Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương Tình đầu?: Bạn Trâm

Quảng cáo


Tình đầu đối với mọi người là gì nhỉ? Với thằng Minh bạn thân tôi thì... nó chẳng nhớ gì cả, bởi cái tính nó đào hoa, xung quanh nó luôn có những đứa con gái tôn nó làm Idol. Minh học giỏi, đẹp trai, lại có nhiều tiền mua kẹo, bảo sao gái không thích chứ? Còn lũ con trai chúng tôi thì... có phần hơi ganh tị, bởi lúc ấy còn nhỏ, ham chơi chứ chưa ham gái. Nó dường như có tất cả đối với một đứa học sinh, nhưng buồn thay đứa nó thích lại éo thích nó, mà tính thằng này vô tư, hai tuần sau thì nó thích nhỏ khác.

Còn thằng Sơn, thằng này ham chơi, bựa bựa nên chẳng bao giờ để ý tới con gái, cả năm học chỉ nói chuyện với một người con gái duy nhất là... cô giáo. Ấy thế mà đến lớp 9 nó cũng có cái gọi là rung động đầu đời. Nó thích nhỏ xinh nhất khối rồi tán được luôn. Nó nâng niu nhỏ đó dữ lắm, quên cả lũ bạn chúng tôi... cho đến một ngày nhỏ kia dần lơ nó, sau đó chia tay. Thằng Sơn chẳng níu kéo tí nào, cũng dễ hiểu vì tính nó tự trọng cao. Thằng bé vẫn vui tươi như bình thường nhưng trong lòng lại mất hết niềm tin vào con gái.

Thằng Lâm thì lại nhút nhát, nó giữ mãi tình cảm với nhỏ Phượng, cứ âm ỉ mãi thế. Rồi một hôm đẹp trời, thằng bé đang đi uống nước mía với chúng tôi thì thấy nhỏ Phượng ngồi sau xe đạp thằng Kiệt lớp bên, nó khóc hết nước mắt rồi lại tới... nước mũi chảy tèm lem, nom đến tội...

Tình đầu với mỗi người là mỗi màu sắc, là mỗi mùi vị khi trải qua. Từ những ngày vui tươi, sáng sủa đến những ngày đen tối, những vị ngọt cho đến trái đắng. Tôi thấy nó là màu hồng vào những ngày đầu bạn còn đơn phương “người ấy”, là màu đỏ may mắn khi cả hai đều có tình cảm với nhau, là màu xám xịt vì chẳng may bạn bị từ chối, hay chỉ đơn giản mà một màu xanh bình dị nhẹ nhàng... vì bạn giữ mãi điều đó trong lòng... Nhưng rồi có mấy ai cùng mối tình đầu mà nên duyên vợ chồng... Nhỉ?

Ở đây có ai yêu sớm từ lớp một không? Giơ tay xem nào?
*Giơ tay*. Năm lớp một tôi đã có rung động đầu đời với nhỏ cùng lớp. Nhỏ ý tên Trâm, mặt hiền hiền, người cao cao, da thì... trắng trắng. Vì nhìn nhỏ thích thích, nên tôi thích nhỏ... nhưng đời không như mơ, cô chủ nhiệm lại chia cắt chúng tôi mỗi người mỗi góc. Khi ấy tôi hận cô lắm nhưng không dám nói ra, sợ cô không cho kẹo nữa (mỗi lần được điểm cao là cô cho kẹo). Nhỏ Trâm thích ăn kẹo, nên tôi ráng có thật nhiều điểm mười để lấy kẹo cho nhỏ, mỗi lần như vậy nhỏ lại cười tít mắt... còn tôi thì hạnh phúc vô cùng.

 Lớp một đã dại gái rồi (-.-)

Hồi ấy ở huyện tôi đều theo nghề nông nên bố mẹ đi làm từ sáng sớm đến tối mới về. Chúng tôi thì nhỏ, nhà lại xa nên được gửi cho cô Hiền vì nhà cô ở gần đó. Nhỏ cũng là một trong những đứa trẻ được gửi nhà cô, đám học sinh chúng tôi đều ăn cơm trong căn nhà đầy kỉ niệm ấy.

Cô nấu cơm luôn có hai loại, cơm ướt và cơm khô, tôi và nhỏ đều thích ăn cơm khô. Có lần cơm khô hết mất vì bọn con trai đột nhiên muốn đổi vị, nhỏ không chen với “đàn ông” chúng tôi được nên ngậm ngùi ăn cơm ướt. Nhìn nhỏ ngậm cơm mãi mà chẳng nuốt, thương quá nên tôi mang tô cơm của mình sang đưa cho nhỏ :
-Trâm ăn tô này đi, Dũng chưa ăn nên không phải cơm thừa đâu. - Nhỏ ngước lên nhìn tôi, hai má phồng phồng vì ngậm cơm.
-Ưng Châm ăn từa mất ồi (nhưng Trâm ăn thừa mất rồi). - Nhỏ nói ngọng ngọng vì ngậm đầy một mồm cơm.
-Không sao hehe.
-Ảm ơn a (Cảm ơn nha) - Mặt nhỏ nhìn tôi cảm kích vô cùng, phần tôi thì tự hào vì được...dại gái.

Rồi tôi lấy tô cơm của nhỏ về bàn ăn, cho vào miệng được một thìa thì tôi thấy kinh kinh. Đầu óc cứ tưởng tượng đến hình ảnh nước bọt của nhỏ dính lên từng hạt, cơm thì ướt, nhão nhão...ghê quá. >.<
Ngồi nhìn tô cơm một hồi, tôi quyết định đổ hết ra cho con Ki nhà cô ăn, canh lúc cô vào phòng, tôi chạy vọt ra đổ cho Ki. Thấy có người chạy ào ra, Ki sủa ầm lên làm tôi tái hết mặt mày, nghe tiếng chó sủa cô cũng chạy ra.
Phen này có Đôrêmon mới cứu được tôi thôi, tôi sẽ dùng cổ máy thời gian và quay trở lại để giật lại tô cơm từ tay tôi và éo đổi cho nhỏ nữa, nhưng nó chỉ có trên Tivi thôi huhu, chết tôi rồi... huhu.
-Em làm gì thế?
-Dạ...ơ cô. - Tôi giật nảy mình vì nghe tiếng cô nạt sau lưng. Quay người lại thì cô thấy hai tay tôi đang bê tô cơm.
-Dám đổ cơm trưa à, ai dạy em thế, VÀO ĐÂY! - Hai từ cuối cô quát to, làm tôi bủn rủn cả chân tay. Tôi lê từng bước nặng trĩu vào nhà, lòng đầy hoang mang.
-Tại sao em lại không ăn cơm trưa, nói nhanh không cô đánh. - Mấy đứa trong nhà cứ nhao nhao lên nhìn tôi, còn tôi thì cúi gằm mặt
-NÓI NHANH - Cô lại quát lên khi thấy tôi im lặng không trả lời.
-Dạ...cái này là cơm thừa em cho chó á cô, thấy con Ki nó đói nên em cho ăn á cô. - Lúc này tôi chợt thoát khỏi những bế tắc trong lòng vì nghĩ ra được lí do rất hợp lí.
Bỗng...
-Hức hức.. huhuhuhu...
Ơ, nhỏ Trâm đột nhiên khóc um lên, chắc thương tôi bị cô nạt đây mà, người đâu mà tốt bụng...
-Trâm sao lại khóc. - Cô quay lưng lại hỏi nhỏ Trâm
-Hức..bạn...Dũng..hức.. nói..tô..hức.. cơm..của..em..hức.. là..cơm thừa..cho chó!
-Hơ... - Tôi...ngáo ngơ. Lúc ấy mà biết tiếng Anh thì tôi đã thốt lên như thế này :
“Oh shit, holy shit, buffalo shit, wtf ”.

-DŨNG!!! - Cô quát ầm lên, làm nước mắt tôi cũng đua nhau chảy ra.
-Dạ...huhu.
-SAO EM DÁM LẤY CƠM CỦA BẠN ĐỔ CHO CHÓ!
-Dạ..em..không phải.. ức..hức... - Tôi chẳng thanh minh nỗi vì vừa sợ...vừa ức vì oan...
-VÔ ĐÂY!!
Thế là cô quất tôi 5 roi, đau thấu trời xanh, ai lại đặt tên cô là Hiền thế không biết, chẳng hiền tẹo nào.
Trưa hôm ấy tôi chẳng ngủ được vì đau mông, cứ phải nằm nghiên nghiên, hận nhỏ giữ lắm... Quay sang nhìn thì nhỏ ngủ ngon lành, ba đứa con gái còn ôm nhau khư khư ngủ khò khò, nhìn cảnh tượng đó mà tôi phẫn nộ vô cùng, chỉ muốn bay đến bắt nhỏ trả lại tô cơm thôi... huhu.

***

Chiều đi học, tôi lấy hai ngàn mua hết kẹo nhưng không cho nhỏ. Tôi lấy ra ngồi ăn để nhỏ thèm chơi.
Ngồi lên ghế mà mông lại đau, càng đau tôi càng ăn thật nhiều kẹo. Khi kẹo vơi đi một nữa, tôi nhìn sang xem nhỏ thế nào, chắc nhỏ sẽ chạy đến mà xin lỗi, rồi bảo tôi cho Trâm ăn kẹo với, và tôi ôm hết kẹo cho mấy bạn khác để trêu tức nhỏ, nghĩ đến thế thôi mà lòng vui như mở hội.

Tôi quay đầu sang thì nhỏ chẳng quay lại nhìn tôi vì... nhỏ không có trong lớp ._.
Chán phèo, tôi gom số kẹ còn dư lại bỏ vào túi rồi ra đường bắt bướm với lũ bạn, nhưng nào ngờ... tôi vấp vào chân bàn ngã dập mặt... mồm thì máu chảy ra.

Sau khi súc miệng, tôi sờ vào thì một chiếc răng đã lung lay, nhức nhức. Thế là sắp gãy thêm cái răng nữa, sầu vô cùng... :<

Sau hôm ấy, tôi cũng hết giận nhỏ, hai đứa lại làm hòa và tôi vẫn thường mua kẹo cho nhỏ ăn. Cuối kì tôi hãnh diện nhận giấy khen “học sinh giỏi”. Mà không học sinh giỏi sao được, năm ấy tôi có nhiều điểm mười quá mà.

*****

Sang lớp hai, dù sau ba tháng hè xa cách, tôi vẫn một lòng thương nhỏ, vẫn muốn cho nhỏ kẹo ăn... dù răng nhỏ chỉ còn vài cái vì sâu răng.
Lớp mới, cô chủ nhiệm mới chẳng cho chúng tôi kẹo khi đạt điểm cao nữa, thành ra tôi không có nhiều kẹo cho nhỏ, tình cảm hai đứa vì thế mà có phần nhạt nhòa đi.

Có một hôm lao động, bọn tôi được phân công lượm rác. Khi bé tôi thì hay nghịch (đến giờ vẫn thế), nhìn thấy con gà chạy ngoài sân bóng, tôi lại đâm máu lữa, hô hoán lũ bạn cùng truy sát. Đứa thì cầm gậy, đứa thì dép, đứa thì... hạt bàng thi nhau ném con gà.
Chúng tôi đuổi theo con gà đến nỗi ướt hết lưng áo, và cuộc chiến chỉ dừng lại cho đến khi thằng Sang ném chiếc dép của nó qua hàng rào của trường. Khỏi phải nói, mặt nó xanh như đít nhái, nó kể mẹ dữ lắm, lần này mà mất dép coi như đi bụi.

Cả đám tha chết cho con gà rồi cùng nhau đi tìm dép cho thằng Sang. Vừa quay ra đi được vài bước đã gặp cô chủ nhiệm, cô tên Huyền và còn dữ hơn cô Hiền nữa.

-Bọn bay đi đâu mà không nhặt rác. - Mặt nhăn nhăn, lại thêm cái răng nhọn hoắc nhô ra nữa, ghê chết đi được, trông như ma cà rồng.
-Dạ.... - Cả lũ ấp úng.
-Bạn Sang lấy dép chọi gà nên bọn em đi tìm hộ bạn á cô. - Tôi dõng dạc đáp.
Mặt thằng Sang nhìn tôi ngạc nhiên rồi chuyển sang căm phẫn. Mấy thằng được cái lí do chính đáng cũng hùa theo, làm cô véo đỏ hết hai tai nó. Tưởng thế là xong, ai ngờ thằng Sang lại vừa khóc vừa khai ra là tôi lôi kéo chúng nó bắt gà...
Đến lượt tôi lại khóc, vừa bị la, bị đánh lại còn mất luôn chức lớp trưởng. Vèo một cái nhỏ Trâm lên làm vua của lớp, tôi bị xoắn ngôi...hức.

Hết lớp hai, tôi chỉ nhớ nhất vụ bắt gà ấy... À, nhỏ còn cao hơn tôi cả khúc.

*****

Đến lớp ba, cô chủ nhiệm mới đã chiếm trọn tình cảm của tôi vì xếp tôi ngồi cùng Trâm, tâm trạng tuyệt vời không sao tả được. Nhưng... tôi vẫn mang trong lòng một chút tự ti vì nhỏ cao hơn tôi một cái đầu.

Tôi thường ngắm nhỏ viết bài bằng cây bút máy xinh xinh màu vàng. Chữ nhỏ đẹp lắm, từng nét bút mềm mại trên trang giấy làm tôi thêm phần thích nhỏ.
Năm ấy nhà trường bắt viết “vở sạch chữ đẹp” bằng bút máy, tôi thì chẳng kêu mẹ mua mà cứ mượn nhỏ. Viết bút của nhỏ đặc biệt hơn mà.
Tôi thì thích thú với hành động ấy, còn nhỏ lại ghét tôi ra mặt, chả hiểu vì sao. Cho đến một lần nhỏ gắt lên vì tôi mượn bút, đành lủi thủi về bảo mẹ mua cho tôi cây giống nhỏ.

Một ngày mưa giữa học kì một, cô xếp lại chỗ ngồi. Thế là chúng tôi lạ xa cách... tình cảm cứ thế nhạt nhòa đi, tôi cũng chưa một lần tỏ tình với nhỏ. Kí ức về mối tình đầu cũng chẳng còn là màu xanh yên bình nữa... nó vàng chóe, vui vui.

***

Khoảng thời gian cuối năm học, sau khi thi học kì, tôi đang gấp giấy để bắn dây sun với lũ bạn thì cô vào phát bài kiểm tra. Sau đó cô la một bạn nữ...
-Hà, sao em lại được có 8 điểm thế này?
-Hức....

-Hơ... - Tôi hoang mang tột độ, 8 điểm mà cô la ư? 8 điểm mà khóc ư? thánh nhân chắc rồi.
Thế là mối tình mới bắt đầu...

Tôi có đọc được một câu khá hay trong truyện nào đấy “mối tình đầu thứ hai” và tôi muốn dành từ ấy cho người này. Tôi đã thích nhỏ đó từ lớp 3 cho đến tận bây giờ...
Còn về Trâm, bây giờ chúng tôi vẫn là bạn bình thường. *cười* nhỏ chẳng nhớ gì về ngày trước nữa.

...........................................Hết..................................................

Cảm ơn bạn đã đọc.
                                                                                                                                    Cụ Non.

 

Quảng cáo

Luợt xem: 1.542.
Lượt bình chọn: 1.

Chuyện bất ngờ ai biết trước được đâu?
Gặp nhau chẳng lâu nhưng tình ta chóng nở
Chuyện bắt đầu giữa những điều dang dở...
Một ngày đầu hạ...tim được sống, được mơ
Cụ Non

Sắp xếp bình luận theo

1 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

"…” Cronnos từ từ bước lại gần Dilius. "Sao thế Cronnos, ngươi cảm thấy ân hận khi tự tay gi...

Vì do hôm qua nó bệnh nên Ân đã bỏ cả 5 tiết sáng lẫn chiều và hôm nay anh phải đi học bù nhưng vui ...

Quay lại với Xử Nữ Xử Nữ chạy thật nhanh và đi đến gần gốc cây ở chỗ xa bệnh viện. Cô đau, đau ...