như nghe được từng dòng máu chảy trong người, xương quai xanh đang rạo rực và một chút khoái cảm đang chực trào lên.

Cô muốn khỏa thân.

Cô cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài, gỡ từng nút áo và lột sạch đồ trên người. Cô trần truồng đi lại khắp phòng, tới đứng trước những bức tranh để những khuôn mặt trong tranh ngắm nhìn cô.

Cô soi gương. Cô ước gì mình có thể hóa thành một pho tượng, để đứng đó trường tồn mãi mãi. Cô cho rằng những pho tượng là đẹp nhất, hoàn mỹ nhất.

Cô ngồi xuống trước giá vẽ, nhìn vào những trang giấy trắng, rồi cầm bút phác nhanh những khuôn mặt lên đó, những khuôn mặt đã in hằn sâu vào trí nhớ cô. Những khuôn mặt điên dại, những nụ cười ngớ ngẩn, những ánh mắt cô không thể quên được ở hai tháng trại thương điên. Quyển sổ ghi chép để kế bên, những bệnh nhân nằm sau trang giấy như muốn nhảy chồm ra trước mắt, hù dọa, la hét, rồi nhảy phốc vào trong tranh của cô nằm im lìm đó. Cô chấm màu lên chúng, bức vẽ như cựa quậy, bật cười rồi ào ra như thác đổ. Chúng sống dậy, chúng múa may quay cuồng, chúng mang hơi thở của những gã tâm thần, chúng là màu sắc, chúng là địa ngục, chúng muốn nuốt trọn sự sống của cô.

Không phải vì tên nghiên cứu sinh, không phải vì hai người bị bắt oan, không phải vì môi trường sống của những bệnh nhân. Chúng, mới chính là lý do khiến cô phải vào ở trong viện tâm thần!

 

Chợt, có tiếng gõ cửa.

-Cô chủ ơi, tôi mang bánh và trà lên cho cô này! –Tiếng bà vú.

Sương khoác vội chiếc áo trắng lên người, ra mở cửa.

-Chào vú! –Cô mỉm cười.

-Ôi, trông cô đáng yêu như một thiên thần vậy! –Bà vú nhìn Sương trong chiếc áo ngủ, thốt lên.

-Câu đó không hợp với một đứa 16 tuổi đâu vú. –Sương đưa tay bê khay bánh.

-Cô đang làm gì vậy?

-Con đang vẽ.

-Tôi có thể nhìn được không?

-Không ạ, nếu có người khác nhìn con sẽ đốt bức tranh của mình mất!

Sương luôn là thế. Chỉ những bức tranh cô cho phép người khác nhìn thì họ mới được nhìn. Còn một số thì không, vì đó là những bức tranh cô yêu quý nhất. Cô không chịu nổi khi nghĩ đến có những cặp mắt khác cũng nhìn nó. Đó là biểu hiện cao nhất của sự chiếm hữu, của khát khao quyền lực tuyệt đối trong cô. Có những thứ nếu cô phải chia sẻ với ai khác, cô thà hủy hoại nó còn hơn. Và một trong số đó có cả bản thân cô.

Cô không trông đợi một ngày mình sẽ yêu một ai.

Sương uống một ngụm trà, đặt khay lên bàn

-Vú vất vả rồi, con cảm ơn vú!

Bà vú cũng hiểu tính kỳ quặc của cô chủ nên không nói gì nhiều, chỉ lẳng lặng gật đầu rồi lui xuống.

……………..

 

Phố lên đèn, mùi thơm từ nồi nước lèo tỏa ra, Sương ghé vào một xe phở gần đó. Bà lão thấy cô liền vui ra mặt, múc cho cô một tô phở, rồi từ tốn hỏi:

-Lâu quá không gặp con, con đã biến đi đâu vậy?

-Con có việc phải đi vài nơi mấy tháng nay. Bà có khỏe không bà? –Sương nắm lấy tay bà, xuýt xoa.

-Nhớ con quá mà thành bệnh rồi đây này.

Sương cười.

-Con cũng nhớ bà! Ôi, sao món phở này bao nhiêu năm rồi mà vẫn ngon thế!

-Con bé này, chỉ giỏi mỗi cái nịnh! –Bà xoa đầu Sương –Thế giờ sao, con tính làm gì?

-Con sẽ đi học trở lại.

-Ừ đi học cho có bạn có bè, chứ lủi thủi một mình ở nhà buồn lắm con.

-Con có bà là được rồi mà!

-Lại nịnh! –Bà bệu má con bé- À mà thằng nhóc đó cứ kiếm con hoài đấy!

-Thằng nhóc nào bà?

-Thằng nhóc mà thiếu tiền hôm bữa, rồi con trả tiền giùm nó ấy (xem lại chap 18 phần II)

-À…-Sương như nhớ ra- …hắn tìm con à?

-Ừ, vậy con có định gặp nó không?

-Không bao giờ.

-Con không định để cho nó cảm ơn à. Nó cảm thấy mang nợ với con đấy!

-À, thế thì càng không bao giờ! -Sương cười ác ý- Nếu cậu ta cứ cố tìm con thì cậu ta sẽ không bao giờ gặp được con cả.

…………

 

Mùa đông năm ấy, mùa se lạnh, mùa của những cái nắm tay siết chặt, mùa của những chiếc đầu ngả vào vai dịu dàng, cũng là mùa của những giọt nước mắt cô đơn.

Mùa đông năm ấy, mùa một cậu trai tương tư một cô gái.

Minh Luân ngồi bên cửa sổ lớp học, cầm đàn hát, tụi con gái bu quanh, đứa nào đứa nấy mê mẩn cả ra.

Chợt cậu nhìn thấy một cô gái từ bên ngoài, đi dọc hành lang, mái tóc bay nhẹ lướt qua cửa sổ.

Chỉ một giây, cậu như chết lặng.

Chỉ một giây, tiếng đàn lạc nhịp.

Cậu ngoái đầu nhìn theo cô ấy. Cô gái như mang cả mùa đông đến bên cậu.

Một chút bối rối. Một chút khó xử. Rồi cậu để cái vấn vương ấy dần trôi qua. Cậu lấy lại bình tĩnh. Lại cất tiếng hát. Nhưng trong giọng hát ấy, sao có gì khang khác

‘‘Gần em tôi thấy bâng khuâng, bâng khuâng

   Con tim này như chết lặng

   Bóng dáng người như cơn gió lạ

   Mang em về gần lại bên tôi

   Dương như góc phố thênh thang, thênh thang

   Sương đêm làm ướt tóc ai

   Đừng để nỗi nhớ miên man trong đêm thật dài

   Hãy để khoảnh khắc tim tôi tim em thật gần…với nhau.’’ (Phút ban đầu -Thái Vũ)

À! Thì ra lời bài hát chính là thế này! Lời bài hát chính là cô ấy!

Một chút cảm nắng cho mùa đông sắp tàn.

 

Huy, Linh và Nhi ngồi gần đó gặm socola nhìn Luân với ánh mắt ngưỡng mộ. Thằng Huy miệng chóp chép chóp chép phá tan cái cảm xúc vừa chớm nở của Luân.

Luân khó chịu quay qua nhìn nó.

-Ông đang ăn socola của tui đấy à? –Luân hỏi.

-Ơ… -Huy bị bắt quả tang mặt đơ ra.

Luân thở dài, ngoái đầu nhìn theo dọc con đường. Cô ấy là ai nhỉ?

 

Trước giờ học, lớp 11A3 bàn tán xôn xao

-Nghe đâu hôm nay có bạn mới đó mày!

-Là nữ đó, không biết có đẹp hay không?

-Hình như nó chuyển từ trường Trần Hưng Đạo qua.

-Nếu mà đẹp cỡ cỡ Hân thì tốt hỉ?

-Mơ đi mày, nó đẹp vừa vừa là tao vui rồi. Mà biết đâu chừng nó có bạn trai rồi ấy chứ.

-Thôi mấy ông bớt tào lao đi, thầy vô rồi kìa!

Cô đứng trước biển tên lớp 11A3. Thầy giáo vào trước, học sinh đứng dậy chào. Thầy nói:

-Hôm nay lớp ta có một thành viên mới. Nào, vô đây tự giới thiệu mình đi em!

Cô bước vào. Có một vài tiếng xì xào

-Ồ, hóa ra không đẹp lắm nhỉ.

-Hơi thất vọng đấy!

-Cũng bình thường, tùy tiện chọn một đứa con gái trong lớp còn đẹp hơn!

-Thôi kệ đi, ai biểu mấy ông hi vọng cho cố vô rồi giờ thất vọng!

Sương im lặng vài giây, rồi cất tiếng

‘‘Chào các bạn, tôi là Hà Diệp Sương. Tôi mới từ Nhà thương điên Biên Hòa ra…’’

Nói đến đó tiếng ồn ngưng bặt, cả lớp như đứng hình. Thầy giáo há hốc mồm không nói nên lời.

Sương mỉm cười

‘‘…Rất vui được làm quen với các bạn!’’

 

 

 

 

 

 

 

Quảng cáo

Luợt xem: 470.
Lượt bình chọn: 0.

E hèm! Mình không phải là gay!

Sắp xếp bình luận theo

32 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. Chúc bác tác giả sức khỏe và may mắn. Mỗi CN là e đều ở nhà hóng truyện của bác đó

  2. 1 câu chuyện rất hay mình thích tính cách tưng tửng của nv byebye . Chúc tác giả sức khỏe và ra chap đều đều. Cám ơn bạn rất nhiều!

  3. Xem thêm bình luận...
Xem thêm một số truyện khác nào!

Cô - Trương Băng Di ( 16 tuổi ), một cô gái ưa nhìn, nước da trắng. Cô học rất giỏi. Gia đình cô khô...

Ầm ầm ầm ầm… Hú… ú… ú… Tiếng máy bay địch vù vù từ phía chân trời lẫn với tiếng còi báo động l...

Tên truyện: Lừa Đảo Tác giả: Sudiret - Yi Thể loại: Truyện ngắn Nhân Vật: Huyền Phù ( Nam chính...