Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 1: TA TÊN AN LẠC

Quảng cáo

Y sư Vũ Linh một lần đi ngang qua Bồ Gia Thôn vô tình trông thấy một đứa trẻ sơ sinh được cuộn sơ sài trong một bọc vải đang khóc nức nở dưới mái hiên một ngôi chùa hoang sơ không bóng người, sinh lòng thương cảm nàng mang đứa trẻ đó về núi Tiêu Dao nuôi dưỡng và đặt tên là An Lạc, với hy vọng mong đứa trẻ được một đời bình an vui vẻ.

 

Vì được y sư nuôi dưỡng nên lúc lên năm tuổi An Lạc đã am hiểu được rất nhiều loại thảo dược lẫn độc dược, cũng có vài lần do sơ xuất sử dụng độc dược sai cách, nàng vô tình tự hạ độc chính mình khiến bản thân phải vật vã đau đớn mấy ngày liền trên giường làm Vũ Linh sư phụ lo lắng.

 

Đối với An Lạc mà nói, Vũ Linh là sư phụ, là như phụ mẫu, là người thân duy nhất của nàng trên cỡi đời này cũng như là người bằng hữu duy nhất của nàng ở nơi này. An Lạc được nghe Vũ Linh kể về lịch sử Tiêu Dao Quan, nơi được lập ra từ hai sư tổ A Tuyết và A Niên, một người là phương sĩ một người là y sư nên ở đây mới có hai phái cùng nhau chung sống tu hành, ngọn núi này cũng đã tồn tại rất lâu, mấy đời người đứng đầu bảo vệ nơi đây đều là phương sĩ. Mấy năm trước bọn người Dị Tộc gây náo láo khắp nơi khiến vô vàn sinh linh vô tội phải chịu cảnh đẫm đầy máu tươi, may có phương sĩ Tuyết Lan người đứng đầu Tiêu Dao Quan đã hợp lực cùng Xạ Thủ và Giáp Sĩ của Thần Cơ Doanh dẹp tan bọn Dị Tộc, cuộc chiến năm ấy thây người chất đầy, máu chảy như mưa, trời đất âm u không chút ánh sáng sự sống, cơn ác mộng ấy khủng khiếp đến nổi đến nghĩ cũng chẳng ai dám nghĩ đến. Phương Sĩ - Tuyết Lan sau khi phong ấn Đế Vương Dị Tộc ở Địa Ngục Cực Hàn cũng bị nội thương rất nặng, nàng quay về Tiêu Dao Quan đóng cửa bế quan tu luyện mấy năm liền đến giờ vẫn chưa lộ diện.

 

"Người có từng thấy hình dáng của Tuyết Lan phương sĩ không?" An Lạc tròn xoe mắt hỏi

 

Vũ Linh gật đầu nói: "Rồi, nàng ấy rất đẹp".

 

An Lạc lại hỏi: "Đẹp hơn cả Sư Phụ?".

 

"Đương nhiên rồi"

 

"Con thấy sư phụ là đẹp nhất" An Lạc chu chu môi

 

Vũ Linh mỉm cười tiếp tục đào thảo dược bỏ vào gùi đeo sau lưng, nói:" Đừng có nịnh nọt ta, sao không dùng cái miệng đó mà đi kết giao bằng hữu đi, quanh quẩn bên vi sư suốt không buồn à".

 

An Lạc ỉu xìu nói :" Là bọn họ bảo nhìn con không thuận mắt không muốn chơi với con , còn.. Còn ăn hiếp con".

 

Vũ Linh dừng lại xoay đầu nhìn An Lạc: "Rồi con có để họ ăn hiếp không?"

 

"Đương nhiên là..." An Lạc cúi gầm mặt xuống e dè phát ra chữ "Có" vô cùng nhỏ

 

Vũ Linh đứng dậy rời đi: "Ngày mai theo ta đến rừng trúc luyện võ"

 

An Lạc tròn mắt hỏi: "Chi thế sư phụ? Người bảo võ công không tốt mà"

 

"Nhưng giờ ta thấy tốt, dùng để phòng thân cũng không có gì là xấu"

 

"Vậy sư phụ nhớ dạy nhiều vào, thế An Lạc mới phòng thân tốt được" An Lạc thân người tròn tròn nhỏ nhắn mang gùi đựng thảo dược lẽo đẽo đi sau Vũ Linh, miệng huyên thuyên không ngừng nghĩ.

 

Hôm sau, như đã nói Vũ Linh dẫn An Lạc đến rừng trúc luyện vỡ, được vài ba tuần thì để An Lạc tự mình đi tập luyện. Một hôm An Lạc vô tình gặp một tiểu cô nương đang ngồi loay tựa người vào một cây trúc, An Lạc không giấu nổi tò mò liền đến xem thì phát hiện vị tiểu cô nương kia mặt mày xám đen, dấu hiệu rõ ràng như bị trúng độc, lại phát hiện hai lỗ nhỏ bầm tím đang rỉ ra máu đen ở chân.

 

Bị rắn độc cắn ư?

 

An Lạc lanh lẹ xé một mảnh vải trên y phục của vị tiểu cô nương kia cột chặt vào phía trên chỗ bị cắn ở chân nàng ấy để ngăn chất độc lan đi, đoạn vừa dùng hai tay cố nặng máu đen ra, lại dùng miệng hút chất độc phun ra ngoài, sau đó lấy bột thuốc mang sẵn bên người ra uống một ít còn một ít rắc lên vết thương của vị tiểu cô nương kia. Tiểu cô nương kia gương mặt dần trở lại hồng hào nhìn An Lạc đầy cảm kích " Đa tạ".

 

An Lạc gãi đầu cười ngố: "Không có gì, mà ngươi là ai sao lại tới đây? Còn bị rắn cắn nữa chứ?"

 

"Muội tên Tiểu Liên, vừa đến đây học đạo mấy hôm vẫn chưa thông thuộc đường, lúc nãy luyện võ cùng đồng môn đương lúc trở về thì lạc đến đây".

 

"Bằng hữu của muội đâu?"

 

"Muội không có" Tiểu Liên cúi gầm mặt

 

An Lạc im lặng một hồi sau đó cười tươi đưa tay ra trước mặt Tiểu Liên nói: "Ta tên An Lạc.. Kết hảo hữu cùng ta nhé "

 

Tiểu Liên đơ ra nhìn nụ cười tươi rực rỡ như ánh mặt trời của An Lạc, đoạn mỉm cười gật đầu, đưa tay nắm lấy tay An Lạc. Cũng kể từ đó An Lạc và Tiểu Liên trở thành tỷ muội tốt của nhau, họ hẹn nhau vào giờ này khi Tiểu Liên luyện công xong là đến rừng trúc, có gì ngon hay đẹp họ đều chia sẽ cho nhau, An Lạc dạy Tiểu Liên y thuật, Tiểu Liên dạy An Lạc đạo thuật, Tiểu Liên kể cho An Lạc nghe những điều mới mẻ dưới núi mà nàng từng trông thấy, An Lạc kể Tiểu Liên nghe lịch sử Tiêu Dao Quan đầy truyền kỳ.

 

Cứ thế thời gian thấm thoát trôi qua, An Lạc và Tiểu Liên giờ đây đã trở thành hai cô nương xinh đẹp. Một người thanh tú đáng yêu, am hiểu y thuật dụng độc như thần, một người xinh đẹp đoan trang tinh thông đạo pháp dáng vẻ lạnh lùng thoát tục.

Quảng cáo

Luợt xem: 77.
Lượt bình chọn: 0.

Nếu bạn cảm thấy thích truyện thì hãy dành vài giây nhấn like page facebook cho tác giả ở phần thông tin truyện Thủy Thần nhé, mong nhận được quan tâm để có động lực
PageFacebook: Author Dương Nhi

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

- Trả đây...người ta đang học bài mà...- em bặm môi lườm tôi, thét lên nhưng chẳng ai quan ...

Cảm ơn tất cả độc giả tôi xin tạm dừng 1 thời gian. Nếu ai muốn đọc tiếp cứ bình luận nhé. Phong evi...

ở tận sâu trong bóng tối....nơi mà một con quái vật với 9 cái đuôi.....đúng cửu vĩ..... -có sát khí...

1.Oh Yeon Soo_Sun: ng con gái mag trog mình 2 dòng máu Anh-Hàn. Bố là chủ tịch tập đoàn SS trải dài ...