Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : .Cách Tôi Sống

Quảng cáo

Viết Chỉ Cho Vui.

- Có ít nhất hai cách sống, trong đó có 1 cách gọi là "dựa vào người khác để cảm thấy mình may mắn và mình hạnh phúc và mình nên cố gắng để được như người ta hoặc không tệ như người ta" - người ta luôn tìm được cách để tự huyễn sự thỏa mãn hoặc từ chối sự thỏa mãn bằng cách này (hay cách khác tương tự), dù trong tiềm thức họ đang cực kì thỏa mãn với nó (cũng có thể là tương đối).

- Cách còn lại là sống và làm điều mình muốn đơn giản mình thích và mình có thể. Chẳng vì nó làm mình hơn ai khác. Chúng ta không thể biết đến sự đánh giá nếu nguyên thủy không có sự khác biệt để so sánh.

- Chúng ta sống và làm điều mình muốn chẳng cần nhân danh thứ gì, tôi làm vì tôi lựa chọn làm, tôi có thể và tôi đã làm điều đó không hơn gì là một mục đích tự thân tôi mưu cầu. Từ sâu trong tiềm thức tôi đã biết như thế.

- Chúng ta sẽ không biết mình muốn điều gì nếu con người đã không tồn tại như xã hội. Ý tôi là, chúng ta có thể biết điều mình muốn vì chúng ta đã tồn tại (tồn tại theo nghĩa có sự thay đổi) như một xã hội, mội tập hợp sự khác biệt. Vì tồn tại như một xã hội khiến chúng ta có những thước đo như nhân cách hay đạo đức.

- Nhưng đã đến lúc con người quay trở lại nhìn nhận để nhận ra những điều đó là không hề bắt buộc, ý tôi là không phải cho tất cả và không phải bằng bất cứ giá gì. Có một sự tự do như vậy.

- Nếu con người là sự tổng hợp của các mối quan hệ xã hội thì khả năng tư duy độc lập khác biệt với xã hội là một thứ tôi đặc biệt quan tâm vì nguyên nhân của nó là bí mật của trí thông minh, sự tư duy. Dù xã hội cũng chỉ là những tập hợp các cá nhân, và may mắn làm sao, chẳng ai có thể nhân danh được nó, cũng như sự vô nghĩa của chính hành động đó.

- Xã hội tồn tại ổn định vì cách thứ nhất nhưng nó phát triển và tiến bộ vì cách thứ hai.

- Tôi xem sự an toàn ổn định cũng như sự chết, Petter à! Sẽ không có sự khác biệt nào trong lịch sử dù xã hội đó tồn tại thêm vài ngàn năm. Con người sẽ thành một tế bào hoàn toàn hữu cơ theo nghĩa đen (ý tôi là hoàn toàn đen).

- Petter! Tất cả những kiểu kêu gọi hành động nhân danh xã hội, nhân danh tổ quốc hay bất cứ thứ quỷ tha ma bắt nào khác ngoài ý muốn của cậu - tôi xem suy nghĩ cũng là một kiểu hành động - ngay cả họ nhân danh nhân loại hay vũ trụ thì tôi vẫn xem nó là một kiểu tuyệt vọng (chứ không phải hi vọng) vì sự nghèo nàn mục đích sống.

- Tôi nghĩ cậu đang tự hỏi bản thân rất nhiều về lý do chúng ta tồn tại và tại sao đạo đức là một sự vô nghĩa như vậy.

- Tôi xin nói với cậu, Petter à, một lần và mãi mãi nhân danh chính tôi.
Đạo đức hay bất cứ thứ gì ngoài thứ con người không thể tạo ra đều là sự lựa chọn. Tôi khinh bỉ mọi sự áp đặt khác vào sự tự do cho con người bằng cách cho rằng có 1 thứ đúng với tất cả mọi người và mọi người nên tuân theo nó bất kể. 
Nhớ lấy Petter, nhớ lấy rằng lý do cậu tồn tại không phải để cho người khác trả lời.

- Nếu có một lý do làm điều tôi nói trông có vẽ không đúng, thì có lẽ nó là bởi vì con người đang được dạy là họ thích điều gì hoặc nên thích điều gì vì tại sao !!? Hơn là tạo điều kiện để tự họ nhận ra điều họ thích từ chính sâu trong con người mình, họ không thấy nó trống rỗng như khi họ được dạy. Và thật tệ làm sao khi rất nhiều con người nghĩ họ không có cách nào khác hơn.

- Có một khả năng nào để con người tự nhận ra điều họ muốn? Đó là bí mật của sự tư duy. Tôi không thể khẳng định và cũng không ai chứng mình được tại sao nhưng tôi tin là nó tồn tại, cho dù là chỉ 1 khả năng. Niềm tin đó quá trực giác? Không, tất cả mọi thứ xung quanh con người qua lời nói và suy nghĩ của họ đều là kết quả của sự "Trực Giác" không hơn không kém.

- Có lẽ bởi vì nó - sự tự nhận thức bản thân - quá trừu tượng hoặc quá khó khăn và may rủi nên người ta chọn cách dạy cho người khác những điều họ cho là đúng. Tôi ước gì họ kèm theo đó là câu "điều họ nói - họ cho là đúng" mỗi khi họ thực hiện sự giáo dục, nhưng không, thứ ngụy chân lý đó được đem dạy nhan nhản và hiển nhiên như thể nó tự tồn tại mặc cho có con người trên đời hay không. Khốn nạn vậy đó Petter, họ lấy suy nghĩ của số đông đem làm tiêu chuẩn cho tất cả và từ chối (hoặc lo sợ) sự khác biệt. Họ không cần làm điều đó thường xuyên, chỉ cần họ nói điều đó lúc bắt đầu và kết thúc việc giáo dục.

- Suy nghĩ của con người là tương đối Petter ạ, sự mâu thuẫn sảy ra khi một nhân tố nhận định về chính môi trường chứa nó. Sự mâu thuẫn đó không thể hiện là 1 trong hai là sai hay đúng, nó đơn giản là trông như không thể nào cùng xảy ra (nhưng nó đã xảy ra?).

- AI rất quan trọng, nếu thành công nó sẽ đóng vai trò như một hệ quy chiếu mới để làm khung cho sự tiến bộ tiếp theo của con người, thay vì dùng chính tư duy con người để đánh giá chính con người. Chúng ta sẽ biết tại sao chúng ta khác biệt. Vì chính chúng ta, vì điều gì đó tạo ra tôi và cậu, chúng ta sẽ biết sự tồn tại của mình và những thứ liên quan.

- "Sẽ" chứ không phải "cần", một lần nữa tôi muốn nói rằng chúng ta làm điều đó vì chúng ta muốn chứ không phải chúng ta cần, rất nhiều người sống mà chẳng cần nó.
#th
#toilanguoi
#iamtwenty

Quảng cáo

Luợt xem: 222.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

*RENG RENG* Tôi : Hơizz 💨 mới đây mà đã qua kì nghỉ hè rồi , lại phải đi học :( Me...

Nguyễn sinh ngày 27/06/1998. Thành thực mà nói thì nó cũng không nhớ từ nhỏ đến lúc nó 5 tuổi đã xảy...

Đỉnh Ngạo Kiếm Sơn cao lớn, sừng sững khí thế hiên ngang bất đảo, ngạo nghễ nhìn thương sinh. Trê...

" Bà xã, dậy ăn sáng nào" tiêng gọi trầm thấp của anh thật êm ái đánh thức cô dậy Anh đx trở về đượ...