Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương TRăng Vàng : Trăng Vàng

Quảng cáo

  Rằm tháng tám trăng tròn đẹp biết bao ,các em nhỏ nô đùa ,rước đèn ,phá cỗ .Nào đèn ông sao ,đèn cá chép ....mặt nạ đủ hình .Rồi múa lân tưng bừng nữa .Tôi ngồi trên căn gác nhỏ nhìn ra phía đường và bất giác hỏi :"vui không Trăng Vàng anh đưa em ra đó chơi nhé ?"Nhưng tôi chọt tỉnh chẳng có gì ngoài căn gác tối om tôi chẳng thèm bật đèn .

Vậy là đã tròn một năm kể từ ngày trăng vàng rời bỏ cuộc sống này về với các vì sao .Trăng vàng là cái tên tôi đặt cho cô bé nhà bên ,Thật không may cho em sinh ra bị căn bệnh hiểm nghèo và đôi chan em mềm nhũn không thể đi đứng được .Em không có ai là bạn ngoài tôi ,tôi là người bạn duy nhất của em .Chiều nào tan học về tới đầu làng tôi cũng thấy em trên chiếc xe lăn để đón tôi .Nhanh nhẹn tôi chạy đến bên em cho em một thứ gì đó rồi đẩy em về nhà .Vì thích ngắm trăng nên tôi đặt cho em biệt danh là trăng vàng .Mẹ bỏ em từ thuở bé ,bố lại đi làm xa em chỉ ở với ông bà nội ,nên từ nhỏ em chẳng biết chơi với ai .Có điều gì tâm sự em cũng chỉ biết nói với tôi mà thôi ,tôi như vào vai một người bạn ,một người anh trai đôi khi có thể lên chức bố .

Tuy bị bệnh tật nhưng em rất thông minh và đặc biệt là em có một giọng hát rất hay và ngọt ngào .Tất cả đều do tôi dạy dỗ em ,tôi dạy em tập đọc ,tập viết ,làm toán làm thơ và đôi khi là vẽ tranh .Những buổi chiều nghỉ học tôi đều cõng em ra ngoài bờ đê ,làm chong chóng để gió thổi vi vu hay thả những con diều bay cao vút .Đôi khi là những con thuyền thả trôi về dòng nước tất cả chỉ muốn nhìn thấy em cười .Lấm lúc tôi lội ra cả bờ hồ để hái cho em bông hoa sen cuối cùng .Hai anh em ngồi hát hò kể chuyện ,ngắm sao đêm .Nhỏ đã từng ước mơ em được gặp mẹ dù chỉ một lần .Tôi không biết trên đất nước hình chữ s này còn biết bao số phận như em .Cứ thế khi cho đến lúc em gục ngủ trên vai tôi ,tôi sẽ cõng em về nhà .

Vậy mà giờ đây tôi và em đã trở thành hai phương trời vô cực .Đôi bạn tri kỹ đã vĩnh viễn thành hai đường thẳng song song .Đêm nay trăng vàng lại soi sáng long lanh mà chỉ có một mình tôi ngồi buồn nơi căn gác vắng .Cô bé nhỏ ngày nào có còn nhớ đến tôi không .

-Trăng vàng ơi giờ em đang làm gì ,em đang ở đâu có còn nhớ đến anh không ?

Một bàn tay đập vào vai làm tôi giật mình 

- làm gì mà ngồi thẫn thờ thế hả anh bạn ?Trung thu mà không đi xem múa lân rước đèn gì à ?Tao đến nãy giờ đọc hết cả một cuốn truyện dài mà mày không hề hay biết .

_Tao đang đợi trăng vàng .

-Trăng vàng ...thì trăng đó đợi gì nữa .....a   ....tao hiểu rồi mày đợi .....

Tuấn chợt nghẹn lại câu nói .Tuấn hiểu tôi đang đợi cái gì .Nếu nói tiếp Tuấn biết sẽ chạm vào nỗi đau trong lòng tôi .Đôi khi Tuấ hỏi qua qua một năm rồi mà sao tôi vẫn nặng tình với Trăng Vàng như vậy .Nhưng Tuấn có hiểu được sự mất mát trong lòng tôi không .Cả hai cùng im lặng nhìn vào khoảng không gian .Tuấn nhìn tôi rồi lắc đầu đọc tiếp cuốn truyện .Tôi đã tháy Trăng Vàng ,em vẫn là cô bé của ngày nào ,vẫn ánh mắt ấy ,nụ cười ấy .NHỏ đang vẫy tay  chào tôi ...Tuấn nhìn vào nụ cười của tôi cậu chợt hiểu ra một điều :tình thân dù có cách xa ,ở cả hai thế giới âm dương nhưng khi nghĩ về nhau thì có thể nhìn thấy nhau dù cho đó chỉ là ảo tưởng ".....

(người ảo mộng )

Quảng cáo

Luợt xem: 66.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Ngày X tháng Y năm Z, cô-Tử Di- một người con gái đơm thuần, không dám nghĩ xấu cho ai. Cô có một gi...

Trên đường trở về mọi chuyện dường như hiện lại trước mắt tôi từng việc một. Trước kia tôi không muố...

Điểm hẹn là một tiệm cà phê khang trang và nằm trong góc hơi khuất. Cả hai cùng đi vào, ra đến sân v...