Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 1: Gặp nhau dưới mưa

Quảng cáo

Trong giờ ra chơi buổi chiều của trường đại học Thiên Quốc ở quận 7. Dưới bóng cây xanh mát, một cậu thanh niên có khuôn mặt đẹp trai, tóc kiểu undercut, mặc áo sơ mi trắng, quần jean rách gối, giày thể thao trắng, đang ngồi trên băng ghế đá, xung quanh cậu là các bạn nam cùng lớp đang đứng bàn chuyện tối nay đi đâu. Chỉ riêng cậu ngồi chăm chú xem điện thoại không để ý xung quanh. Cho đến khi một cậu bạn chạy đến thông báo.

“Đại thiếu gia, em đã tìm hiểu và đi theo sao Tiểu Thư đến văn phòng đăng ký học. Em thấy Tiểu Thư đăng ký các tín chỉ và lịch học các môn như: tư tưởng hồ chí minh, tiếng anh1, giáo dục quốc phòng” cậu bạn vừa thở vừa nói

“Được. Chúng ta đi đăng ký thôi” mĩm cười, đứng dậy đi trước và các bạn nam cũng đi theo sau cậu.

Cậu thanh niên đẹp trai ngồi băng ghế đá chính là Đại Thiếu Gia mà cậu bạn vừa gọi. Tại sao cậu được gọi là “Đại Thiếu Gia”. Vì cậu là con trai của giám đốc trường đại học Thiên Quốc. Gia đình cậu thuộc hàng thượng lưu nổi tiếng giàu có mà ai cũng biết. Gia đình vừa kinh doanh trường học, bất động sản, nhà hàng.... nên trong trường ai cũng gọi cậu là Đại Thiếu Gia.

Đại Thiếu Gia tên là Lâm Thiên Minh,19 tuổi đang học năm nhất khoa quản trị kinh doanh. Là một người thông minh, kiêu ngạo. Sở thích của cậu rất đam mê xe moto phân khối lớn.

Một tuần trước, vào buổi chiều tan học về, cậu điều khiển xe moto Honda CBR1000RR Fireblade màu đen chạy về nhà thì trời bỗng đổ cơn mưa lớn. Cậu đành tấp vào trạm xe bus trước mặt gần trường để trú mưa. 

Cậu gạt chống xe, bước xuống xe, cởi nón bảo hiểm, nhìn kiếng xe vuốt lại tóc, vô tình cậu nhìn thấy trước xe mình, một cô gái cũng đang đứng chung trạm xe bus với cậu, cô gái có mái tóc gợn sóng dài ngang lưng, có khuôn mặt rất xinh, nụ cười thật tươi, dáng người nhỏ nhắn, đang hát vu vơ và giơ tay ra hứng nước mưa và bỗng quay qua nhìn cậu. Thời gian như ngưng động

Xe bus dừng tại trạm. Từng người một xuống xe bus, đã che đi ánh nhìn của hai người. Cô đành lên xe bus. Bỏ lại một người ngẩn ngơ nhìn theo xe bus chạy xa dần. Bỗng nhiên con tim cậu đập loạn nhịp, khiến cậu muốn biết. Cô ấy là ai, cô ấy tên gì,…. Chiều mai cậu sẽ đứng chờ trạm xe bus này đợi cô ấy.

Sáng mai, thi kết thúc môn kinh tế vĩ mô. Nên Đại Thiếu Gia phải có mặt để thi. Cậu là người thông minh nhưng không thích lên lớp học thường xuyên. Chỉ khi nào thi mới xuất hiện.

Cậu đi cầu thang lên tầng 2, tìm phòng thi 202, khi gần tới thì cậu đứng khựng lại. Đứng trước phòng thi 202 là một cô gái nhìn dáng phía sau rất quen.

“Đại thiếu gia … đại thiếu gia đến rồi” một thằng bạn khi vừa thấy cậu liền kêu lớn, khiến ai cũng quay qua nhìn cậu. 

Và nhờ thằng bạn cậu mà cô gái quay lưng lại, nhìn về phía cậu thì ….tim cậu đập loạn xạ, mĩm cười, thì ra cô ấy học chung khoa quản trị kinh doanh với mình.

Sau khi thi xong thì cậu có hỏi mấy thằng bạn về cô gái đó. Cô ấy tên là “Nguyễn Anh Thư” mọi người hay gọi cô là “ Tiểu Thư” lý do không phải là cô giàu có gì mà vì cô rất dịu dàng, giỏi giang, xinh đẹp… và cô tên “Thư” nữa nên mới gọi là “ Tiểu Thư” 

Từ khi Đại Thiếu Gia biết được cô học chung khoa với cậu. Cậu thường xuyên đến lớp học. Và nhờ những người bạn đi theo dõi coi cô đăng ký học những môn nào, để cậu đăng ký học chung.

Ngày nào cũng vậy. Cậu luôn theo sau cô, từ trạm xe bus gần nhà cô lên đến trường học. Vào lớp học thì chọn chỗ ngồi sau cô và có thể quan sát cô. Giờ về thì luôn chạy sau xe bus chở cô về đến nhà cô ở lý thường kiệt quận 10, rồi cậu mới về nhà ở quận 2. Từ ngày cậu để ý đến cô, lúc nào cậu cũng siêng đi học, ít đi chơi đêm lại. Bây giờ tâm trí cậu chỉ có cô thôi. Đam mê đua xe giờ chỉ xếp thứ 2 sau Tiểu Thư. 

Đám bạn cậu thấy cậu thay đổi cũng chỉ biết lắc đầu và nói“Đường đường là một Đại Thiếu Gia kiêu ngạo, lạnh lùng, dám nói dám làm, được rất nhiều thiên kim tiểu thư theo đuổi, đều từ chối, không thèm để ý tới. Chỉ vì một con nhỏ gia cảnh bình thường. Ba làm nhân viên công ty nhỏ. Mẹ buôn bán tạp hoá ở nhà mà khiến cậu ngày nhớ đêm mong. Chỉ biết âm thầm làm kị sĩ đi theo sau cô, mà chưa dám một lần nói chuyện.” 

Ngày sinh nhật cô, cậu đã bí mật tặng hoa và gấu cho cô. Một bó hoa hồng đỏ rất lớn hình trái tim, con gấu teddy dài khoảng 50 cm mặc áo len có chữ love. Khi người giao hàng đến trường học gọi cô ra nhận quà. Cô đã hỏi ai tặng nhưng câu trả lời là không biết. Cô cầm bó hoa mĩm cười, hoa rất đẹp, cô rất thích gấu teddy, và cô rất muốn biết ai là người tặng cho cô, sao lại biết ngày sinh nhật cô.

Cô ôm bó hoa lớn và gấu bông ra về,cô đi bộ lại trạm xe bus, còn khoảng 30m, thì trời đổ cơn mưa lớn. Cô vừa chạy vừa lấy thân mình che cho gấu bông khỏi ướt, vừa đúng lúc xe bus tới, cô lên xe bus đi về. Lúc đó cậu đang mua áo mưa định chạy lại đưa cho cô nhưng cô đã lên xe bus rồi.

Quảng cáo

Luợt xem: 152.
Lượt bình chọn: 0.

Viết những gì mình thích, mình nghĩ, mình thấy, mình trải qua trong cuộc sống thế thôi. Hihi

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Hôn anh đi nhóc của anh. - Không. Con bé ngúng nguẩy đẩy người yêu nó ra và rút trong cặp 1 tờ...

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/chia-tay-kuitar.RzUFnqfRwoOT.html

Sau lần nhầm lẫn tai hại đó, tôi rút ra một triết lý: xe con Trân Châu không có gắn đèn phía sau! Tô...

Ngày tôi sinh ra là một ngàymưa tầm tã, tôi sinh ra không khóc cũng không cười, nó mang một gương mặ...