Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 4: Trăng Máu Trên Nền Trời Đêm

Quảng cáo

   Hai ông bà lão giật mình, chân tay cứ run run như đang trông thấy ma ngay trước mặt, họ chôn chân ở đó hồi lâu rồi ông lão cuối cùng cũng lấy lại được bình tĩnh, khẽ khẽ hỏi cậu trai tự nhận mình là Pháp Sư kia:

- Cậu là Pháp Sư ?...Thật hả ?... 

- Vâng. Cháu là Pháp Sư, và dĩ nhiên, cháu có thể dùng được Ma Pháp. - Cậu thu quyển Ma Pháp Toàn Thư vào trong chiếc áo khoác đen rồi nói tiếp:

- Cháu sẽ giúp làng mình đoạt lại lãnh thổ từ tay toán cướp kia...Hãy cho cháu ba ngày, chỉ ba ngày thôi. Cháu hứa đấy, cháu sẽ giúp cả làng.

Bà lão khẽ cất tiếng hỏi, giống như đang rà soát chàng trai:

- Vậy cháu có cần gì ?...

- Vô điều kiện. Cháu không cần gì cả. Nhưng...Fion giơ ngón tay trỏ lên ngang tầm mắt cậu:

- Cháu cần mọi người cùng hợp sức để chống lại toán cướp này, đây là yêu cầu duy nhất của cháu. 

- Thay mặt toàn bộ dân làng, ta và bác gái cảm ơn cháu. Chúng ta nợ cháu một ân huệ, nếu có gì hãy ghé qua làng, cả làng chúng ta sẽ giúp đỡ cháu.

   Ông lão cúi mình xuống, để lộ phần cổ có lông xám đen - đặc trưng của Người Sói. Chính thứ này giúp tộc Người Sói ngụy trang trong đêm tối. Một vũ khí tuy không sắc bén nhưng lại vô cùng lợi hại. Vậy mà tộc Người Sói đáng tự hào ấy mà lại chịu thua một toán cướp ư ? Không ! Không thể nào ? Toán cướp đó chắc phải ghê gớm lắm...Fion thắc mắc:

- Toán cướp đó là tộc Con Người ạ ? Hay là Á Nhân ?

- Chúng ta vẫn dám chắc. Tên chỉ huy chỉ luôn luôn yên vị trong gánh xiếc, mấy tên tay chân của hắn thì đều là con người cả. 

- Luôn yên vị trong gánh xiếc !? Hắn chưa bao giờ lộ mặt hay sao ? - Fion bất ngờ khi nghe vậy.

- Chưa bao giờ, chúng ta chưa bao giờ thấy hắn trực tiếp lãnh đạo đám lâu la.

- Vậy thì quá đơn giản rồi. Diệt hết đám lâu la rồi đột kích thẳng vào gánh xiếc của hắn ta là xong. Cùng lắm trong đó có vài tên cận vệ quèn thôi. - Fion nhanh nhảu bày kế hoạch.

- Nói như vậy cũng dễ lắm. Nhưng đám lâu la không phải con người bình thường đâu. Chúng khỏe hơn bọn ta nhiều kia. - Ông lão đanh giọng.

- Con người mà khỏe hơn cả Người Sói ư ? Chúng là gì vậy chứ ? Không lẽ là mẫu vật lỗi của đột biến ? - Fion cau mày, trùm bàn tay phải lên miệng, người cậu run nhè nhẹ.

- Chúng mạnh đến thế sao ?...Thôi được, cháu sẽ tìm cách để tiêu diệt bọn chúng. Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc thì mới được...

***

Ngày đầu tiên...

 

Bùmm !...

- Thiêu rụi những linh hồn u khuất khỏi cõi phàm nhân bằng ngọn lửa sát thần ! Ma Đạn Tích, Esnednoc !!

Bùmm !...

- Vẫn chưa được. Cần phải mạnh hơn nữa...

Bùmm !...

- Aaaaaa !!!

Bùmm !!...

.

.

.

- Không được rồi...Nãy giờ vẫn thế. Chả lẽ không còn cách nào ? - Fion tựa lưng vào gốc cây, thở hồng hộc, mồ hôi cậu cứ tuôn ra như tắm, lộ rõ cặp mắt chán nản. Ba ngày cậu sẽ làm được gì kia chứ, phải chăng cậu đã và đang đi sai đường. Nói muốn giúp ngôi làng này cũng phải chăng là quyết định bột phát ? Cậu đúng là trẻ con quá, bày đặt chơi trò anh hùng cơ đấy, đã thế lại còn vô điều kiện nữa.

 

Soạt...soạt...soạt...Cậu lật cuốn Ma Pháp Toàn Thư ra rồi đặt ngay trước mặt. Mỗi khi bí bách, cậu luôn tìm đến nó: Nó là một thứ công cụ hữu ích cho bất cứ ai muốn học Ma Pháp, tích hợp gần như đầy đủ tất cả những dữ liệu, thông tin, lý thuyết và cả hướng dẫn thực hành nữa. Có nó là nắm được 70% những thứ trên hành tinh này rồi.

- Wonsarboc ?

 

    Wonsarboc là sợi dây leo được tạo ra từ Nguyên Tố Mộc. Wonsarboc có thể dùng để tấn công hoặc bắt giữ tùy ý của Pháp Sư. Nó còn có thể hút Ma Lực của đối phương đồng thời cũng có thể truyền Ma Lực của Pháp Sư cho người khác và có thể tạo thành một tấm giáp vững chắc khi hấp thụ và duy trì đủ ngưỡng Ma Lực cần có. Wonsarboc là một trong những Ma Pháp thông dụng nhất vì những đặc điểm trên. Tuy nhiên nó lại rất khó để thi triển với các Tân Pháp Sư vì lượng Magicron hệ Mộc của họ có thể chưa được tạo ra và lưu thông ổn định. Wonsarboc là Ma Pháp triệu hồi level II.

   Lưu ý: Wonsarboc là Ma Pháp loại nên cần tuân theo Quy Luật Trao Đổi Tương Đương để không gây thiệt hại tới Pháp Sư.

 

  Cậu không nói gì cả, vẫn tiếp tục lật sang trang đọc phần còn lại.

 

   Quy Luật Trao Đổi Tương Đương thường được áp dụng vào Giả Kim Thuật hoặc Ma Pháp Triệu Hồi, là một quy luật quan trọng mà các Giả Kim Thuật Sư, Triệu Hồi Sư và Pháp Sư bắt buộc phải nắm rõ. Khi muốn tạo ra hoặc triệu hồi một thứ gì, Pháp Sư phải trả một thứ có giá trị tương đương với vật (hoặc sinh vật) được triệu hồi. Bằng không sẽ phải trả giá bằng cơ thể. Thậm chí những Ma Pháp Triệu Hồi có level cao hơn nếu không có vật trao đổi có thể phải đánh đổi bằng cả thể xác lẫn linh hồn và cả sự tồn tại trong tiềm thức của người khác, có nghĩa sự tồn tại của Pháp Sư sẽ bị xóa sổ hoàn toàn.

   Fion đẩy chiếc kính lên, vừa khẽ nhếch môi cười mỉm, ánh mắt bỗng sắc bén như dao.

- Tìm thấy rồi...

**

- Không thấy. Ở đây vô vọng rồi...

Chính là Nightfall đang nói khẽ, cô tức tốc lại phóng tới hướng trước mặt, tìm kiếm Fion trong Bách Tử Lâm. Chạy được thêm vài mét, cô nhìn xuống đất thì thấy một dấu chân của con người.

- Có dấu chân ở đây ? Thẩm Định: Mở.

[Kích hoạt Thẩm Định.]

*Ting...*

   Một bảng thông báo màu vàng nhạt hiện ra lơ lửng trước mặt cô, nhìn khá giống với bảng thông báo trong game. Nó chỉ một tia nhọn vào chỗ dấu chân trên nền đất ẩm, mấy dòng chữ lần lượt chạy trên bảng thông báo ấy:

• Chiều dài: - Tối đa: 25cm

                     - Tối thiểu: 20cm

• Chiều rộng: - Tối đa: 10cm

                        - Tối thiểu: 5cm

• (Các) khả năng: - Fion (100% - Hoàn toàn chắc chắn).

- Tốt. Đúng là dấu chân của anh ấy rồi. Vào sâu nữa sao ? Anh đi đâu vậy chứ, Fion ?...Thẩm Định: Tắt. Đi th... !?...

Nightfall ngồi sụp xuống đất, cô thở dốc:

- Cạn kiệt Ma Lực rồi sao ?...Khỉ thật, mình dốc quá nhiều cho Noisivlluf rồi...ai ngờ nó tốn Ma Lực vậy chứ... - Cô vuốt hai ngón tay trỏ và giữa xuống trong không khí đồng thời cô nói một cách khó khăn:

- ...Mở Túi Đồ...

*Ting...*

  Cô vuốt từ trên xuống rồi gõ vài lần vào cái bảng được gọi là Túi Đồ đó, một thông báo vang lên:

[Sử dụng 1 Thịt Bít Tết ?]

  | Có |               | Không |

Píp...

[Đã sử dụng 1 Thịt Bít Tết.]

- Mở bảng trạng thái.

[Tên:]  Nightfall

[Tuổi:]  18

[Nghề Nghiệp:]  Nhẫn Giả

[Thể Lực:]  70 (+20)

[Ma Lực:]  49 (+20)

[Công Kích:]  110

[Phòng Thủ:]  90

[Nhanh Nhẹn:]  105

- Tốt hơn rồi... Đóng.

Vụt...t...

   Cô lại tiếp tục hướng sâu vào Bách Tử Lâm. Những ngọn gió rít dữ tợn, sự im lặng cùng ánh trăng sáng âm u, le lói trên trời đêm đen kịt như đang ào ào xô tới, chỉ chực ăn tươi nuốt sống cô. Nhưng cô vẫn chạy từng bước, từng bước, càng ngày càng tiến sâu hơn vào trong...

**

Ngày thứ hai...

 

- Một Ma Pháp Trận level II và hai hạt giống cây Xà Tuyết, bốn cây nến trắng.

   Fion hỏi hai ông bà lão về loại cây Xà Tuyết kia. Nhưng họ chỉ trả lời rằng họ không biết, họ chưa từng nghe qua tên loại cây đó. Fion trở vào trong nhà, với bộ mặt đinh ninh, cậu thì thầm: 

-  Xà Tuyết...chắc là có màu trắng ? Tên là tuyết mà. Trong Ma Pháp Toàn Thư có không nhỉ ?

Soạt...soạt...soạt...

- Ơ ! Không có. Toàn thư mà vầy hả trời ? Để mở mục lục coi.

Soạt...soạt...soạt...

- Thấy rồi !...

   Fion tìm thấy dòng chữ "Thực Vật" ở phần mục lục rồi cậu lướt xuống chút nữa: "Cây Xà Tuyết", cậu mừng tới độ ấn cả ngón tay vào đó, bỗng nhiên...

Soạt...soạt...soạt...soạt...soạt...soạt...soạt...soạt...soạt...soạt...soạt...soạt...Từng trang sách liên tục lật mở cho tới gần hai phần ba quyển sách, mấy trang giấy mới ngừng lại ở phần về cây Xà Tuyết.

- Óa ! Cảm ứng luôn hả ? Ngầu ghê chứ, cái cuốn sách này !...- Fion mừng rỡ và phấn khích như một đứa trẻ vừa mới nhận được quà.

   Xà Tuyết là một loại cây leo, toàn thân cây là một màu trắng trong và tinh khiết như tuyết. Chúng sống kí sinh bằng việc hút Ma Lực của các cây vật chủ nhờ vào những cây kim nhọn hoắt ở lá cây. Khi hút cạn Ma Lực của vật chủ, Xà Tuyết lại biến về dạng một con Bạch Xà và tìm kiếm vật chủ mới. Khi được hấp thụ máu có chứa Magicron, cây leo sẽ tăng cường quá trình hút Ma Lực của đối phương về cho chủ nhân, lực siết và tốc độ tái tạo cũng được tăng đáng kể. Hạt giống của cây Xà Tuyết nằm ở trung tâm của lá hình bông tuyết, nó hình cầu, có vỏ ngoài trong suốt và bên trong có chứa dung dịch màu xanh nhạt luôn chuyển động vòng quanh. Xà Tuyết thường kí sinh ở cây có nhiều Ma Lực, ví dụ điển hình nhất có thể kể tới là cây Nogalf, bên trong cành cây của nó chứa nước trộn lẫn với một hàm lượng Magicron khá cao nên nó là vật chủ thích hợp của cây Xà Tuyết.

- Ồ ! Chính là mấy cái cây đó ! Vậy thì đơn giản rồi !

   Fion nhét cuốn sách lại vào trong túi áo rồi phi như bay về phía khu rừng. Cậu nở một nụ cười đắc thắng trên môi rồi ngay lập lức vụt tắt. Thật là một chàng trai đầy bí ẩn...

.

.

.

- Đây rồi... 

   Cậu đưa tay ngắt lấy hai chiếc lá rồi lấy hạt giống nơi chính giữa ra ngoài. Hạt giống cây Xà Tuyết còn đẹp hơn cả những gì được miêu tả trong sách. Nó nhỏ cỡ một hạt đậu, trắng sáng, trong vắt như nước, ở ngoài bao phủ bởi một lớp nước mỏng như một màng bọc. Bên trong là một loại dung dịch có màu xanh, luôn chuyển động xung quanh. Nhìn tổng thể, hạt giống cây Xà Tuyết khá giống với một thiên hà thu nhỏ.

- Tuyệt ghê chứ !...Đẹp thật... - Fion trầm trồ.

   Cậu nắm chúng trong tay rồi lập tức chạy về làng, háo hức chờ tới sáng mai để thực hiện nó - Wonsarboc. Cánh rừng lúc này cũng đã chìm trong giấc ngủ, chỉ còn vài tiếng quạ kêu phía xa cùng một vài ngôi sao sáng le lói trên cao. Khung cảnh thật tĩnh mĩnh và hoang vắng, cuộc sống ở phía trong Bạch Tử Lâm thì ra là như thế này sao ?

**

Ngày cuối cùng...

 

- Ma Pháp Trận level II...

Mắt cậu lướt dọc trang giấy, tìm tới phần Ma Pháp Trận.

Soạt...soạt...soạt...soạt...soạt...soạt...soạt...soạt...soạt...soạt...soạt...

- Đây rồi.

 

   Ma Pháp Trận level II có hai vòng tròn đồng tâm cùng một hình vuông vẽ bằng phấn trắng với một tam giác gọi hồn ở phía Đông. Vòng tròn sẽ được vẽ trên mặt đất và Pháp Sư sẽ đứng trong phạm vi bảo vệ của vòng tròn khi linh hồn được triệu hồi vào hình tam giác.

   Nghi thức triệu hồi Wonsarboc

• Có thể thực hiện vào bất kỳ thời điểm nào trong ngày.

• Vẽ một Ma Pháp Trận level II trên mặt đất và đứng vào chính giữ Ma Pháp Trận ấy. Đốt và cắm bốn cây nến trắng vào bốn góc của hình thoi.

• Lấy hạt giống cây Xà Tuyết và đặt vào tam giác gọi hồn đồng thời nhỏ một giọt máu của người thực hiện nghi thức xuống hạt giống. Lưu ý không được nhỏ máu ra vương ra ngoài tam giác gọi hồn, nếu không sẽ rất dễ bị truất quyền kiểm soát.

Giữ một hạt giống còn lại trong tay phải và đọc thần chú:

Hỡi linh hồn đang lạc lối giữa thế gian,

Ta gọi ngươi tới để trao cho ngươi thể xác này.

Mạnh mẽ mà cô độc tựa Bạch Xà,

Tinh khôi mà buốt giá tựa băng tuyết.

Lúc này chính là lúc ngươi thức tỉnh,

Wonsarboc !

• Khi bốn ngọn nến tắt là lúc nghi lễ GẦN NHƯ đã thành công.

.

.

.

**

- Đây chính là vị anh hùng sẽ giải thoát cả làng chúng ta khỏi bọn Blood Moon khốn kiếp kia ! Cả làng hãy nhìn cho rõ. Chính vị này là cứu tinh của làng ta, vị ấy là một Pháp Sư, những Ma Pháp của vị sẽ đem lại tự do cho cả làng. Cậu ấy cần chúng ta tham gia vào chiến dịch này để đảm bảo chiến thắng cho chúng ta !

    Đám đông nghe xong nhốn nháo hết cả, người nói người cười, còn có cả người khóc nữa. Tiếng xì xào bán tán nổi lên.

- Cậu là Pháp Sư ? Và...còn là con người ? - Một người đứng tuổi trong đám đông cất tiếng hỏi rụt rè.

- Vâng. Cháu là Pháp Sư. Và đúng, cháu là con người.

- Cậu có cần gì không ? Ý tôi là chi phí ấy ? -Một người phụ nữ hỏi.

- Cháu sẽ giúp làng vô điều kiện, đổi lại mọi người hãy cùng cháu tham gia vào chiến dịch này.

   Nói đến đó, bỗng một cậu nhóc lao ra từ đám đông, định bụng cào vào người Fion, nhưng may thay, hai thanh niên cao to đã giữ cậu nhóc lại.

- Pháp Sư phải chết !! Hơn nữa hắn còn là con người !! Cháu phải giết hắn !!! BỎ CHÁU RAAA !!!! 

   Fion chỉ đứng đó, cậu ngạc nhiên cao độ, mở to mắt nhìn thằng bé, hai tay lắc lắc:

- A !...Anh chỉ muốn giúp làng mình thôi mà...Anh không có ý gì cả...

- Không đúng ! Pháp Sư là kẻ đã giết cha mẹ tôi, chúng là lũ sát nhân, chúng cần phải chết !!! - Đứa nhóc hét lên giận dữ, nhìn Fion như con mồi của mình. Ánh mắt cậu bây giờ chỉ chứa toàn sự căm tức, phẫn nộ và sau đó lại là oán trách...

- Tại sao chứ ? Ngoài kia đâu thiếu người mà sao lại phải nhờ một tên Pháp Sư !? Hức...

  Vụt...t...

   Cậu nhóc đạp đất bỏ chạy khỏi đó, lẩn vào rừng sâu rồi biệt tăm ngay vài giây sau.

- Brave ! Trong rừng nguy hiểm lắm ! - Một bà lão gọi với theo, nhưng cậu vẫn cứ chạy đi, giả vờ không nghe thấy gì, Fion đứng nhìn theo cậu nhóc hồi lâu. Ông lão đập tay vào vai Fion:

- Đừng bận tâm tới Brave, nó đã cư xử như vậy từ khi cha mẹ nó mất trong một đám cháy bởi một tên Warlock. 

- Cha mẹ em ấy...mất rồi ạ ?... - Cổ họng Fion nghẹn ứ lại.

- Ừ. Vậy nên nó đâm ra ghét tất cả các Pháp Sư khác.

   Fion đăm đăm nhìn lên trời rồi lại cắm mắt xuống đất. Một cảm giác nặng nề đang chất chồng lên trong lòng cậu, cậu cần làm gì đó để gạt bỏ thứ cảm xúc này...

 **

- Thì ra nhóc ở đây. - Fion cười tươi khi thấy cậu nhóc đang ngồi dưới gốc cây, hai tay ôm lấy đầu gối, cậu tì mặt vào đó.

- Anh đi ra đi...Đừng khiến tôi phải cắt cổ anh... - Brave giương bốn móng vuốt sáng loáng chĩa thẳng vào mặt Fion, cặp mắt viên đạn hừng hực sát khí.

- Tùy nhóc thôi... - Fion cười nhạt rồi ngồi bệt xuống cạnh Brave.

- Này nhóc ? Biết gì không ?

- Gì ? - Brave hỏi cộc lốc, thu mấy cái móng lại.

- Anh mày không phải dân ở đây đâu.

- Hả ? Anh bị điên à ? Không ở đây thì ở đâu nữa ? Hay là dân phố chuyển về đây do không đủ chi phí để trang trải cuộc sống ? 

- Anh mày là người Trái Đất, rồi tự nhiên một ngày đẹp trời bị gọi qua đây. Mới đầu cũng chả biết đây là chỗ quái nào nữa.

- Trái Đất á ? Tên lạ hoắc. Tôi không biết. 

- Chắc chắn rồi. Người ở đây sao mà biết.

Này ! Nhóc nhìn thấy nó chứ. - Fion đập tay vào vai Brave.

- Hả ? Gì cơ ?

   Fion chỉ tay về một ngôi sao chổi lớn bay xuyên qua bầu trời, kéo theo hàng loạt ngôi sao sau đường bay của nócũng ánh lên những tia sáng trắng như những hạt bạc nhỏ li ti, hệt như vệt cọ của một vị Thần phác lên trên nền bầu trời đêm, vũ trụ bao la như bừng tỉnh giấc, từng ngọn gió lăn tăn chạy trên những tán cây, lăn mình qua các hốc đá gồ ghề rồi phóng mình vào trong rừng thẳm, một làn gió khe khẽ gợn vào má Fion, những ngôi sao óng ánh, chiếu ánh sáng qua ngôi sao khác, cứ thế cả bầu trời lóa rực như một viên kim cương khổng lồ, cho tới tận lúc ngôi sao chổi to lớn kia bay qua, khuất mình sau ngọn núi cao vời vợi chĩa mình lên trời đêm. 

- Đẹp thật... - Brave mắt sáng long lanh khi nhìn thấy cảnh đó, cậu nhóc như gạt bỏ những cái lo toan, khó chịu hàng ngày tự khi nào, trên môi nở một nụ cười tươi rói.

- Làng của nhóc cũng thế, sẽ tỏa sáng như những ngôi sao xa xôi nhưng gần kề kia. Được chứ ?

- Anh không cần phải nói !... 

   Fion giơ tay lên, nhưng nhiêu đó thôi cũng đủ để cho Brave hiểu.

Bốp !!... 

   Một cú đập tay giòn giã tan vào không trung. Tiếng đập tay đó đã bừng tỉnh trong Fion lẫn Brave một thứ động lực để tiến bước vào đêm mai. 

 **

- Được rồi. Bây giờ sẽ là kế hoạch tấn công. Theo như cả làng nhìn thấy, đây là cái gánh xiếc đó. - Fion dùng ngón trỏ khoanh vùng.- Và đây là cổng. Đằng trước cổng thì có từ hai đến ba tên lính đứng gác, nên chắc chắn phải triệt hạ chúng trước. 

- Được rồi, chỗ này để tụi tôi ! - Hai anh người sói vãm vỡ nhận nhiệm vụ triệt hạ lính gác.

- Được. Tôi sẽ dùng Ma Pháp để đánh lạc hướng chúng, nhân cơ hội đó các anh hãy hạ mấy tên lính đó ngay lập tức.

- Số còn lại sẽ đột nhập vào trong.

- Bằng cách nào ? 

- Đào hầm để xuyên vào trong. Cách này được chứ ạ ?

- Được được, việc này đơn giản thôi. Cứ để cho ta. - Một người đàn ông (nhìn trang phục có vẻ là thợ mỏ) đứng dậy.

- Sau đó sẽ là màn đột kích thẳng vào trong gánh xiếc và đo ván tên trùm, việc này thành công hay không là nhờ cả vào mọi người.

- ĐƯỢC !!

**

Đêm của ngày thứ ba...

 

Chỗ này chắc ổn rồi...

   Fion khom lưng ngồi sau bụi cây rậm rạp trước gánh xiếc của băng Blood Moon. Đằng sau lưng cậu là hai ông bà Người Sói và người trong làng, trên tay họ là vài món vũ khí thô sơ: kiếm, dao ngắn, cung gỗ, giáo,...Có vài người khá lắm thì mới mặc được một chiếc áo giáp làm từ da thú, số còn lại dùng móng vuốt.

   Phải nhìn tận mắt mới biết, gánh xiếc của băng Blood Moon này rất lớn (lớn bằng một cái sân Borg El Arab (0) là ít). Với hai màu chủ đạo là đen và đỏ, bên ngoài là lớp hàng rào màu đen, trên chiếc cột của gánh xiếc là dụng cụ xác định hướng gió có hình một con dơi màu đỏ. Cánh cổng đen bên ngoài vẫn đang đóng kín, trước cổng có bốn tên lính gác. Chúng chỉ mặc áo giáo da thú và đội mũ giáp sắt, vũ khí cũng chỉ là một thanh trường kiếm, nhưng tại sao chúng còn khỏe hơn cả Người Sói ? Chẳng lẽ có bí mật nào đằng sau đó ?

 

- Cháu sẽ tung hỏa mù, mọi người hãy nhân cơ hội đó để tiến vào trong gánh xiếc... - Fion thì thầm.

- Được rồi. Cậu cứ để đó cho bọn tôi.

 Fion gật đầu đồng ý, cậu lầm bầm: 

- Quy ước thứ nhất: Rút gọn câu thần chú sẽ làm giảm hiệu quả của Ma Pháp...

  Fion nói xong liền niệm chú:

- Thiêu rụi...Llab Erif...

Póc !... Một quả cầu nhỏ cỡ quả bóng bàn lừ đừ bay từ bàn tay Fion về phía mấy tên lính gác, nhìn quả cầu lửa nhỏ nhỏ này giống hệt ma trơi. 

- Ô tụi mày ! Có ma trơi này ! 

- Đâu đâu ? Ma trơi hả ?

- Đây này ! - Tên lính đô con nhất thích thú chỉ tay vào quả cầu lửa đang bay lơ lửng trên không.

- Ồ ồ ! Ma trơi thật kìa bay ! 

Tốt ! Mắc câu rồi !

- Đi thôi !... - Fion khẽ ra hiệu.

- Được !...Hú...ú...ú !...

    Tiếng tru của trưởng làng vọng tít ra xa, kích động những người còn lại, họ chĩa toàn bộ vũ khí lên trời rồi lao thẳng tới phía trước.

- Ê này !...Cháu có nói là phải hú lên đâu chứ. Thôi kệ đi, Llab Erif ! Nổ !!

Bùm !!...

- Ặc !... - Mấy tên lính chưa biết chuyện gì xảy ra thì đã đổ rạp xuống đất, chúng nằm bất động ở đó.

Rầm !!...

   Cánh cổng đen to đùng đổ xuống đất trước sức công phá của tộc Người Sói, mở đường cho cả làng và cả Fion tiến vào sâu trong gánh xiếc.

- Thế chứ ! 

Roạc !...Tấm che trước gánh xiếc bị xé tan nát, để lộ bên trong là tên trùm cùng đám lâu la của hắn, tất cả đều chìm trong tấm màn đen kịt, cùng vài tia sáng le lói từ hai cây đuốc treo lửng lở bên trên. Khi mắt đã quen đần, mọi người mới nhìn rõ: Tên trùm cầm trên tay một ly nước màu đỏ, hắn đưa về phía đám đông đang nhốn nháo:

- Các quý ông quý bà muốn thưởng thức một chút máu tươi chứ ?~ 

   Cả làng, kể cả Fion đều bàng hoàng hướng mắt nhìn về hướng người trung niên với mái tóc màu trắng nổi bật, ẩn bên dưới là cặp mắt màu ruby, trên đầu đội chiếc mũ phớt và toàn thân là bộ vest đỏ cùng chiếc cà-vạt màu đen sọc trắng. Bên mắt phải của hắn là một chiếc kính một mắt có một chuỗi xích dài được thả trùng xuống. Và thứ đáng chú ý nhất là đôi tai dài nhọn và một chiếc răng nanh lộ ra ngoài. Một Arsène Lupin ở thế giới khác ư ? Không, đó là...

- Vampire ?... Ngươi ?... - Fion tròn mắt nhìn người đàn ông bí ẩn đang ngồi trên ghế nhà vua. 

- À quên...Ta chưa giới thiệu nhỉ ? Ta là Dracul Roux Malik. Là một Vampire level III. Hân hạnh được gặp !...

   Y ngồi dậy khỏi ghế, cúi mình chào bọn Fion một cách rất từ tốn.

- Tên này... - Fion thấy khó chịu vì thái độ nhởn nhơ đó của y, cậu nắm chặt hai bàn tay tới độ trắng bệch.

- Hô ! Xem chúng ta có ai này. Một tên con người ! - Y chĩa ngón tay xương xẩu, dài ngoằng về phía Fion rồi hắn thét lên như một con thú hoang: 

- Art Du Sang: Mille-pattes De Sang (1) !!

    Mười sợi máu đỏ tươi xuyên từ năm ngón tay y, chọc thủng da tay hắn, chúng uốn lượn trên không, đan vào nhau thành năm con rết bằng máu rồi cắm phập vào đầu mấy tên lâu la. Những cái chân nhọn hoắt bắt đầu cắm sâu vào hộp sọ mấy tên này.

- Rên rỉ đi, những con rết này sẽ không buông tha cho các ngươi đâu, trừ khi các ngươi vâng lệnh ta, hiểu chưa !? Giết bọn chúng !!

   Chỉ cần y ra lệnh một câu, cả đám lâu la ngay lập tức nhảy vọt tới chỗ Fion đang đứng.

Rầm !! Rắc !... - Miếng gỗ gãy vụn, bay tứ tung. Một cây rìu ngắn sạt qua đùi Fion, cứa một vệt dài từ đùi xuống bắp chân, cậu hoảng hồn vụt nhanh khỏi đó.

- Chém vào người chắc nát mất ! Điên thật chứ ! 

Phập !... Cái chân rết thứ hai cắm sâu vào đầu mấy tên lính gác.

- Aaaaaa !!... Chúng gào thét đau đớn. Nhảy vọt lên phía trước, tung vài cú đấm liên tiếp.

 

Rầm !! Rầm !! Rầm !!...

 

   Tốc độ lẫn uy lực của cú đấm ngày càng tăng cao !? Do ảnh hưởng của mấy cái chân rết ư ? Có lẽ nào, nó có tác dụng giống với doping ?

   Fion khó khăn né từng cú đấm chết người khi vẫn đang cố gắng phân tích tình huống.

   Chắc chỉ cần cắt cái dây kia đi là xong

    Fion dùng chân phanh lại, nhưng cậu vẫn theo là lộn thêm mấy cái nữa mới dừng hẳn được cả cơ thể. Cậu khe khẽ niệm chú:

- Thiêu rụi những linh hồn u khuất khỏi cõi phàm nhân bằng ngọn lửa sát thần, Llab Erif...

 

   Một ngọn lửa đỏ rực đang nhảy múa trên tay Fion, như một cơn lốc xoáy cuồng loạn...

 

- Ma Đạn Tích, Esnednoc.

    Ngọn lửa đó nén lại chỉ còn phân nửa, vừa vặn kích cỡ của một quả bóng bàn. Fion vung tay ném vào đầu một con rết gần đó.

Bùm !!...Con rết nổ tung, bắn ra những tia máu đỏ lòm kèm theo tiếng hét thất thanh của tên lính gác.

- Hà...Bất ngờ không ? Mấy con rết đó là một quả bom mini đấy. Chỉ cần có nhiệt độ cao, chúng sẽ ngay lập tức phát nổ. - Malik, hắn cười nham hiểm.

- Việc gì phải lo, ta sẽ đo ván ngươi. - Fion trùm bàn tay trái lên miệng - đặc trưng để nhận biết cậu đang nói dối hay không. Thực sự cậu đang nghĩ cậu sẽ không thể thắng được, với tình huống và khả năng ở hiện tại, ở thời điểm này. Ừm, chính xác là như vậy...

- Hô. Cậu có tự tin quá không, cậu nhóc ?

- Chắc là có phần nào đấy, Vampire- kun (2)... - Fion cười nhạt, nhưng ánh nhìn lại vô cùng sắc bén, cậu giơ tay đẩy chiếc kính lên chạm đúng sống mũi.

- À...Được thôi. Rất sẵn lòng chiều cậu.

  Milak vô cùng điềm tĩnh, giống như hắn có thể đọc được suy nghĩ của Fion vậy. Cảm giác mọi thứ như đang nằm trong tay y, y coi mọi thứ như một trò tiêu khiển, chỉ nhằm giải tỏa nỗi buồn chán của hắn.

- Serpent, Tigre, Singe, Éléphant (3). Tiếp bọn chúng ! Ta sẽ đấu với tên Pháp Sư !

- Sao thế, boss ? Lại có mồi hả ?

   Cộp cộp...Tiếng của đôi bốt đen gõ xuống sàn.

   Từ trong tấm màn đi ra là một người phụ nữ rất đẹp và quyến rũ, mái tóc xõa và cặp mắt tam giác xanh lục trông rất nổi bật, cặp mắt đó không hiểu sao ánh lên chút nham hiểm, chúng làm Fion bất giác run người. Bên hông cô ta giắt một bao tên chứa những mũi tên lông công màu xanh ngọc óng ánh, bị trùm lên bởi tấm áo khoác nỉ xanh lục trùng quá đùi, che khuất cái quần short màu xám. Sau lưng cô ta là một cây cung dài màu rêu, trên đó có gắn một viên ngọc màu đỏ đậm và điều kì lạ là cây cung đó không có dây. 

- Serpent...quản mấy tên này cho ta. Đừng cho bọn chúng làm sập gánh xiếc đấy. Nhất là tên Tigre.

 

 - Ông nói sao cơ, tôi chưa bao giờ làm sập gánh đâu đấy. Có con nhóc này thôi !

     Tên thứ hai là một người đàn ông trung niên cao lêu nghêu, cằm lún phún râu, mắt đỏ hoe đang nhìn chằm chằm Fion. Hắn mặc một chiếc áo mũ trắng bên trong và khoác bên ngoài chiếc áo khoác bomber màu cam tối và có hai phần vạch kẻ màu đen, phần dưới đơn giản hơn, chỉ là quần jean đen với một đôi giày bình thường. Nhìn có vẻ giống một tên NEET(4) gì đó nhưng hắn nhìn vẫn rất nguy hiểm, bản năng của Fion mách bảo cậu như vậy. Liếc mắt một lượt qua toàn bộ người dân trong làng, hắn từ từ cởi cái mũ trùm ra để lộ cái vòng gai màu đen đeo trên cổ, rồi đút hai tay vào trong túi áo, miệng vừa nhai kẹo cao su vừa nói lớn:

Póc...

- Hừ...Nhiêu đây thôi mà cũng phải bắt bọn này động chân động tay ? Ông đang yếu đi hay sao vậy, boss !?...

- Nói vớ vẩn. Ngươi nghĩ sao chứ !

 

 

- Anh Tigre nói ai nghịch ngợm cơ !

   Người thứ ba là một cô bé chỉ tầm 14 tuổi, mặc một chiếc áo yếm màu nâu và lót trong là một chiếc áo phông trắng sữa, trên cổ đeo một chiếc khăn choàng màu xám tro, trông khá nghịch ngợm và ranh mãnh với họa tiết hình tai thỏ trên chiếc kính cận màu đỏ tươi.

- Chào darling yêu dấu, anh khỏe chứ !!

- Ta ổn... - Tên Malik chống tay xuống cằm.

- Èo !...Darling lại nhạt nhẽo như vậy rồi...

 

   Tên cuối cùng là một người đàn ông khá cao với bộ tóc màu xám tro nổi bật, hắn quấn một chiếc khăn màu xanh sẫm, chỉ để hở ra cặp mắt xanh biển gườm gườm nhìn Fion. Liếc xuống dưới, đập vào mắt cậu là một cây chày gỗ lớn, tầm 60 inch (5) chắn ngang chiếc áo khoác màu xanh lam và một chiếc phông trắng mặc bên trong. Tên này là tên to con nhất nên chắc hắn thiên về thể chất nhiều hơn mấy tên con lại, hắn mà bị mấy con rết kia găm vào đầu thì chắc tanh bành cái gánh xiếc. Cũng có thể hắn sở hữu lượng Ma Lực nhiều nhất trong số bốn người. Có vẻ tên này là Éléphant.

- Hừ...có vụ gì à - Hắn nói bằng giọng hơi khó nghe do chiếc khăn che cả phần miệng.

 

- Xử lý bọn người làng. Ta sẽ lo tên con người.

- Rõ..

 

- Nhất Tiễn Nhất Sát, Độc Xà Tiễn...

   Serpent cầm lấy cây cung, đưa ra trước mặt, ả rút một mũi tên lông công từ trong bao tên rồi đưa ngang phần dây cung đáng lẽ phải có rồi kéo về sau. Cánh cung trên tay ả cong vút lại như trăng khuyết rồi ả thả tay ra.

- !! 

   Không chỉ riêng Fion, ai nấy đều bất ngờ.

Vút...t...!!...Roạc... Mũi tên đó đục một lỗ nhỏ xíu trên tấm bạt của gánh xiếc, quanh phần miệng lỗ thủng chảy ra một chất dịch màu xanh lá đang dần ăn mòn tấm bạt, từ 5mm thành khoảng 15cm.

- Ta vừa nói không phá gánh xiếc cơ mà !...

- Ấy em lỡ tay ! Boss cứ bình tĩnh !

- Nghiêm túc chút đi, Serpent...

- Hờ... Ông hơi nhiều lời rồi đấy, boss...

    Serpent lừ đừ quay sang nhìn Malik, mắt cô ta chuyển từ xanh lục qua đỏ au, ngùn ngụt tử khí, không khí giữa cô ta và tên chủ gánh xiếc - Malik đặc quánh lại. Cảm giác như tất cả những gì của cô ả có thể bột phát bất kì lúc nào. 

- Lại là hội chứng đa nhân cách à ? Haiz... - Hắn ta thở dài thượt.

- Ta sẽ áp chế cô ta...Các ngươi lo tên Pháp Sư đi...

- Được thôi...Tên này dễ như không ấy mà...

**

[Còn 54m.]

[Bạn có muốn dùng Truy Vết để đảm bảo không bị mất thông tin không ?]

- Truy Vết: Mở.

[Kích hoạt Truy Vết.]

[Khoảng cách tới mục tiêu: 40m.]

[Ước tính: 5 phút để tới mục tiêu.]

- 5 phút...Chắc là đủ...

   Nightfall lách mình qua từng hốc đá nhỏ, nhảy vụt khỏi những thân cây đổ rạp xuống mặt đất, cô đu vài vòng trên cành cây trước khi kịp phi người lên tảng đá rồi bật mình qua con suối dát màu bạc trắng huyền ảo của ánh trăng, một dải lụa óng ánh vắt khiến cả khu rừng trở nên đẹp hơn cả những gì đã thấy ở ban ngày, thanh tịnh và yên lặng như một linh hồn đang ngủ quên ở một góc nhỏ nào đó trên thiên đường.

[Khoảng cách tới mục tiêu 20m...10m.]

- Truy Vết: Tắt... Fion !! - Nightfall hét lớn, cô chạy một mạch vào trong gánh xiếc.

    Cô bàng hoàng khi thấy Fion nằm trên sàn, hai tay ôm đầu, máu chảy từ trên trán xuống tận cằm rồi thấm cả vào chiếc áo phông trắng lấm bẩn từ cú ngã trong rừng.

- Fion...Các ngươi xem các ngươi đã làm gì đi...

- Hả...Đó là việc của bọn ta, hắn không nghe lời thì bị ăn đập, vậy thôi.

- Thức Kiếm Thứ Nhất: Quỷ Khấp Hạ Nguyệt(6)...

 Vù...ù !!...Phập...

**

(0): Borg El Arab là một sân vận động nằm ở Alexandria của Ai Cập. Với sức chứa lên tới 86.000 chỗ ngồi, nó chính là sân bóng lớn thứ 2 ở châu Phi và xếp hạng thứ 27 thế giới.

(1): Rết Máu (tiếng Pháp).

(2): Là hậu tố thêm vào sau tên em trai                    trong tiếng Nhật.

(3): Serpent, Tigre, Singe, Éléphant (tiếng                  Pháp): Rắn, Hổ, Khỉ, Voi. 

(4): NEET: Not in Education, Employment or            Training (Không học hành, không việc làm,        không đào tạo).

(5): 1 inch = 2.54 cm. Ở đây 60 inch là 152.4            cm (nếu bỏ qua sai số)

(6): Quỷ khóc dưới trăng.

 

 

 

 

Quảng cáo

Luợt xem: 217.
Lượt bình chọn: 0.

-Đây hoàn toàn là truyện mình sáng tác, là văn phong của bản thân cat Có thể còn vấp, vướng một số chỗ, dùng từ chưa chuẩn, diễn đạt lủng củng...Mọi người nhận xét và góp ý để mình sửa chữa smile
-Long_Drake-

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

8h sáng, Phương về nhà. Chồng đã đi làm. Mấy ngày này, cô đang được nghỉ. Chẳng hiểu sao, đầu óc cô ...

Cạch... Khung cảnh trước mặt khiến cô hết sức bỡ ngỡ. Nhà cửa bề bộn, còn có một vài đồ vật ...

Hắn là một kẻ khốn nạn, cả khu phố ai cũng nói như thế. Hắn không nhà cửa, không gia đình, không côn...