Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương Tình Cảm Sắp Đặt: I

Quảng cáo

  Người đời thường hay nói duyên số là do ông trời sắp đặt ,nhưng có ai tin vào chuyện đó không ,còn bản thân tôi thì tình cảm của mình lại do chính bàn tay thằng bạn thân tôi dựng nên .Không biết đó có được gọi là duyên trời ,giờ đây tôi không hiểu mình nên giận  nó hay thầm cảm ơn nó nữa vì nó đã khiến tôi lao vào một bể tình không lối thoát để rồi những tháng ngày hạnh phúc và kết ,.quả là ly tan ....

 Một buổi chiều trời mưa ,rời khỏi giảng đường tôi không về phòng ngay mà lang thang ở các khu phố để ngắm mưa ,có lẽ việc làm của tôi được coi là quá “khùng “.Nhưng tôi lại thích điều đó ,kể từ thuở nhỏ tôi đã bao lần mắc cảm sốt cũng chỉ vì cái ham tắm mưa kiểu này ,bao lần mắc đòn nhừ tử với mẹ nhưng lớn rồi tật này vẫn không thể bỏ được .Sinh ra ở một vùng quê, là con út trong nhà nên tôi được ba mẹ và anh chị cưng chiều và chăm lo hết mức .Điều đó khiến tôi quyết tâm học hành để có một tương lai tốt không phụ lòng mọi người đồng thời tôi cũng muốn lôi mình ra khỏi chữ “nghèo “.

Dầm mưa một hồi tôi ướt như con chuột lột .Sách vở đã được bao bộc kỹ nên không cần lo lắng .Bỗng dưng ....xuất hiện trước mắt tôi là một nữ sinh ,bạn mặc đồng phục rất dễ thương tay lại cầm chiếc ơi màu hồng bên tay trái thì lại ôm giáo án .Bạn đứng đối diện làm tôi cũng khựng lại không đi được nữa ,chuyện quái quỹ gì đang diễn ra vậy nè.Bạn nhẹ miễn cười rồi lại tiến về gần phía tôi hơn bạn đưa chiếc ơi cho tôi và nhẹ nhàng nói :” về đi đừng ngốc nghếch dầm mưa nữa “.Tôi chưa kịp phản ứng ,tay tôi không làm chủ được tự động nhận cây ô .Tôi khi ấy như một con rô bốt hoạt động theo một sự điều khiển .1 chiếc ô tô lướt qua ,cửa vụt mở bạn vội leo lên xe và nó biến mất trong làm mưa .Ôi trời khi ấy tôi mới bừng tỉnh nhưng bạn ấy đã ....Ai nhìn tôi cũng cười ướt như miếng bánh mà còn che ô .Cô bạn ấy là ai ,thứ gif đang diễn ra tôi như một kẻ điên lúc ấy .

Đúng là dầm mưa thì lạnh thật ,trời vẫn còn đang âm ỉ chưa tạnh .Vào phòng quấn chiếc chăn trên giường tôi chợt nhìn thấy chiếc ô ban chiều treo trên khung cửa .Thật là ,rốt cuộc cô bạn ấy là ai sao lại tốt bụng đưa nó cho tôi .Sự việc ấy khiến cả buổi tối tôi không ngủ được .Thật không hiểu ông trời có khiến gì không nữa hôm sau vẫn không chịu tạnh mưa .Mà thường ngày trời mưa là thằng Hải thằng bạn chăm lo cho tôi hay đón tôi đi học vì nó sợ phải lo tôi khi bệnh thế mà hôm nay sao nó không đến .Khi trời mưa là có nó đưa rước nên tôi chủ quan không Trần bị điều gì .Dầm mưa đến trường sao thế làm sao được ,áo mưa không có ,ôi Hải ơi mày ở đâu ?Nhìn qua nhìn lại đúng là vô tư quá mà đến cả cái áo mưa mà cũng không có ,đang lo lắng chợt tôi nhìn thấy chiếc ô màu hồng của cô bạn hôm qua .Thôi che mưa lên trường đỡ vậy có khi gặp lại chủ thì trả lại nó .Quyết định thế tôi cầm cây ô lên trường .

Một thằng con trai cầm cây ô màu hồng ôi thôi nhiều cặp mắt ngơ ngác rồi cười ,ngại chết đi mất ,vào tới lớp là tôi vội cúp cây dù và dấu liền .Ấy vậy mà vào lớp là cả một giảng đường ồ lên nồng nhiệt tôi cũng không hiểu chuyện gì luôn nữa .Tôi nhìn thấy thằng Hải đang cười nhí nhố với ánh mắt khó tin ,tôi lại gần thì nó vội xua tay :

-Tao không biết gì hết ,đừng trách tao sáng nay xe tao bị thủng lốp nên không đón mày được .

Dận nó tím mặt ,lớp ông ào một xíu rồi cũng qua tua nhẹ được chút màng nhỉ .

Hôm ấy tan học trời tạnh  mưa  ,tôi và Hải đi về cùng nhau nó cứ lén nhìn tôi ,một tên đang cầm chiếc ô màu hồng trong tay .Gần về tới phòng tôi chợt nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của cô bạn hôm trước chủ nhân cây ô này .Tôi vội la thằng Hải:

- Hải dừng xe lại đi .

Hải vội thắng gấp vào lề đường ,nó quay đầu lại nhìn thấy cô bạn ấy vội thở dài :

-Ê mày đừng nói là dừng xe cho màu tán con nhỏ đó nha .

-Không .....Tao chỉ muốn trả lại thứ này ,đợi tao tí  nhé .

Hải cười nhếch vai ra hiệu sao cũng được .Tôi nhanh nhẹn cầm cây ô tiến về phía cô bạn ấy.Cô bạn thấy tôi thì vội đứng lại và nhìn vào tôi làm tôi thấy ngại với cùng .Tôi vội xin lỗi và chìa cây ô ra .

-Bạn à cảm ơn bạn hôm trước ,cho mình trả lại nó nhé .

-không có gì đâu .Cô bạn nhẹ miễm cười :

-Tặng bạn luôn đó như một món quà kết bạn ,mình là Thu Huyền .

Cô bạn chìa tay bắt tay kết bạn ,tôi gãi đầu một hồi mới đưa tay ta và giới thiệu mình là Ngọc Huy .Chưa kịp gì hết tôi đã nghe tiếng thằng Hải réo lên :

-lẹ lên thằng khỉ kia tao đói lắm rồi .

Cô bạn cười :Thôi có gì nói chuyện sau .

Tôi như bị điện giật làm theo tín hiệu của bạn quay đầu đi về phía thằng Hải ,Hải đập vào vai tôi mới giật mình .

-Trả cây dù mà lâu thấy ớn lạnh .

Trả ư không tôi còn cầm nó trên tay đây mà ,ngoảnh mặt lại nhìn bạn thì cô bạn đã biến mất ,trời đâu mà nhanh thế chứ .

Và cây dù ấy chính là vật kết thân giữa tôi và Huyền .Vài hôm sau thì tôi gặp lại cô ấy ngay tại trường .Tình bạn giữa hai chúng tôi ngày càng một khắng khít .Huyền rất với tư ,nói chuyện dễ mến và cực kỳ thẳng tính .Huyền bảo biết tôi qua buoor văn nghệ của trường ,đúng trận ấy tham gia gần 5 tiết mục vừa mệt vừa vui .Không ngờ màn diễn của mình lại được một cô gái dễ thương để ý ,đúng là có mơ tôi cũng không dám nghĩ tới.Thằng Hải thì cứ cười và thúc tôi trai gái không thể làm bạn lâu lo mà biến thành tình yêu đi .Cái thằng nói vậy nghe mà được không ,không lẽ nam nữ khi kết bạn phải biến thành tính yêu sao .Njuwng sao tôi lại thấy lạ khi thằng Hải cứ một mực ép tôi yêu Huyền khác hẳng lúc trước không bao giờ nó tin tôi yêu ai .Rồi giữa tôi và Huyền có một sự bất ngờ ,không thể tin nó lại đến nhanh quá vậy .Vào một buổi chiều chủ nhật ,tôi nhận chở Huyền đi học tiếng Nhật về .Trên chiếc xe đạp dễ thương của cô bạn tôi đưa Huyền qua bao khu phố.Lắm lúc hai đứa ai cùng thưởng thức vài món ăn lề đường .Nhưng sao hôm nay hơi lạ tôi thấy mình lạnh toát xương sống ,cảm giác như Huyền đang sát đá vào lưng tôi vậy .Đôi chân mình nặng triễu ,xe đang chạy chậm dần ,Quái nhĩ chuyện gì đang diễn ra vậy .Tôi vội hỏi Huyền vài câu cho xua tan mọi cảm giác thất thường này .

-Huyền ơi ?Hôm nay Huyền có thấy khí hậu đang lạnh dần không .

Huyền nhỏ nhẹ hỏi lại :Huy lạnh lắm ad .?

-ad không .....Tôi chưa kịp nói hết câu thì vòng tay Huyền đã ôm chặc lấy tôi .Tôi như càng chết cóng .

-như thế này có đỡ lạnh không Huy ?

Huyền gục đầu vào lưng tôi ,một sự ấm áp nhẹ lên qua trái tim tôi thấy nóng ran hết rồi .Máu đang đổ dồn về tim tôi đang nghẹt thở .Tôi không nói gì mà Huyền cũng im lặng như vậy cho đến khi về đền nhà .Huyền nhẹ vẫy tay chào tôi và nói :

-Huy về cẩn thận nhé ,giữ ấm cơ thể mùa đông đến rồi đó .

Tôi như thoát khỏi cơn ác mộng ,giờ toàn thân tôi nóng ran ,tôi muốn tắm ngay lập tức.

Tâm sự với thằng Hải nó châu mắt nhìn tôi ,tôi nhéo nó thật đau 

-màu bị làm sao vậy hả ?

Nó suy nghĩa một hồi rồi đưa ra kết quả :

-con nhỏ đó thích này rồi .

Nó phá lên cười làm tan không khí căng thẳng nãy giờ trong lòng tôi .Tôi thở dài :

-Nhưng tao thấy lạ thế nào đó ?không biết là thật hay chỉ là ....

Hải đập vào trán tôi :

-đồ ngu như vậy là qua rõ rồi ,có con gái nào dám ôm người mình k có tình cảm không .Mà người ta là con gái không lẽ lại đi tỏ tình với này sao .

Mọi kết luận của Hải làm tôi suy nghĩ cả đêm lẽ nào Huyền đã có tình cảm với tôi mạnh mẽ hơn tình bạn .

Nhắm mắt định ngủ không suy nghĩ nữa thì chợt tin nhắn điện thoại đến ,là của Huyền :Huy ngủ chưa ?

Tôi trả lời lại :À Huy định ngủ ,Khuya rồi sao Huyền chưa ngủ ?

Mãi 15’ sau tôi mới nhận được tin nhắn Huyền trả lời :Huyền không ngủ được .

Tôi cũng bắt đầu ngập ngừng ,cuộc nói chuyện tối nay có gì đó khác thường hơn mọi hôm .Tôi bấm rồi lại xoá xoá rồi lại bấm ,như vậy mất hơn 10 lần tôi mới mạnh dạn hỏi hai từ “vì sao “.Lần này bên Huyền mất cả nửa tiếng ,tôi cứ nghĩ Huyền không trả lời nên lơ mơ ngủ .Mãi một lúc tin nhắn đến làm tôi giật mình tỉnh giấc .Huyền trả lời :”Huyền đang nhớ một người nên không ngủ được “.Tôi chợt thấy lạnh cóng mấy ngón tay không thể nào nhắn tin được nữa .Huyền chỉ nói là nhớ một người đâu có khẳng định là mình mà sao cảm giác tôi lại như thế không biết .Tôi ném điện thoại vào một gốc và không trả lời nữa .Một lát sau thì tôi nghe có khoảng 2,3 tin nhắn đến nhưng tôi không còn đủ dũng cảm để đọc nữa .Không biết nam nhi gì mà nhát gan về mặt tình cảm thấy sợ .

Sáng  hôm sau tôi bị cuộc gọi réo của thằng Hải mới tỉnh giấc .

-mày làm gì tối qua mà hôm nay ngủ lắm vậy,tao không gọi chắc ngủ tới chiều .mặc quần áo vào theo tao mau lên .

-đi đâu vậy?tôi ngơ ngác như chưa tỉnh ngủ.

-ơ cái thằng này ,hôm nay tổ chức sinh nhật thằng Tuấn ,nó mời cả đám mày định trốn ad.

-uk nhỉ tao quên ,đợi tao xí .

-mau lên ,dạo này mày lề mề quá .

Tôi quên bén mấy tin nhắn trong điện thoại ,Một ngày ăn chơi la hét cùng lũ bạn mãi tới 10h tối tôi mới mò về tới phòng .Nằm dài tôi mới mở điện thoại để sạc pin ngờ đâu mới thấy có 10 tin nhắn chưa đọc ,10 cuộc gọi nhở .Là Huyền gọi ,tôi vội xem tin nhắn không cần xem đến tin thứ hai khi thấy Huyền hẹn tôi ở công viên tối nay .Quên hết cảm giác mệt mõi tôi bùng dậy đến địa điểm hẹn .Xoay quanh tìm thử Huyền có đợi tôi không ,cả công viên lúc này chỉ còn các cặp tình  yêu .Tôi đã không đọc tin nhắn không biết Huyền đã đợi chờ ,có lẽ đơn tôi quá lâu Huyền đã về .Ngồi gục trên ghế đas tôi đọc các tin nhắn càng lại :”Sao Huy chưa đến ,sao huy không nghe máy ,huy có làm sao không ,nghe máy đi huy .....”.Nước mắt tôi tự nhỏ giọt có lẽ Huyền đã rất lo lắng cho tôi khi tôi đi chơi cả ngày nay .Tôi gục một lúc ngẩng mặt lên thấy Huyền đang đứng trước mặt .Chẳng biết vì sao tôi không chờ Huyền nói câu nào đã vội lao vào ôm chặc lấy Huyền :”Huy xin lỗi ,Huy xin lỗi Huyền ....”.

Huyền nhẹ ôm lấy tôi :”Huy đi đâu làm gì nói với Huyền một tiếng chứ ,Huy có biết làm vậy Huyền sợ lắm không .”

Câu trách móc của huyền có kèm theo tiếng nấc ,Huyền đã lo lắng và đang khóc .Tôi rối rít xin lỗi .

-Huyền ghét Huy....

Huyền oà khóc và đập vào người tôi .Tôi cố gắng ôm lấy Huyền .

-Huy xin lỗi ,sẽ không có lần sau đâu Huyền đừng khóc nữa mà ....

Chẳng có màng tỏ tình lãng mạng như bao người khác tôi cũng có một tình yêu đẹp ,âm thầm và nhẹ nhàng đến với tôi .Tôi và Huyền yêu nhau từ lúc ấy .

Chuyện tình nhẹ nhàng này tôi cứ nghĩ sẽ đẹp lắm chứ ,tôi còn có ys định rủ huyền về quê chơi vì mấy chị và mẹ tôi khi nghe tôi kể về Huyền cứ đòi xem mắt .Nếu ngày hôm ấy tôi không trở chứng đi học sớm thì mọi chuyện không có kết thúc như hôm nay .Hôm đó tôi dậy sớm và đến trường sớm .Cỏng vừa mở làm bác bảo vệ cũng giật mình ,trường chưa có một bóng dáng sinh viên nào ,cây cỏ còn đọng sương .Mãi 15phut sau tôi với tình thấy thằng Huy chở Huyền vào trường pudencysao thằng bạn mình hôm nay lại tốt bụng vậy chỉ ,không lẽ nó và Huyền ...)Tôi định ra chọc nó xem sao nhưng nghĩ không để theo hai đứa xem sao .Thấy cả hai vào căn tin tôi lén lúc đi theo .Ngồi vào bàn quay lưng với cả hai ,tôi có thể nghe cả hai nói gì .

-Vậy là Tuần sau em đi rồi ad .

Huyền nhẹ trả lời :dạ .ba bên đó cứ hối em sang ,em không biết phải nói với anh Huy như thế nào hết anh ad .

-ôi cái thằng đó dễ lắm em ad ,để nó đó anh lo .

-anh cứ nói vậy ,anh ấy buồn em cũng đâu có vui ,tội nghiệp anh ấy .

-hâhhha e thấy không anh nói là nó dễ yêu lắm ,em thua cuộc rồi bao anh một chầu đi rồi hãy đi ha .

Nghe tới đây tôi không để hai người nói thêm gì nữa vội bật dậy nhìn cả hai .Huyền giật mình nhìn tôi .

-Anh Huy!

Hải vẫn cười :-đi học sớm thế ?

Tôi châu chân mày lắc đầu :thì ra là vậy .

Hải nỗi cấu :là cái gì mày khùng ah .

Tôi nạt Hải :”mày im đi ,Huyền .....Huy thật thất vọng ...”

Tôi quay đi một hơi không bận tâm lời Huyền và Hải gọi .Tôi không gặp Huyền ,gặp Hải Không nghe điện thoại ,không nhận tin nhắn ....Trời ơi thằng bạn tốt của tôi nó xếp tôi vào tình cảm như vậy đó ,nó nghĩ tôi dễ yêu và dễ quên như vậy sao . 

Tôi im lặng với Huyền cả tuần .Hôm nay là chủ  nhật ,mệt mõi trong suy nghĩ nên tôi không quan tâm đến những điều vớ vẫn nữa.Mà hai ngày gần đây Huyền không còn gọi điện cho tôi nữa ,có lẽ Huyền đã biết sai tôi chợt thấy tim mình nhói đau .Bởi lẽ tim tôi đã trót yêu thật lòng ,những tháng ngày bên Huyền thật vui và hạnh phúc .Còn anh chị kết nhà đang trông chờ tôi dắt bạn gái về tôi biết ăn nói ra sao đây .Nói tình cảm do thằng bạn tạo nên cô ấy không yêu em ad .Đúng là một thằng ngốc nghếch mà .Cuộc sống không thể nào lường trước ngày mai ,tất cả là một giấc mơ hoang đường ,một thằng con trai quê mùa .Tôi chẳng thèm dận Hải nữa chắc thấy thằng con trai sợ tình như tôi nên muốn ghép tôi vào tình cảm để tôi biết yêu là  gì đây mà .Thầm cũng cảm ơn nó cho tôi biết yêu là vậy hạnh phúc rồi đau thương .Điện thoại chợt đổ chuông ,là Hải gọi ,lần này tôi nghe máy .Hải hét lớn :

-Thằng khờ kia sao hôm nay mới chịu nghe máy hả ,màu biết hôm nay là ngày gì không?

Tôi thản nhiên trả lời :ngày gì ?

Hải cằng nhằng :Tao không có thì giờ với mày đón xe ra sân bay đi .

Tôi thản nhiên :ra đó làm gì ?

Hải hét lớn :Đồ ngu đi mau đi .

Hải tắt máy ,tôi suy nghĩ một lúc rồi chợt nhớ câu chuyện giữa Huyền và Hải hôm nay Huyền sẽ sang nước ngoài với bố .Ôi không ,tôi nhanh nhẹn vọt ra sân bay dòng người đông đúc biết tìm Huền ở đâu .

Hải là lớn :Huy tao ở  đây nè .

Tôi qua chơi Hải :Huyền kia kìa .

Nhìn Huyền đang làm thủ tục giấy tờ tôi vội chạy lại là lớn :

-Huyền ơi chờ Huy một lát .

Huyền quay lại nhìn thấy tôi vội miễn cười trong hạnh phúc .Huyền trao cho tôi một hộp quà nhỏ :

—Giữ nó nghe Huy ,Huyền yêu Huy ,hãy đợi Huyền về được không .

Cánh cửa dần khép lại tách tôi và Huyền ,Huyền lên máy bay .Tôi như ngã gục tại đó vậy .Hải đập vào vai tôi :

-Tao xin lỗi mày nhưng Huyền thương mày thật đó .

Tôi lắc đầu :giờ nói thì có ích gì .

-tao muốn thú nhận với mày lâu rồi nhưng tao không dám ,Huyền là em họ tao ,thấy nó hâm mộ màu nên tao thách đố nó .Không ngờ ai đứa màu thương nhau thật ,mà nó phải sang nước ngoài không biết bao lâu vì ba nó ơn bên đó .

-mày tệ lắm hải ad ,tao không tha thứ cho mày đâu .

Nắm chặc hộp quà trong tay tôi nuốt từng giọt đắng vào họng .Vậy là tôi và Huyền phải ca nhau bao lâu đây .nhưng không tôi yêu Huyền thật lòng ,bao lâu cũng được tôi sẽ đợi cô ấy trở về .Thật là ....Huyền ơi gìn giữ sức khỏe Huy sẽ chờ Huyền trở về .

Quảng cáo

Luợt xem: 133.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Sáng Thế Nguyên Linh có thể không cố kỵ an toàn của Địa Cầu, thế nhưng Dương Thiên Lôi phải cố kỵ!Đị...

Ngày 14/02/2017 Tôi:" con đi đây ạ".( lao ra cửa) Mẹ tôi:" từ từ thôi nhớ về sớm đấy" - ( quay...

Một vòng tay mạnh mẽ bao cô lại, giọng nói trầm thấp nhưng vẫn lộ ra hương vị trẻ con vang bên tai: ...

- Nhók con... Chạy nhanh len xem nào! Làm gì mà như rùa thế?? - Khoan, khoan... Chờ... Chờ với!! ...