Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 1: Cô là con người?

Quảng cáo

Cuộc sống của tôi đang yên ổn thì một hôm, cả thế giới chìm vào bóng tối, từ một nơi nào đó xuất hiện những nhân vật có bộ răng nanh nhọn hoắt. Chúng có một đôi mắt màu đỏ tươi và có những cái cánh màu đen kinh khủng ở sau lưng. Mọi người thường gọi chúng là ma cà rồng.

Tên tôi là yuri và gia đình của tôi đã bị những sinh vật ấy hút cạn sạch máu, bây giờ tôi đang chạy trốn bởi những kẻ khát máu ấy đang truy lùng những con người còn sót lại trên cái hành tinh này.

" uỵch" tôi ngã xuống trong lúc đang chạy trốn bởi một con vampire khát máu.

- có lẽ cuộc đời mình đã kết thúc tại đây..

Tôi tuyệt vọng. Nhưng trong lúc tuyệt vọng ấy, có một người bí ẩn đã kéo tôi đi...

- xin lỗi? anh là ai vậy?- tôi lơ mơ.

Người đang kéo tôi không nói gì hết, chỉ biết im lặng. Trời bỗng nhiên đổ mưa...

- cứ gọi tôi là kyo

Người đó bỗng nhiên trả lời tôi, nhưng lúc đó tôi đã thiếp đi. kyo đưa tôi vào một tòa biệt thự.

- đây là con người sao?

giọng trầm ấm của một vampire..

- Đúng!- kyo bỏ đi.

Một lát sau tôi tỉnh dậy.

- cô tỉnh rồi sao?

Một người con trai với đôi mắt màu đỏ máu quyến rũ đang ghé sát mặt của hắn vào mặt tôi.

- sát... quá!- tôi đỏ mặt.

- xin lỗi!

Anh ta bỏ đi.

Tôi ngước nhìn xung quanh, nơi đây khá là yên tĩnh

" bộp", một người vỗ vào vai tôi.

- có biết tôi là ai không?

- ờ... anh có phải là người đã cứu tôi?

- may mắn rằng cô vẫn còn nhớ

Anh ta bỏ đi..

- ê đứng lại! sao anh lại cứu tôi?- tôi đuổi theo.

- đừng có đi theo tôi!- anh ta cọc cằn.

mặt tôi xì ra như cái bánh bao chiều.

- có mùi con người!- một chàng trai có mái tóc màu đen.

- đâu? đâu? tôi có ngửi thấy mùi gì đâu?- tôi giả ngơ.

- là cô chứ đâu? giả ngốc sao?

Anh ta cốc đầu tôi rồi bỏ đi.

- anh ta biết mình là con người mà không hút máu sao? đúng là....

- là sao? cô muốn tôi hút máu cô chắc?- anh ta quay lại.

- thì đúng là.. tuyệt vời! anh không hút máu tôi là tuyệt vời!

Tôi nhăn mặt rồi bỏ đi, anh ta chặn đường tôi lại.

- cái gì vậy? anh...- tôi ngạc nhiên.

- cô tưởng nói vậy là được đi yên ổn sao? Là con người thì sẽ không sống sót khỏi đây đây!- anh ta nhe răng nanh ra.

- thánh giá!- tôi giơ muỗng lên.

- hahaha! xem vẻ mặt sợ xệt của cô kìa! đúng là ngốc!

Anh ta bỏ đi để tôi lại với một cục tức trong lòng.

- hyung đúng là...! lại trêu chị rồi!- một cậu nhóc có mái tóc màu vàng chanh từ đâu xuất hiện.

- ờ....- tôi gật đầu.

Cậu nhóc này khoảng 16 tuổi, có đôi mắt màu nâu đỏ.

- em là....

- ino!- cậu nhóc nhìn tôi.

- đói quá....!- tên tóc màu đỏ khi nãy xuất hiện.

- ơ...!- tôi đóng đá.

- sao vậy?- tên tóc màu đỏ nhìn tôi

- không có gì, chắc là tôi cũng đói như anh thôi.

Quảng cáo

Luợt xem: 1.426.
Lượt bình chọn: 1.
Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Chung quỳ lao thẳng đến chĩa "phá hồn kiếm" vào thẳng ngực thần trùng, nhưng thần trùn...

Tên tôi là Minh Phương....Vũ Ngọc Minh Phương...Hiện tôi đã hai mươi..cái lứa tuổi mà đáng lẽ đã có ...

* London- England: 8.00pm Trên dòng đường Seoul tấp nập nhiều người qua lại, có 1 người con gái x...

Bác sỹ Thành có hẹn hò bí mật gì đó nên tâm trạng vui vẻ, thoải mái khác hẳn ngày thường cho đóng cử...