Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương I: Những ngày xưa!

Quảng cáo

                       Cô gái nhỏ nào đi trên đường kia, cô gái nhỏ nào đang mơ một giấc mơ lạ, cô gái nhỏ nào.... Vâng! Chính cô đang mơ màng tựa hồ như lạc vào một nơi nào khác, nhưng thì ra cũng chính là cô đang nhớ về những ngày xưa của bản thân mình. Cô gái nhỏ kia sinh ra và lớn lên không mấy khó khăn, tuổi thơ cô bé cũng không thua kém ai điều gì, cô có một điều mà cô cho là thích chí. Ngay nhà cô, ngay trước căn nhà ba gian ông bà nội cô xây lên - MỘT KHÓM TRE, à không, rất nhiều tre. Cô thích. Những gì còn lại trong cô ư? Búp lá non trên mấy cành tre cô uốn rồi xỏ, nào thì làm thành nhẫn, rồi thì toòng teng, à và mấy cành tre khô cháy lụi xuống, cô cố đu lấy mà nhảy... Nhưng, cô gái nhỏ ấy, nay đâu? Khóm tre đã biến đi đâu tự bao giờ, cô gái nhỏ đã ở trên một căn nhà mới, cao hơn, to hơn nhưng lạnh lùng hơn... Cô tự hỏi, phải chăng mấy mươi năm nữa, cái công trình "kiên cố" mà ông bà cô đã dành dụm chắt chiu kia rồi cũng sẽ biến mất. Như khóm tre.

                         À, thì ra, còn một điều nữa mà cô cho là đắc ý, khi ấy, nhà cô nuôi một chú chó, chú ấy khôn đáo để, cũng " chung sống" được với gia đình cô khá lâu, cô cũng rất thích chú ấy. Bây giờ cô nghĩ lại, ngày ấy, chú chó chẳng có một cái tên tử tế, nói gì là đến biệt danh gì đó như bây giờ. Cô lại nghĩ, phải chăng khi ấy nhà mình chẳng quyền quý được bằng ai nên sống sao cho khỏi đói cũng là tốt rồi, huống chi là bỏ chút ít thì giờ ra để đặt tên cho một con chó. Nhưng đó là chuyện lo toan làm ăn của những người lớn, còn trẻ con như cô, làm được gì mà chẳng chơi, không phá hoại, không nũng nịu đòi quà mỗi khi mẹ đi làm về là rất tốt rồi. Nên, cô gái nhỏ ấy, cùng người cô mà cô bé cho là rất yêu mến, cùng nhau làm công việc không mấy là vô bổ để giết thời gian. Làm gì nhỉ? Bắt rận cho chú chó đáng thương. Cô có nghĩ, cứ chó đốm mới thông minh, nhưng hóa ra, chú chó khi ấy nhà cô, đến một tí tẹo đốm còn không có, mà sao nó thông minh lạ.! À không, cô gái bé bỏng ngày ấy thì nghĩ và thầm nói với những người lớn: " Con yêu thương chú chó ấy, chú hiểu được, nên chú yêu thương lại thôi... con không cho là chú ấy thông minh hơn những chú chó quyền quí kia nhưng con chắc chắn, chú ấy đượm tình người." Ừ ! Phải chi! Nhưng cũng đâu rồi.... nó đã đi lạc, lạc từ bao giờ... Không biết... Đấy, lạ, lạ lắm, con người rất lạ. Nhỏ thì quan tâm nhiều, càng lớn lên rồi, chú chó kia, dù đã từng gắn bó đến thế nào, rồi lâu dần, chuyển nhà đi, cũng thành lạ, lạ dần rồi thành dửng dưng... Đến lúc chú ấy đâu mất thì cũng đã quá muộn màng...

                         Những thứ ấy, những thứ ngày xưa mà cô gái nhỏ kia đã từng cho là rất thích, cuối cùng cũng đâu mất không thấy tăm hơi, dù đã không còn như trước, nhưng thứ đùa nghịch ngây thơ với khóm tre, thứ yêu thương dành cho một con vật khi ấy... còn đọng lại trong cô bé, làm nên cô gái bây giờ. Thế mà, càng sống cô lại càng thấy mình nhẫn tâm. Chưa bao giờ, chưa bao giờ cô từng nghĩ mình đã sống vội, sống gấp, sống ham muốn như bây giờ...Để đến hôm nay nhìn lại, cô TIẾC THƯƠNG NHỮNG NGÀY ĐÃ MẤT!

                        

Quảng cáo

Luợt xem: 58.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Lề : Chào các ông =))) Tôi cảm giác bản thân cũng hơi bị lầy lội khi viết lại cái câu chuyện này....

Chương 9 Một tuần sau -Bác sĩ, bác sĩ, con tôi tỉnh lại rồi!_mẹ nó hoảng hốt gọi bác sĩ. -A...