Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : Âm mưu

Quảng cáo

"Tôi trợn mắt nhìn hắn, người con trai mà tôi yêu thương, dành cả niềm tin và linh hồn để đánh đổi trong khoảng thời gian ngắn ngủi, Dĩnh Phúc, tại sao hắn lại làm như thế với tôi. Tình yêu của tôi không đủ để làm hắn thay đổi quyết định sao? Hắn đã nói yêu tôi cơ mà?".


~oOo~


Tôi, Trần Thanh Hà, người khác vẫn gọi tôi là Hà nhi, một cách gọi khá thân mật và khiến tôi vui vẻ, hồn nhiên cười tươi mỗi lần nghe đến. Gia đình tôi không giàu, cũng chẳng hề khá giả, có thể nói ra là bình thường và vô cùng tầm thường đấy chứ.


Còn hắn, Lê Dĩnh Phúc, tôi thật chẳng biết hắn là ai? Và vì sao lại muốn đưa tôi đi, hắn bảo tôi chính là chiếc chìa khóa quan trọng nhất trong trò chơi nào đó, tôi cười trừ cũng chẳng thèm đáp lại nhưng đến khi tôi biết tất cả thì... Có lẽ đã quá muộn để quay đầu lại.


Dĩnh Phúc đưa tôi đến một nơi tâm tối dưới lòng đất, hắn cư nhiên bắt cóc tôi theo một kiểu tự nguyện, ừ đúng vậy, là tôi bỏ theo hắn đấy. Vì sao ư? Có lẽ do tiếng sét ái tình chăng, lần đầu tiên tôi gặp hắn giữa dòng người hối hả, trái tim tôi dường như đã loạn nhịp vì hắn, cái vẻ điển trai, chững chạc, những cử chỉ nam tính làm tôi mù mờ mà lụy vào.


- Tại sao anh lại làm vậy với tôi?.


Tới cả ngày hôm nay, khi tôi đứng trước mặt hắn thế này, tôi vẫn không thể hiểu tại sao lại là tôi, à không, vì sao tôi lại nằm trong danh sách buôn người của hắn chứ?.


- Chặc... chặc... Thanh Hà, tại sao lại hỏi tôi câu đó? Em nên tự hỏi chính mình tại sao lại nhẹ dạ mà theo tôi?.


Hắn tiến lại gần tôi, đưa đôi tay vuốt ve đôi gò má xanh xao vì sợ hãi, ánh mắt tôi ngập tràn trong nước lơ mơ nhìn hắn, qua lớp sương mù ấy là hình ảnh man rợ của người đàn ông tôi yêu đến nghẹt thở. Giọng tôi vỡ òa và tôi có thể nghe cả tiếng nấc nghẹn của mình trong không gian tĩnh lặng, nó vang vọng trong chính căn phòng tôi sắp bị chôn vùi:


- Hừ, vì ba ngày trước tôi chỉ biết tôi yêu anh. Và anh cũng nói anh yêu tôi đó sao?.


Hơi khựng lại, hắn nhìn xoáy vào đôi mắt ngấn nước mắt của tôi và rồi Dĩnh Phúc nhếch môi, hắn cười, nụ cười như quỷ dữ nơi địa ngục, nhưng tại sao trong ảo ảnh nơi khóe mi tôi lại thấy hắn tỏa sáng chứ?.


- Em quá ngốc nghếch và ngây thơ, Hà à, tôi cũng có cảm giác mình thích em, nhưng nó không mạnh mẽ đến nổi khiến tôi giữ lại em.


- Xin đừng.


Tôi choàng hai tay ôm chặt lấy hắn, khuôn mặt tựa vào lòng ngực hắn say mê mà khóc òa, bao nhiêu đau đớn sợ hãi tôi đều mặc nó tuôn theo hàng nước mắt, hắn không xô tôi ra cũng chẳng hề nói gì nữa, lòng tôi loạn lên, tim thắt chặt như bàn tay ai đó bóp lấy nó một cách mạnh bạo và rồi cổ họng tôi âm ỉ đau đớn, hình như có một khối u nào đó đang lan tỏa và chiến trọn tất cả, tôi muốn thét lên:


"Dĩnh Phúc, xin anh, em yêu anh và em rất sợ. Xin anh đừng làm như thế".


Tuy nhiên, chẳng có một âm thanh nào phát ra cả bởi vì, hắn đang ngấu nghiến đôi môi tôi, hắn tàn sát quấy loạn bên trong ấy, Phúc nhắm chặt mi mắt như đang thưởng thức vị ngọt ngào và hút sạch hết không khí còn lại trong phổi tôi. Rưng rưng nhìn hắn, nhìn đôi mày giãn rộng và cánh mũi cao anh tuấn, hắn choàng tay ôm lấy tôi vào lòng. Nhẹ nhàng hay nhanh chóng hắn giật phăng chiếc áo sơ mi trắng của tôi. Tôi không phản kháng, không hề vì tôi cũng muốn. Muốn được hắn yêu thương, muốn hòa nhập cùng hắn thành một, cái dục vọng ấy đã hình thành từ lúc tôi gặp hắn rồi.


Mãnh liệt cùng đam mê, tôi đáp trả lại hắn một cách vụng về, nhắm chặt mi tiệp tôi có thể cảm nhận khóe môi của Dĩnh Phúc đang nhếch lên cao, hắn đang cười. Vì sao? Vì tôi quá dễ dãi chăng? Nhưng tôi không thể chống cự lại được, tất cả những thứ tôi có điều muốn hắn chiếm lấy.


Từng thớ da tôi co giật mạnh, cả đôi gò bồng ánh tuyết cũng căn cao kiêu hãnh, hai nhũ hoa hồng nhạt khẽ se chặt và chúng đang khó chịu cạ sát vào lớp áo ngực. Tôi khó thở do cái hôn quá kịch liệt, choàng tay qua cổ hắn tôi cố gắng theo từng nhịp, hắn buông tôi ra, mở to đôi mắt đã tràn ngập dục vọng ra và nhìn thẳng vào ánh mắt say mê của tôi. Lê Dĩnh Phúc, hắn có yêu tôi không?. Hắn lại cười, nụ cười của hắn thật khó chịu, tại sao cái bóng dáng ẩn hiện của con dao nhọn hoắt lại ẩn chứa trong nụ cười đẹp như tượng nơi khóe môi hắn chứ? Tại sao khóe mắt tôi lại cay xòe khi đối diện với khuôn mặt gần gũi, ấm áp trong ba ngày qua? Đâu là hắn, người luôn đứng trước nhà đợi tôi, cõng tôi trên con đường dài mà không hề than thở, còn nghịch ngợm hù dọa tôi lúc ăn kem nữa, hay là kẻ đang đứng trước mặt tôi, quỷ đội lớp người lẫn dục vọng tăng cao trong lòng hắn.


Giật bung cái áo ngực chật chội của tôi ra, hắn say đắm nhìn đôi nhũ hoa căng tràn sức sống của cô gái tuổi hai mươi, làn da trắng mịn như sữa ung dung, khêu gợi lấy hắn. Phúc đưa tay vuốt nhẹ lên ngực tôi và theo một phản ứng tự nhiên tôi nổi hết cả da gà, má ửng hồng thẹn thùng nhưng không xấu hổ, hắn lại tiếp tục lấy tay trêu đùa đến một lúc chán chê mới đè tôi xuống sàn nhà lạnh toát, lưng tôi áp chặt xuống sàn cùng cái hơi lạnh loáng thoáng làm lông tơ tôi se lại. Hắn ngắm nhìn tôi trong sự thăng hoa, đưa khuôn miệng cùng bờ môi hoa huệ hắn ngặm nhẹ nhũ hoa tôi, rồi bất chợt mút mạnh làm cả thân người tôi run lên khoái cảm, luồng điện chạy loạn trên từng mạch máu. Và hay chăng cô bé thẹn thùng khó chịu ướt đẫm.


- Thanh Hà, em thật đẹp. Em làm tôi say rồi.


Chiếc lưỡi đinh hương vờn quanh cổ tôi, sau gáy rồi lại khẽ dọc xương quai xanh, hắn trêu đùa trên thân thể xử nữ chưa từng qua tay ai, tôi lạ lẫm nhưng thích thú, nhắm mắt hưởng thụ những cảm giác tê rần mà hắn mang lại. Hơi nhồn nhột khi hắn mút vành tai tôi, nhưng lại vô cùng sung sướng khi đôi môi hạ xuống chiếc rốn, nhẹ nhàng và khuấy đều. Ôi hắn sắp xuống gần tới nơi mật ngọt của tôi rồi.


Tháo chiếc quần jean đen của tôi, hắn thoát luôn cả cái quần trong màu trắng nhỏ ướt sũng một mảnh, khi chiếc quần lót biến mất khỏi tầm thì tôi thẹn thùng ửng đỏ vành tai bởi nhúm lông đen mượt mà gợi cảm hiện ra, chúng như một rừng cây rậm rạp che giấu đi huyệt cốc âm u. Đưa tay hắn xoa nhẹ vào hạt đậu thần bé nhỏ, tôi bất giác sướng rê, dòng điện nóng hổi cứ dồ dập ôm lấy từng cảm giác mê ly, ôi, thật tuyệt vời.


Tôi kinh ngạc, nhìn hắn khi chiếc lưỡi tinh nghịch kia một lần nữa lại khám phá vào trong tôi, cảm giác hắn bạnh chân tôi ra và cho chiếc lưỡi vào, ôi, tôi đã muốn khóc thét vì quá khác lạ, nó khó chịu nhưng lại làm tôi thỏa mãn. Ưỡn người lên cao, tôi vật vã bởi món quà hắn mang lại bên dưới, nó làm tôi như bùng nổ và muốn ôm lấy hắn, cùng nhau hòa làm một.


- Ngoan nào.


Hắn đét vào mông tôi một phát mạnh, sao nó không đau mà còn làm tôi hưng phấn thêm nữa, tôi sung sức khó chịu đung đưa theo chiếc lưỡi ma quái ấy.


Và Dĩnh Phúc ngồi dậy, thoát hết những thứ vướng víu trên người ra, kéo tôi quỳ gối, hắn ra lệnh cho tôi hôn lấy cậu bé, tôi hơi do dự bởi độ to cùng nỗi hùng dũng sừng sững dựng cao ngắm nhìn tôi. Khóe môi tôi hé mở, ngậm chặt lấy cậu bé, ngước mắt nhìn hắn, chà hắn đang gồng người rên lên, tôi lại vụng về ngậm và mút, mùi vị nam tính tuôn tràn trong mũi tôi, hoocmon tăng cao, máu cũng sôi lên làm người tôi nóng như lửa đốt. Tôi thở hắt không rõ nguyên do, niềm vui sướng lan tỏa và ôm chặt lấy tôi.


Hắn đẩy tôi nằm xuống sàn, bạnh chân tôi ra độ vừa phải, một tay nắm cậu bé hắn cho vào tôi một cách điêu luyện. Cậu bé đi vào trong tôi, da thịt như bị rách toạt đau đớn, tôi cấu chặt mười móng tay xuống sàn nhà, nhăn mặt cùng hàng lệ ấm nóng rơi xuống. Đau quá!.


Dừng lại, Phúc nhìn tôi cười tươi rói, gần lại bên tai tôi, hắn thỏ thẻ:


- Không đau nữa rồi, anh hứa sẽ nhẹ nhàng.


Giọng nói ma mị làm tôi quên đi cảm giác đau rách thịt phía dưới, nhịp thở vẫn hổn loạn và ngực cứ phập phồng nhô lên rồi áp chặt xuống, tim đập loạn như bị giật địa. Hắn bắt đầu nhịp hông, nhẹ nhàng trấn áp hết toàn bộ bên trong tôi, Phúc làm rất nhẹ nhàng, rất thoải mái. Rồi hắn lại cuối xuống phả vào mặt tôi hết tất thảy sự ấm nóng cùng cái hồng nồng cháy:


- Mạnh nhé?.


Tôi gật đầu trong mơ màng, hắn nhếch môi, nâng hông mạnh hơn, nhanh hơn và tôi cảm thấy tất cả giác quan tuôn trào, nhạy cảm đến mãnh liệt, trong không gian yên tĩnh hình như tôi nghe được giọng rên rỉ tội lỗi:


- Ưm... sướng...quá...!!!


Nâng tôi lên, tôi và hắn cùng ngồi, ngực căng tròn cọ sát với khuôn ngực rắn chắc của hắn, Phúc nâng hông tôi nhấp nhanh, mạnh và dồn dập, nhịp thở cả hai trở nên gấp gáp khi những cảm giác tuyệt vời đổ ào như thủy triều xuống bụng dưới, đại não cũng ngưng trệ để thưởng thức điều thú vị này. Các mạch máu, tĩnh mạch đều cực lực chống đỡ bức xạ dục vọng.


- Lê Dĩnh Phúc, em yêu anh.


Tôi sướng tê người, dâm thủy như cơn lũ tuôn trào, đúng vậy, tôi vừa mới đạt được khoái cảm và cực lực lên đỉnh trong sự mê muội đắm chìm.


Hắn hình như cũng cùng tôi đến tận trời xanh, ôm chặt người tôi vào lòng, hắn gồng mình "ưm" lên một tiếng dài, cùng bộ móng cụt ngẳn cào lấy tấm lưng mịn màng của tôi. Đặt cằm vào hõm vai tôi, hắn thở hắt một hơi mạnh, thả lỏng thanh thể. Và ôi, tôi cảm nhận được dòng tinh hoa ấm nóng của hắn trong tôi, chúng đang lấp đầy và từ từ chảy ra ngoài. Lần đầu của tôi, giọt máu và cái ngàn vàng của đời người con gái, tất cả, tôi đều trao cho hắn.


Kích tình, sự hưng phấn cùng cái mẫn cảm nơi da thịt mềm mại chạm vào nhau chưa dứt thì... Bụng tôi đau nhói.


Tôi trợn mắt nhìn hắn, người con trai mà tôi yêu thương, dành cả niềm tin và linh hồn để đánh đổi trong khoảng thời gian ngắn ngủi, Dĩnh Phúc, tại sao hắn lại làm như thế với tôi. Tình yêu của tôi không đủ để làm hắn thay đổi quyết định sao? Hắn đã từng nói yêu tôi cơ mà?.  


Bụng tôi lạnh, cảm giác lúc này chỉ có thể nói nhói lắm và buốt điếng thân, con dao nhọn hoắc đang ghim chặt giữa rốn tôi, dòng huyết đỏ tanh hôi trong một thoáng sộc vào mũi, tôi lờ mờ thấy mình còn chưa thoát khỏi hạ bộ hắn mà bụng đã ăn trọn một con dao.


Viền môi hắn khẽ cong, Dĩnh Phúc, hắn lừa tôi, qua bao nhiêu việc hắn vẫn lừa tôi, hắn chưa từng yêu tôi, hắn muốn thỏa mãn dục vọng trên tôi khi thân xác này chưa cứng đơ và lạnh ngắt. Và bây giờ, cái ham muốn được giải tỏa thì hắn đành tâm giết chết tôi.


- Tôi đã yêu anh.


Nước mắt tôi tuôn rơi ướt đẫm lấy đôi má còn thoáng hồng hào, môi đã trở nên trắng bệch vì mất máu và trong vài phút nữa thôi nó sẽ biến thành màu tím. Cái màu của chết chóc, đau thương.


- Tôi tin em yêu tôi.


Hắn vươn tay lau đi những giọt nước mắt nơi khóe mi, sau đó đặt nhẹ nụ hôn lên chiếc trán lấm tấm mồ hôi của tôi, tôi đau điếng không còn sức lực, đôi tay buông thỏng như gãy lìa, bụng đau thắt từng cơn, tôi thấy mình đang hấp hối.


- Kế hoạch của anh, âm mưu của anh đã thành công...


Ghì sau cán dao lún sâu hơn vào bụng tôi, hắn cười, ừ hắn đang nở nụ cười chào tạm biệt tôi. Trong những giây phút cuối cùng của tia sáng, tôi cảm nhận được đôi môi hắn, mềm mại, nhẹ nhàng lướt trên viền môi rớm máu của tôi. Ánh sáng đó làm tôi chói mắt, ôi nhức mắt quá! Tôi nhắm chặt và không bao giờ có thể mở ra nữa.


Ký ức hiện về khi thể xác sắp rời xa, nơi chân trời trên vỉa hè đông người qua, hắn bước lại gần bên tôi, nhẹ nhàng như sáng ban mai cùng cơn gió xuân tươi mát gột rửa linh hồn tôi. Ấm áp, gần gũi, người đàn ông đã khiến trái tim tôi ngừng đập.


"Lê Dĩnh Phúc, kẻ buôn người, giết người để lấy nội tạng. Và hắn sẽ làm gì với trái tim tôi đây, ngắm nhìn hay đem bán cho một tên muốn ăn sống nó?".


Quảng cáo

Luợt xem: 12.434.
Lượt bình chọn: 4.
Sắp xếp bình luận theo

32 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. ._. Cái này hồi trước thấy fb có page nào đấy post rồi. Chỉ biết thốt lên wow, wow. Nếu nói về khả năng viết porn thì nói thật mình đọc mẹ truyenviet.com còn thấy dễ thủ dâm hơn, cái này, chả biết nói ra sao, đại khái là một cảm giác rất thế-đéo-nào. Mình chẳng đạo đức trong sáng gì đâu, cũng đọc nhiều truyện ko lành mạnh rồi, sex sence thì nó cũng chia ra làm nhiều phe phái, nghệ thuật có, tâm lý có, xôi thịt thuần túy có... chỉ ko hiểu tại sao kt lại khoái ba cái trò vừa xàm vừa máu chó như thế. Mổ bụng thì đ biết là moi ruột hay moi gì, tim thì phải mổ ngực, thận thì phải mổ sau lưng... anatomy cũng đ có viết bừa viết phứa như thế là đ được. Chẳng lẽ thằng nam chính là dân nhậu khoái món lòng dồi? sogood sogood sogood

  2. Chỉnh lại giùm mình cái tóm tắt nhé. Tóm tắt thì chỉ tóm tắt ý chính thôi, đừng bê nguyên chương truyện vô đó. Cám ơn vì đã hợp tác

  3. nhiều ý kiến trái chiều, không biết phim gì mà hư cấu quá...mà H nhiều quá thì nhạt lắm... ủng hộ tinh thần tác giả

  4. Xem thêm bình luận...
Xem thêm một số truyện khác nào!

Tôi đáp xuống mặt đất,thả cậu ta xuống đất không quá nhẹ cũng không quá nặng,sau đó không nói gì và ...

- Tận Thế Kỳ Lạ IV - ---- Ở phía Bill Bill - Nào, chúng ta làm một giao ước chứ. Kẻ xấu - T...

Ở thời điểm người trong thiên hạ đều ồn ào huyên náo vì công báo của Khang Tư: Khang Tư đã tự lên ng...

1.Nữ chính: Snow - 1 cô gái xinh đẹp nhưng lạnh lùng vô đối.Phép thuật vô cùng mạnh, thuộc tất cả cá...