Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 160: Chương 160

Quảng cáo

Thực phù hợp với cái tên Nhan Mạc Qua, nơi hắn bị tiên thang dịch chuyển đến là một đại mạc hoang vu khô cằn. Ban ngày ánh nắng nóng bức, chỉ đứng ngây ngốc một lát cũng đã đổ mồ hôi đầm đìa, một giây sau ngay cả mồ hôi cũng bị bốc hơi. Biển cát mênh mông không thấy điểm dừng, không có hơi nước, ngay cả muốn cưỡi mây đạp gió cũng hết sức khó khăn, đủ khiến cho những kẻ có tố chất tâm lý kém mất hết hy vọng tiếp tục đi tới. Nhưng, Nhan Mạc Qua tuyệt đối không phải là người có tố chất tâm lý kém.

“Tiên giới thật là lớn a…” Chẳng biết đã qua bao lâu, cả hai chẳng quản ngày đêm tiếp tục đi về phía trước, ở sa mạc nhiệt độ ban đêm so với ban ngày chênh lệch đến mức khiến người ta phải giận sôi, cũng may dựa vào sức lực của tiên tộc vẫn có thể kiên trì được: “Sau khi thành tiên phải làm những gì?”

Phong Luyến Vãn trả lời: “Ngươi hỏi ta ta biết hỏi ai, trước đây ta cũng chưa bao giờ làm tiên. Nếu như bây giờ bắt buộc phải làm cái gì đó… thì cứ tùy theo cảm giác đi!” Nàng đã sớm hơn vài ngày đi trước Nhan Mạc Qua một bước đột phá giới hạn giữa người và tiên. Chỉ vì chờ đợi Nhan Mạc Qua cho nên đến giờ mới lên tiên giới thôi, nhớ lúc ấy Nhan Mạc Qua giận đến phát điên.

Cuối cùng tại một ngày nào đó trước khi mặt trời lặn, Nhan Mạc Qua đã tìm thấy một tòa thành.”Ngọc Môn Quan?” Phong Luyến Vãn nhìn lướt qua cái tên phía trên cổng thành, chợt cảm thấy danh tự này rất quen thuộc, hình như là một địa phương thuộc triều đại nào đó.

Trước cửa thành có người đang đứng, hắn nhìn thấy Nhan Mạc Qua nhưng lại không có chút nào kinh ngạc: “Ngươi là người mới phi thăng?” Mặc dù là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại khẳng định tới tám chín phần. Không đợi Nhan Mạc Qua lên tiếng, hắn đã tới gần hết sức thân thiện giải thích: “Mỗi người mới đều sẽ bị dịch chuyển ngẫu nhiên đến một nơi, mà trong số đó, có cả biên cương tiên giới này.” Nói xong liền đưa tay kéo Nhan Mạc Qua đi về phía cổng thành, dù sao hiện tại Nhan Mạc Qua cũng không biết nên đi đâu, không bằng trước hết cứ đi cùng hắn.

Người này tu vi không thể so sánh với Huyền Phủ ma quân, bởi vì dường như hắn hoàn toàn không cảm ứng được sự tồn tại của Phong Luyến Vãn.

Đi vào trong thành, nhà cửa khách điếm hay cửa hiệu gì đó đều có đầy đủ, nhưng xung quanh mười mấy dặm, ngay cả một bóng người cũng không có, thậm chí còn có chút đổ nát.

“Ta là tướng quân thủ thành.” Tướng quân trực tiếp bộc lộ thân phận, hắn nhìn ra được nghi vấn của Nhan Mạc Qua, chủ động hồi đáp: “Tòa thành này không có gì đặc biệt, trước không thôn xóm sau không làng mạc, Ma tộc chiếm nó cũng không có gì hữu dụng, cho nên nơi này đã gần ngàn năm chưa từng xảy ra chiến tranh. Binh lính thủ thành lần lượt bãi công, chuyện này không biết vì sao lại truyền đến tai tiên đế bệ hạ, ta bị trừng phạt cả đời không được rời khỏi tòa thành này.”

Hắn đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn người phía sau, đôi mắt màu tím tựa như ngọc lưu ly chợt lóe: “Ta rốt cuộc cũng chờ được ngươi đến.”

Nhan Mạc Qua cũng dừng lại, im lặng.

Hắn vì sao lại nói như vậy…

Mặc kệ thế nào, Nhan Mạc Qua trước hết tạm thời ở lại đây, hắn dự định sau khi tìm hiểu rõ về tiên giới thì sẽ rời đi. Bây giờ có người tự nguyện làm hướng dẫn không công, nếu không dùng thì quá uổng phí, huống hồ chỉ sợ qua thôn này lại không tìm được xóm khác.

“Thì ra cái tên Bách Lý Không Thành là vì như vậy mà có …” Phong Luyến Vãn quay đầu đi chỗ khác hừ lạnh một tiếng.

“Cái gì Bách Lý Không Thành?” Nhan Mạc Qua hỏi.

“Một người quen trước kia.”

“Người quen của ngươi thật nhiều.” Tiểu khổng tước, Tiên Bích, Huyền Phủ, bây giờ chỉ tùy tiện đụng mặt một tướng quân thủ thành mà nàng cũng biết. Nhan Mạc Qua cảm thấy khó chịu, những chuyện liên quan đến hắn hầu như Phong Luyến Vãn không có gì là không biết, nhưng chính bản thân nàng từ đầu đến cuối đều thần bí như vậy. Cho nên trong ngữ khí của hắn có chút lãnh đạm chế giễu.

Hiểu rõ tâm tình của hắn, Phong Luyến Vãn chỉ coi hắn như một tiểu hài tử đang giận dỗi. Đối với Phong Luyến Vãn, kẻ chưa từng xông pha giữa thiên quân vạn mã lấy đầu tướng giặc không phải là chiến sĩ thành thục, Nhan đại thần bách chiến bách thắng trong Thương Lam Chi Đỉnh mới thực sự là Nhan đại thần. Nhan Mạc Qua vừa mới thành tiên của hiện tại, Nhan Mạc Qua động một chút liền cáu kỉnh, vẫn chỉ là một đứa trẻ chưa hết ngây thơ giống như lần đầu tiên gặp ở miệng núi lửa mà thôi.

Đang trò chuyện, tướng quân kia đột nhiên cười nói: “Có muốn đến một tòa thành phồn thịnh dạo chơi chốc lát không?”

Nhan Mạc Qua liếc hắn một cái: “Ngươi không phải cả đời không thể rời khỏi tòa thành này sao?”

Tướng quân khoát khoát tay: “Thỉnh thoảng chui lỗ hổng cũng không sao, tiên đế không thể từng thời từng khắc đều theo dõi ta được. Huống chi ngươi muốn suốt ngày cứ ở lại tòa thành vắng vẻ này sao?”

Nếu tương lai bị phát hiện, tiểu tử này khẳng định không tránh khỏi bị trừng phạt. Nhưng, Nhan Mạc Qua đối với hình ảnh đó lại không có bất kỳ mâu thuẫn nào, ai bảo tiểu tử ngươi quen biết với nữ quỷ kia trước cả ta.

Trời mới biết tướng quân còn oan hơn cả Đậu Nga…

Hai người bỏ lại tòa thành không một bóng người, trực tiếp khởi động Truyền Tống Trận, chỉ giây lát đã đến một thành trấn xa lạ mà rộng lớn. Lúc này mặt trời đã xuống núi, tuy không thể nhìn thấy khung cảnh đẹp đẽ như hôm đầu tiên gặp được Tiên Bích, nhưng lại có nét bình dị êm đềm khiến lòng người thanh thản.

So với tòa thành trống ở biên cương, nơi đây quả nhiên đông đúc náo nhiệt, Nhan Mạc Qua thế mới biết hóa ra thần tiên cũng phải trải qua cuộc sống không khác biệt gì với người phàm. Nếu có bất đồng, thì chính là giao dịch nơi này hoàn toàn xứng danh với hai chữ “trao đổi”, không có bất cứ vật gì để định giá, ngươi muốn cái nào thì phải dùng bảo bối của mình trao đổi với người khác, dù sao mấy thứ như linh thạch linh ngọc đối với tiên nhân cũng không có tác dụng gì lớn, nhưng các loại thần khí lại rất được mọi người hoan nghênh. Luyện Khí Sư rất khó tu thành tiên tộc, vũ khí trên tiên giới nếu là vật phẩm cao cấp đều sẽ rơi vào trong tay Tiên Đế, những món cấp thấp thường không sử dụng được lâu, cứ phải vài ngày lại đổi một lần.

“Không hổ danh là tiên giới, ngay cả một thành trấn nhỏ cũng không hề kém cạnh Lang Gia Thành.” Phong Luyến Vãn thầm nghĩ. Lúc trước vì muốn có đủ thực lực để bảo vệ mạng sống mà phải bôn ba khắp nơi, chưa từng có thời gian thảnh thơi du ngoạn ở những thành trấn đông đúc, bây giờ đi dạo cũng không tính là quá muộn đi.

“Bùm – -” đột nhiên vang lên một tiếng nổ thật lớn, kèm theo mùi hương khét lẹt.

Tướng quân nhìn về phương hướng kia, chỉ thấy cách đó không xa dư quang chưa mất, liền chậm rãi quay đầu nói với Nhan Mạc Qua: “Không cần hoảng hốt, chỉ là một Luyện Đan Sư nào đó bị nổ lò mà thôi.”

“Loại chuyện này ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng biết, ta làm sao có thể không biết.” Chuyện Phong Luyến Vãn là một Luyện Đan Sư đối với Nhan Mạc Qua cũng không phải là bí mật gì, Nhan Mạc Qua kỳ thực không có hứng thú đi dạo phố, nếu không phải Phong Luyến Vãn cứ dùng ánh mắt lấp lánh nhìn chằm chằm hắn, hắn mới không thèm tới cái nơi rồng rắn hỗn tạp này.

Ánh mắt sắc bén từ nơi nào đó đột nhiên bắn tới, Phong Luyến Vãn bất chợt rùng mình, quay đầu lại nhìn về phía ngọn nguồn của ánh mắt hư hư thực thực kia, nhưng lại không thấy được bất kỳ nhân vật nào khả nghi. Trầm tư giây lát rồi lập tức quên đi, dù sao trong ấn tượng của nàng, Nhan Mạc Qua vẫn chưa đắc tội với người nào trên tiên giới.

Đợi Phong Luyến Vãn đi xa, từ một nơi đột nhiên chợt lóe lên bóng dáng màu xanh, sau đó hai thân ảnh mơ hồ bồng bềnh tiên khí cũng xuất hiện. Bởi vì ở đây đều là tiên tộc có pháp thuật cao siêu, cho nên không có bất kỳ ai kinh ngạc.

“Điện hạ, nam nhân vận khôi giáp đỏ kia đã xác nhận chính là Nhan Mạc Qua.” Chỉ là một tiểu tử non nớt mới phi thăng được mấy ngày, thật không hiểu rốt cuộc hắn có vinh hạnh đặc biệt gì mà lại khiến tiên đế bệ hạ vô cùng hứng thú, còn trực tiếp phái điện hạ vừa mới trở về tiên giới đích thân đi nghênh đón.

Thiếu niên được gọi là “điện hạ” nhìn về phía ba bóng người xa xa, không biết đang suy nghĩ điều gì.

P/s: Còn 13 chương nữa là ngang với nguồn rồi, mọi người ủng hộ nhé

Quảng cáo

Luợt xem: 413.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Ngày còn nhỏ tôi rất ghét ngủ trưa, ngủ là bỏ dở cuộc vui giữa chừng, chán nhất là lúc đang chơi trố...

Giới Võ Lâm Đại Việt, hay còn gọi là Tam Cực luôn có những cuộc chiến tranh giành Thập Nhị Tàng Thư-...

Tác giả: Iris Thể loại: gia đình, truyện ngắn, HE,... Độ tuổi: 11+ oOo Cô...

Chương 5 : Thôi tao không muốn dính đến nhà họ Trần đó nữa , tốt nhất là bây giờ nên rời khỏi ...