Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : Trốn tìm tự do

Quảng cáo

Tôi thích ngồi sau xe một người. Tôi ngã người ôm anh ấy, tay xiết ngang hông anh, mặt áp lên chiếc áo thơm thoảng mùi hương của anh, mặc kệ tóc mình bay bám đầy gió bụi sau lưng. Tôi sẽ hát vang bài hát anh ấy thích, hát thật to để lấn át tiếng chiếc môtô, anh ấy sẽ chỉ mỉm cười lái xe.
Chúng tôi lao xe tới nơi vô tận, cả thể giới trôi đi vun vút, chỉ có mặt trời phía trước rơi dần buổi hoàng hôn.

Dừng chân nơi biển xanh nhấp nhô và cát lún bánh xe, xung quanh không có lấy một người, không xã hội phức tạp, không những tiếng ồn nhân tạo, không nhà máy cũng không định kiến của con người. Anh ấy giúp tôi cởi nón bảo hiểm và chúng tôi dựng lều trên bờ cát, đốt một ngọn lửa ấm rồi nướng thức ăn. Chúng tôi có thể thay bộ quần áo bụi bặm trên đường đi để giặc và mặc thứ gì đó mềm mại và dễ chịu hơn.

Tôi sẽ mở nhạc cả đêm, chỉ những bài nhẹ nhàng cả hai thích. Chúng tôi rong ruỗi dọc bờ trong khi biển liếm chân rồi lại quay về ngồi cạnh đống lửa và suýt xoa than lạnh. Anh ấy sưởi ấm tôi trong chiếc mền bông ấm áp, tôi ngồi yên dựa vào lòng anh và nghe nhịp tim anh đập rõ ràng trong ngực. Tôi trải nệm sao để hai đứa có thể trườn đầu ra ngắm sao nhưng vẫn giữ ấm. Chúng tôi nằm cách đống lửa không quá xa, đủ để quờ quạng tay chân mà không bị bỏng. Cả hai ngã lưng xuống nệm và thở ra thoải mái, tôi nghe xương sống lưng rã rời vì mệt mỏi. Anh ấy thì thầm với tôi đủ thứ chuyện, những chuyện khiến anh cười và cả chuyện làm tim anh đau. Giọng anh khan trầm trong khói thuốc, cố không để khói đắng phả vào mặt tôi. Tôi nghe hết và nhớ chúng rõ hơn cả kỉ niệm của mình, tôi cho anh thấy trái tim giấu trong tảng băng của mình, nó rỉ máu và đầy những vết thương, giống như của anh. Anh xoa đầu tôi và hôn nhẹ lên trán khi gió biển lùa ngang làm lửa chập chờn. Anh bảo tôi hãy khóc nếu muốn. Và tôi khóc thật. Tôi khóc mà không chần chừ gì, như đã chuẩn bị nước mắt để khóc ngay khi anh bảo. Mắt tôi ướt đẫm, tóc cũng ngấm mặn, và ngực áo anh cũng vậy. Anh nằm nghiêng để ôm ngang người tôi và để tôi ngủ vùi sau một chuyến đi mệt mỏi và một trận xã cảm xúc đã dồn nén quá lâu trong tiếng nhạc êm ái và ánh sáng lập lòe của ngọn lửa.

Tôi thức dậy lúc còn ửng sáng, cảm thấy hạnh phúc khi anh vẫn ngủ an lành bên cạnh, tôi không phải lo lắng anh sẽ biến mất vào buổi sáng và bỏ rơi mình như nhiều người đã từng. Tôi im lặng ngắm khuôn mặt anh và hôn nhẹ lên má anh, da anh cẫn còn mùi thuốc lá nhè nhẹ, và tôi thích điều đó.Anh không hút nhiều như mọi khi mà chỉ một điều trước khi ngủ. Chợt anh hé mắt ngái ngủ nhìn tôi và mỉm cười, nụ cười làm bình mình của tôi rạng rỡ. Anh vươn tay ôm lấy tôi vào lòng và ru tôi ngủ thêm bằng tiếng thở và nhịp tim đều đặn, anh ấy nói tôi không phải lo đi học hay đi làm vì chúng tôi đã trốn đến tự do. Tôi yên tâm và ngủ yên trong lòng anh thêm một chút nữa, đến khi nắng thành màu tóc chúng tôi và chảy ấm da chúng tôi. Chúng tôi thức dậy trong vui vẻ, không muộn phiền đau đầu như ngày thường, không những tính toán cuộc sống, không phải tất bật trang điểm hay cạo râu và cũng không cần mang giày cao gót hay mặc vest. Anh dựng dù và đặt mình lên tấm khăn tôi trải. Chúng tôi lại nướng thức ăn mua trên đường và ăn no căng, sau đó cả hai nằm đọc sách và nghe nhạc.

Tôi lôi tay anh ra biển lúc trời dịu nắng, chúng tôi nô đùa dưới làn sóng mặn xanh biếc. Tóc tôi dính đầy cát và có mùi muối nhưng tôi vẫn cảm thấy dễ chịu. Chúng tôi đùa giỡn dưới nước và anh bất ngờ đặt một nụ hôn tinh nghịch lên môi tôi. Tất cả đều mặn, môi anh, môi tôi, nụ hôn của chúng tôi, cơ thể của chúng tôi và làn nước nhấp nhô dồn ép tim chúng tôi. Anh bế tôi vào bờ và đặt tôi lên tấm khăn, ánh mắt chúng tôi chạm nhau trong phút chốc và anh lại hôn tôi, lần này là một nụ hôn nồng cháy, tôi vẫn cảm thấy vị mặn trên đầu môi, cơ thể chúng tôi chạm nhau, anh không hỏi xin sự đồng ý của tôi và cũng chẳng cần gì sự đồng ý. Chúng tôi tự do, tôi tự do, và anh cũng tự do, chúng tôi tự nguyện đến với tự do ấy và không muốn để tâm đến những ai ngăn cản nó cũng như hậu quả của nó. Chúng tôi trẻ và chúng tôi khờ dại. Không, chúng tôi đã khờ dại đủ để nhận ra nếu không thử, chúng tôi sẽ không bao giờ trưởng thành.

Đêm đó chúng tôi nằm cạnh nhau và ngắm sao, không ai nói tiếng nào, chỉ im lặng nhìn những hy vọng lấp lánh treo lửng lờ trên bầu trời đêm đen cao vời. Tôi bỗng nói với anh chúng thật đẹp và mong manh, giống như hy vọng vậy. Anh mỉm cười trong tiếng thở dài và trả lời chúng thật xa vời, giống như tự do của chúng tôi. Tôi ôm anh và nhận một nụ hôn dịu dàng lên trán, như mọi khi.

Phải, tự do của chúng tôi, thật đẹp đẽ, mong manh và xa vời, như những ngôi sao trên bãi biển không tên đêm ấy. Cái tự do chúng tôi vẫn luôn mơ đến khi thức dậy mỗi sáng và tất bật chuẩn bị, cái tự do chúng tôi luôn ao ước mỗi khi bị cả xã hội chèn ép, cái tự do chúng tôi luôn thấy trong cơn mơ mỗi tối hiu quạnh cùng người mình thương. Đêm ấy chúng tôi ngủ sâu trong chút tự do ít ỏi còn sót lại của hai con người đột ngột cùng nhau lao xe bỏ trốn, ngủ trong vòng tay ấm của nhau, trong hơi thở thân quen và trong tình yêu vô tình trôi lạc giữa biển vắng. Chúng tôi ngủ mà không buồn quan tâm rằng sáng mai là buổi sáng cuối cùng được thức dậy mà không phải cuống cuồng đi tìm quần áo và hòa vào dòng đời hối hả.

Chúng tôi mặc lại bộ quần áo bụi bặm, thu dọn tất cả. Tôi lại ngồi sau lưng anh, dựa lên tấm lưng vững chãi nhưng cũng vô cùng yếu đuối của anh và để gió biển thổi hết cát trong tóc mình. Một chuyến đi tìm tự do, chỉ hai kẻ quá mệt mỏi với thực tại chúng tôi và chiếc môtô lao đi vun vút. Thế giới lại hiện ra, vẫn tất bật và vội vã, đường phố lên đèn che cả mặt trời, người xe đi lại chẳng ai để ý ai, những tâm tư giấu trong từng đôi mắt cười giả dối.

Chuyến đi ngắn ngủi của chúng tôi, đến một nơi chúng tôi còn chẳng biết tên. Chúng tôi vứt hết mọi muộn phiền xuống biển, tôi xóa sạch kí ức bằng nước mắt còn anh nhả những kỉ niệm buồn qua từng làn khói đắng. Không một tấm hình, không ai hay biết.

Chúng tôi biến mất để rồi lại trở về với cuộc sống và xã hội. Chúng tôi đi kiếm tự do để rồi lại trở về nơi xiềng xích mình. Chúng tôi hưởng trọn niềm vui và lại quay về với nỗi buồn. Tôi lại phải giấu khuôn mặt và cảm xúc sau lớp trang điểm còn anh lại ngập trong căn phòng đầy khói mỗi đêm. Vì đơn giản, dù môtô có chạy nhanh cỡ nào, chúng tôi cũng không chạy trốn được thực tại, dù có chạm được đến tự do, chúng tôi vẫn phải quay về tù ngục. Tự do không phải sự lựa chọn, cũng không phải thứ gì đó người ta có thể đem cho. Tự do chỉ là một sự nổi loạn nhất thời.

Và chúng tôi chỉ là những kẻ nổi loạn, đem đốt hết quá khứ và trở về thực tại trong hình dạng mới, sẵn sàng đón nhận những nỗi đau mới và những muộn phiền cuộc sống ban tặng.

- Nhược Tư -
 

Quảng cáo

Luợt xem: 1.825.
Lượt bình chọn: 0.

Tự kỉ nặng, thích viết, thích đọc, thích ăn,...

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

tiết học cuối cùng cũng kết thúc, đối với Thanh Lam đây là tiết học căng thẳng nhất trong năm. Bạn c...

Sáng sớm, khi tia nắng vàng nhẹ dịu chiếu xuống, anh ánh lên những dải màu sắc cầu vồng rực rỡ trên ...

-8:30 a.m- Một người có dáng khiến các nam sinh nổi sự ham muốn trong mình. Từ đôi mắt sắc sảo, đ...

Tên truyện: Gấu Bắc Cực của em Tác giả: quaycuong Thể loại: tình cảm lãng mạn, học đường Ra...