Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 1: Chuyển trường

Quảng cáo

...1 căn biệt thự...

     Căn phòng tối om vắng teo và lạnh lẽo,chỉ nghe tiếng điều hòa nhẹ chạy.Nó ném tờ giấy nhập học lên bàn:lại chuyển trường,không biết đây là lần thứ mấy nó phải chuyển trường rồi,rõ chán.Bố mẹ nó li hôn đã 10 năm rồi,mau thật đấy.Không biết đến trường mới có yên ổn mà học không nữa.Nó thở dài nằm ngửa ra ghế suy nghĩ 1 lúc rồi đứng dậy,nó cần sắp xếp 1 vài chuyện.Nó đi xuống nhà,quản gia đang cho người làm nốt công việc trong nhà,vừa nhìn thấy nó liền hởi:

-Cậu chủ,cậu định đi đâu sao?

-Bảo với tài xế tôi đi 1 mình...-Nó lạnh lùng đi ra cửa.

-Nhưng ông chủ sắp về cùng bà chủ rồi...

     Quản gia lo lắng,nó chỉ lắc đầu rồi bỏ đi luôn.Tóm gọn 1 chút,nó là Dương Hoàng Thiên Bảo,đứa con độc nhất của chủ tịch chuỗi địa ốc Greenland.Nói thêm 1 chút,nó là con gái...không phải trai vì 1 số lí do mà nó chỉ có thể làm con trai,suốt cả mười mấy năm nó chỉ có thể mặc đồ nam.Dần dà,tính tình nó trở nên lạnh lùng đến đáng sợ và càng giống nam hơn nữa.Nó không yêu ai nên chuyện nó là nữ hay nam còn chưa biết.Còn chẳng biết nó mặc đồ nữ sẽ ra sao nhưng khi nó diện đồ nam thì chuẩn hotboy:da trắng,môi đỏ trái tim,chân mày đen tuyền,đôi mắt màu nâu và trông như đáy hồ gợn nước,nó cao ngang với chiều cao của 1 nam sinh bình thường:có thể là 1m69.Ở những trường cũ nó luôn là tâm điểm của sự bàn tán,có lẽ đến trường mới nó sẽ lại là tâm điểm của sự chú ý rồi.

...Ngoài đường...

     Nó dừng đèn đỏ,đang lặng yên nghe bản giao hưởng piano buồn thì..."Rầm..."1 lực tác động mạnh vào sau xe nó làm nó mất đà ngã đập đầu vào vô lăng,đau phải biết.Nó tức giận vì có kẻ phá đám tâm trạng nó giữa chừng,xuống xe đi vòng ra sau xe thì thấy chiếc PKL  Kawazaki mới ra gần đây đã ngã dưới đất.Xe tốt nên không bị hỏng hóc gì ngoài xước nhẹ ở phần chạm mặt đường.Người thì không thấy đâu,nó nhìn quanh rồi chợt nhìn xuống gầm sau xe,1 bàn chân được trang bị kĩ càng lộ ra,nó cuối xuống nhìn thì bóng người còn đội nguyên mũ bảo hiểm bò ra vừa lẩm bẩm nói gì đó bằng tiếng Anh lẫn tiếng Việt.Người này gỡ mũ bảo hiểm ra,vẻ mặt nó bắt đầu khó chịu nhưng không nói gì,chỉ xem phần bị xước ở đuôi xe.Người này vừa giống người châu Á vừa giống người châu Âu,có vẻ là con lai.Cậu ta rất cao,có lẽ là cao gần 1m90 vì cậu ta cao hơn nó những gần 2 cái đầu.Cậu ta đẹp đúng chuẩn mà con gái thời nay thích,con lai...đôi mắt xanh lam,da trắng châu Âu,sống mũi cao gương mặt châu Á,không thể diển tả được nét đẹp của cậu ta bằng lời được.Ngay lúc đó có 1 nhóm người khác cũng PKL đi đến,có lẽ là cùng hội với cậu ta.Có vẻ cậu ta đen đủi khi thách đua đám bạn trên đoạn đường mà ngã tư còn nhiều hơn cột đèn báo hiệu nữa,lần này gặp nó thì chết chắc rồi.Nó để cho đám đó hỏi han xong mới nói:

-Xe của tôi,giờ tính sao?

-Bao nhiêu tôi bồi thường...-Cậu ta trịnh trọng hỏi,

-Xe này được tặng,chỉ 1 chiếc duy nhất...mấy người làm gì có mà thường...-Nó vẫn điềm đạm 1 cách ngạc nhiên.

-Tôi là con trai của chủ tịch Diamond,có thứ gì không mua được chứ?-Cậu ta bắt đầu tỏ vẻ khó chịu với nó.

-Tôi chẳng biết chủ tịch Diamond là ai cả...

      Nó lạnh lùng hơn,thực sự là nó không biết chủ tịch Diamond là ai,nó có quan tâm đến công việc của bố nó bao giờ đâu,cả những mối quan hệ làm ăn,không lúc nào nó được bố dẫn đi dù những người kia luôn nhắc khéo bố hắn dẫn đứa con độc nhất ra xem mặt.Câu trả lời của nó làm cậu ta tức tối,cậu ta nổi cáu:

-Sao lại không biết,trong giới kinh doanh không ai là không biết...

      Ai biết thì biết còn nó chịu,bố nó làm về khoản bất động sản-resort cao cấp,còn bố cậu ta làm về khoản đá quý-kim cương,ai biết 2 bên có đối tác làm ăn gì không.Nó chỉ định cảnh cáo cậu ta thôi vì không muốn gây ồn ào,nó khoanh 2 tay lại:

-Tôi không chấp nhặt với những kẻ không có não...chào,có thể 2 bên lại gặp đấy...

      Nó nói xong lên xe lái đi,bỏ lại đằng sau những vẻ mặt ngơ ngác vừa tức giận.

...Ngày hôm sau...

      Nó mang cặp sách vừa đi vừa nghe nhạc bằng headphone.Đây là trường tư rất lớn,đồng phục đẹp,đa phần vào đây đều là nhà giàu hoặc học cực giỏi được học bổng toàn phần,học sinh trong trường dập dìu qua lại trước mặt,trai xinh gái đẹp ở đấy không ít nhưng nó thực sự rất nổi bật bởi vẻ cá tính trong cách phối đồ.Chợt trong đám học sinh những tiếng xì xào bàn tán nổi lên:

-Này,không phải đó là người đã đôi co với Hybrit prince Kai tối qua sao?

-Cậu ta đẹp trai quá...

-Trong trường sắp có biến rồi đây...

-Ngôi vị số 1 của Hyprit prince Kai sắp bị soán mất rồi...

-...

     Vụ lục đục tối qua giờ đã lên mặt báo rồi,nó thực sự sẽ không có gì nếu prince gì gì đấy đụng độ.Tin đồn thật đáng sợ,nó bỏ ngoài tai mấy lời xì xầm mà tự đi tìm lớp của mình,thái độ lạnh lùng dửng dưng của nó khiến những học sinh đang nói phải im lặng e dè khi nó đi qua.Đến trước 1 lớp khá ồn ào,nó bước chân vào,đảo mắt nhìn 1 lượt rồi nhìn xuống bàn cuối cùng dãy giữa,nó không tỏ vẻ ngạc nhiên gì nhưng đám tối qua đang sửng sốt nhìn nó.Lại gặp đám đó rồi,người được xưng danh Hyprit prince Kai hóa ra lại là người đâm chiếc Kawazaki vào xe nó tối qua.Cậu ta tên Kai,biệt hiệu là Hyprit prince Kai(hoàng tử lai),mẹ cậu ta là người Anh,bố là người Việt,ông của cậu ta lại là người Nga...tức là cậu ta sỡ hữu tận 3 dòng máu,chắc biệt hiệu hoàng tử lai cũng từ đó mà ra.Nó có liếc qua Kai nhưng vờ như không quen,mà sự thực lúc đó tối quá nên nó không nhìn rõ mặt nên nếu không nhắc chắc chắn nó sẽ quên.Thái độ của nó lẫn của Kai là dấu hiệu khởi đầu cho 1 cuộc chiến tranh ngôi vị hoàng tử năm nay...

Quảng cáo

Luợt xem: 129.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

anh ngĩ sao vậy e mà thèm mặc mấy cái loại lùm xùm đóa sao...trong đó không có j`..chỉ có vài quả tạ...

Câu chuyện bắt đầu khi tôi vừa lên cấp 3 Lần đầu bước vào ngôi trường Trung học phổ thông tôi th...

Rodey không ngừng khắc chế bản thân. Anh, không thể "thừa nước đục thả câu” cho dù sẽ câu được cá lớ...