Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương Thiên Thần Nhỏ: I

Quảng cáo

     Cho tôi hỏi các bạn một câu :Nếu khi bạn đặt niềm tin vào một ai đó bạn có phải đành lòng nói dối để hai người xa nhau không ?Số  phận đã buộc tôi làm điều đó .

Cũng như bao thằng con trai khác mà sao tôi lại mang trong mình một nỗi nhút nhát đến khó diễn tả được .Tôi sợ đủ thứ bóng đêm côn trùng đặc biệt là con gái .Đặt chân vào giảng đường đại học ,một thiên đường mới đã mở ra cho cuộc sống của tôi .Thành phố Đà Nẵng đã khoác trên mình một dãi màu rất đẹp ,tôi cứ ngỡ học ơn nơi này 5 năm sẽ rất vui và thú vị nhưng nào có ai ngờ giờ đây tôi đang ôm trong mình một nỗi buồn khó diễn tả được .Cứ nghĩ không lẽ rằng con trai khó buồn khó đau cũng phải khóc ,nước mắt tôi muốn rơi nhưng sao nó không rơi được ...Lang thang một mình trên bờ biển tôi ngước  nhìn  những con sóng vô tư hay lặng lẽ vỗ vào bờ .Có bao giờ biển ngừng sóng vỗ không để khi đó lòng tôi đủ dũng cảm quên đi thiên thần nhỏ trong lòng tôi .

Những ngày tháng xa nhà đầu tiên ,xa sự chăm sóc vỗ về của mẹ và bà nội tôi như một chú Nai vàng ngơ ngác cho ngày đầu đến trường .Hết trường tôi về phòng ,lang thang Internet,làm vớ vẫn cho qua hết một ngày .Rồi bỗng dưng tiếng sét ái tình chợt đánh vào cuộc sống của tôi .Một thằng nhát gái như tôi vậy mà cũng bị lâm vào chiếc lưới tình yêu .Hôm ấy là ngày chủ nhật không biết làm gì tôi chợt mượn chiếc xe đạp cậu bé ở phòng bên dạo phố .Không hiểu là cái gì đã điều khiển đôi mắt và suy nghĩ của tôi ,tôi như một đứa nhỏ tập đi xe vậy ,chạy không nhìn trước ngó sau và kết quả là vượt đèn đỏ tông vào một coi gái bên lệ đường .Cả hai ngã ầm trời ơi tôi cuốn cuồn như một kẻ mất trí chỉ lo chiếc xe đạp cậu bé bị hỏng .Rất may là không sao tôi bị trầy xước vài đường ,và điều càng hên là xe đường không đông lắm và không có mấy anh áo vàng không thì ...Lo nãy giờ tôi mới quay lại nhìn hậu quả tôi gây ra cô gái đang lò cò vào vỉa hè hình như chân bị trặc thì phải .Tôi vội vào theo nói câu xin lỗi và hỏi thăm .

-bạn có làm sao không ?cho mình xin lỗi nhé mình không cố ý .

Cô bạn nhìn tôi rồi nhẹ cười :Mình không sao đâu .lần sau cậu đi đứng cho cẩn thận tí nhé .không là hậu quả tệ lắm ad .

Giọng bạn thốt lên nhẹ nhàng nghe hay làm sao ,là giọng Đà Nẵng nghe cũng tựa tựa như giọng tôi nhưng sao tôi nghe thấy nó ngọt mà y như mới nghe lần đầu vậy.Đứng gãi đầu nhưng bạn xoa bàn chân tôi ấp úng hỏi :chân bạn có làm sao không ,bạn đi đứng được chứ .

Rồi không biết từ đâu tôi mạnh danh đề nghị chở bạn đến nơi bạn muốn để trả lại món nợ tôi đã gây ra khiến chân bạn bị bông gân .Nơi bạn muốn đến là nhà sách ,uk cũng trùng hợp ghê tôi cũng đang định đến đó .Giờ suy nghĩ lại đúng là duyên số do ông trời sắp xếp .Xin được Sđt tối hôm đó tôi loay hoay nhắn vài lời xin lỗi đến bạn .Lúc đầu bạn chẳng nhớ ra mãi một hồi nghe tôi phân tích hết mọi chuyện bạn mới nhớ ra là tôi .Bạn tên là Hà Quyên,một cái trên nghe mà thấy thân thiện .Và tôi đã có một người bạn nữ tại thành phố xa lạ này ,tôi hơi lo ngại về sự nhút nhát và làm điều ngu suẩn như tôi có làm bạn với Quyên được lâu dài không .Nhưng nỗi niềm vui làm tôi xoá nhẹ bớt mọi lo ngại .

Những ngày sau đó tôi và Quyên thường xuyên gặp nhau hơn ,đưa nhau đến trường ,thư viện thành phố ,nhà sách ,công viên ,dạo biển hay các khu trò chơi .Đặc biệt là cái đêm Hà Quyên rút tôi đi xem phim .Ban đầu nghe lời đề nghị tôi như người mất hồn nhưng nghĩ lại thì chỉ là cùng nhau xem phim có gì đâu là phải bận tâm giữ vậy .Đúng là một thằng con trai ngốc nghếch thứ gì cũng suy nghĩ vớ vẫn được .

Bửa tối hôm ấy là một nửa tối chứa đầy cảm xúc nhất mà có lẽ là khó quên nhất trong lòng tôi .Ngồi gần một người con gái xinh đẹp và dễ thương lại xem một bộ phom tình cảm tôi chợt thoáng qua một suy nghĩ nếu ngồi gần người mình yêu thương nhất thì sẽ ra sao .Nhìn Quyên tự dưng trái tim tôi đập mạnh và loạn nhịp ,tay tôi tự nhiên nóng bừng tôi cảm thấy khó thở 1 cách lạ thường.Khuôn mặt tôi ửng hồng như con gái  để dấu đi những cử chỉ lạ của mình tôi vội đứng dậy xin lỗi Quyên đi vào tollet .Rửa mặt một hồi tôi mới trấn tỉnh lại được ,chuyện gì đang diễn ra với tôi vậy .Trở lại chổ ngồi Quyên lo lắng nhìn tôi .

-Tuấn làm sao vậy ?

-ừ Tuấn không sao đâu ?nói dối ngượng quá.

Chở Quyên về nhà tôi chúc quyên ngủ ngon rồi đứng đợi Quyên vào nhà khuất sau cánh cửa tôi mới đi về .Tôi như một kẻ mất hồn không biết có ai giải thích tôi bị gì khi đó không nữa .

Thời giam dần qua đi ,một học kỳ cũng chấm hết ,xem ra tôi và Quyên đã kết bạn được 3 tháng ,sắp được về nhà đón tết rồi .Tối đêm đó trời mưa lay bay Quyên hẹn tôi ra quán Cafe hai đứa hay đến .Quyên bảo tôi phải đến Quyên có chuyện cần nói ,có chuyện gì không biết .Tôi chỉnh trang sự bảnh trai của mình và vọt đến đó .Quyên đã ngồi đó đợi tôi ,không biết là tôi đến trễ hay quyên đến sớm ,nhưng dù sao tôi cũng là người đến sau nên vội xin lỗi cô ấy .Quyên lấy vài chiếc giấy ướt lâu nhẹ vài giọt nước trên mặt tôi .Tôi vội chụp lấy chiếc giấy ai chờ chụp lấy tay Quyên .Tôi giật tay lại cảm giác như mình vừa bị điện giật vậy ,Quyên rút lại bàn tay nhỏ bé của mình .Ngồi nghe tiếng nhạc nhẹ trong quán ,trời lại mưa lấy bay uống cụm Cafe nóng tôi đưa ánh mắt sâu của mình nhìn Quyên :

-Quyên gọi Tuấn ra đây có chuyện gì quan trọng ad .

Quyên nhìn quanh rồi nhìn vào tôi :

-Tuấn ...nếu như ...Quyên nói Quyên .....Quyên .....Quyên thích Tuấn thì Tuấn có chấp nhận không ?

Một câu nói ngập ngừng như sét đánh ngang tai tôi ,tôi như sặc cả cốc cafe .Quyên cuối mặt xuống .

-Quyên biết rằng rất có thể Tuấn sẽ không nhận tình cảm của mình nhưng thà nói ra còn  hơn  phải ấp út trong lòng khó chịu lắm .Tuấn hãy cho Quyên một câu trả lời thật lòng đi đừng sợ Quyên phải buồn dù sao chúng mình vẫn mãi là bạn mà .

Tôi nghe đến đây thật sự không mở lời được ,cổ họng tôi bỗng nhiên cứng đờ nuốt cũng không trôi mà nói cũng không được .Cả hai ngồi trong im lặng Quyên giữ bình tĩnh để đợi chờ câu trả lời từ phía tôi .Tôi nhìn Quyên mãi một hồi thì mới lấy lại đủ dũng khí tôi chạm nhẹ vào bàn tay Quyên :

-Quyên ad ,Tuấn cũng vậy .....

Một cảm giác hạnh phúc trào dâng từ hai đứa ,một buổi tối mưa bay nhưng nó lại ấm són trái tim tôi và ngập trang niềm vui ngây ngất .Ôi !Không thể tin được nếu Quyên không bày tỏ trước tôi có đủ dũng khí để tốt tình với cô ấy không ,đúng là số phận thương tôi .Một người bạn sau hồi và chạm giờ tôi đã có một người ,một người để yêu thương .Tiễn tôi về quê ăn tết mà Quyên lo cho tôi từng chi tiết một nào bánh ngọt nước giải khát ...Quyên biết tôi hay có tính ăn vặt khi đọc sách .Duyên dặn dò tôi đủ điều ,nếu được đón tết bên Quyên thì vui biết mấy nhỉ.

Thời gian cũng trôi qua mà cũng đâm ra nhiều nghịch cảnh từ ngày tôi và Quyên trao tình cảm cho nhau thì hai đứa lại càng cãi nhau và dận hờn và cái tính tôi là không bao giờ xin lỗi khi mình không làm sai .Mỗi lần như thế Quyên là người chủ động làm lành ,đúng là con gái dận thì dận mà thương thì vẫn thương .Đến một ngày có chuyện dãy ra khiến hai đứa dận gờm nhau mãnh liệt .Không biết từ đâu ra có một vài tin nhắn của một cô gái nhắn đến cho tôi với bao lời yêu thương ngọt ngào đã  làm Quyên hiểu lầm .Tôi không biết giải thích làm sao cho Quyên tin và hiểu tôi ,và rồi cải nhau nhiều vì lòng tự trọng tôi đã buột miệng nói lời chia tay .Quyên khóc trong nghẹn ngào còn tôi là thằng đàn ông làm sao tôi khóc được .Tâm sự với đứa em gái nó chửi tôi là đồ ngốc .Vì sao lại nói lời chia tay Quyên trong khi Quyên không làm gì sai mà tôi cũng không làm điều gì bậy bạ.Nếu tôi và Quyên chia tay nhau thật thì có phải kết thứ ba kia đã được đắc ta không .Nghĩ lại thì cũng đúng nhưng tôi đã lỡ lời với Quyên mất rồi .Quyên về nhà vào phòng khóc suốt đêm và không ăn tối khiến mẹ với cùng lo lắng .Bà gọi diện hỏi tôi chuyện gì đã sảy ra nhưng tôi chỉ biết xin lỗi chưa không dám nói điều gì .Sau cơn mưa trời lại sáng tôi cứ nghĩ khúc mắc này tôi phải tìm Quyên và tự mình tháo gỡ nhưng sáng hôm sau Quyên chợt gọi điện và cười với tôi hẹn tôi mai đi chơi .uk nhỉ ngày mai là ngày lễ 30/4 ngày giải phóng miền nam thống nhất đất nước .Mọi rắc rối đã được xé bỏ bởi nụ cười của Quyên lòng tôi như trút đi được gánh nặng .

-Quyên ad thiên thần nhỏ của Tuấn đừng dận gờm nghi ngờ vu vơ nữa nhé .Quyên khóc lòng Tuấn đau lắm .

Một câu nói tôi định nói thì khi Quyên xuất hiện nhìn thấy bạn tôi quên bén hết rồi .

Chuyện tình của Tôi và Quyên vẫn đẹp như ngày nào ,đôi lúc nó cũng sảy ra chuyện không vui nhưng người ta nói dận nhau để yêu nhau nhiều hơn .Đúng vậy con tim tôi đã trao trọn vẹn cho người con gái ấy tôi không định hình được nếu xa nhau tôi sẽ ra sao .Người ta nói tiểu thư Khuê cát nhưng trong mắt tôi Quyên là một thiên thần nhỏ ,một thiên thần thắp sáng trái tim tôi .

Đặt chân vào giảng đường 3 năm tôi đã lớn khôn và trưởng thành chút ít .Không biết trong mắt Quyên tôi có lớn hay không hay cũng chỉ là một trên khù khờ nhát gái .Tình cảm của bạn dành cho tôi làm tôi cảm thấy yêu thành phố Đà Nẵng này nó đã biến thành phố bê tông cốt thép trong mắt tôi thành một thành phố êm diệu mềm mại đáng yêu .Sóng biển đã không còn lặng lẽ và cô đơn nó đã mang một màu xanh Hi vọng ,một tiếng nhạc yêu tình .Năm tháng lại qua đi mọi việc vẫn yên bình cho đến một buổi chiều mưa bay .Ngồi nhìn mưa tôi nhớ về cái ngày đầu tiên tôi và Quyên hẹn hò .Quyên đã tỏ tình với tôi trong khi đáng ra việc làm ấy tôi phải đảm nhận .Chợt Quyên gọi hẹn tôi ra chổ hẹn củ ,phải đi chứ.Nhanh như một con sóc tôi đến ngay .Lần này tôi lại thấy không khí căng thẳng nhạc trong quán mang một nỗi buồn .Ngồi đối diện tôi nắm nhẹ tay Quyên và miễn cười nhưng đôi mắt Quyên lại rơi lệ .Tôi vội lo lắng 

-Quyên ơi chuyện gì vậy nói Tuấn nghe được không .

Quyên nhìn tôi dòng lệ chảy dài :

-Tuấn ad mình sắp phải xa nhau rồi .

Một lời nói như dòng sét lại đánh sang ngang tai .Lần này nó không nóng mà lại lạnh thấu gan .Tôi ngơ ngác nhìn Quyên .

-Quyên sắp phải vào Sài Gòn để học rồi ,Ba mẹ gửi Quyên vào đó .Học hành trong đó sẽ có tương lại hơn .Quyên sợ lắm sợ cảm giác mình xa nhau .

Tôi im lặng .Sao vậy chứ !Tại sao phải vào Sài Gòn tôi phải xa Quyên thật sao .Không gặp Quyên một ngày tôi đã cảm thấy không yên vậy mà giờ ...Nước  mắt  chảy ngược vào trái tim tôi .Tối hôm ấy trời khóc ,Quyên khóc và tôi cũng khóc .

Tiễn Quyên đi tôi như chết lặng nhìn theo thiên thần nhỏ bé của mình .Tôi như muốn gục ngã ,tôi đấm chìm vào mọi thứ mà lúc bạn chỉ cho tôi để giải sầu ,tôi nản chí với cùng .Trên thế giới âm nhạc có bài hát Xa Nhau Chỉ Là Thử Thách .Đợi Chờ Là Hạnh Phúc nhưng sao tôi chẳng hiểu được gì hết vậy nè .Vào thành phố mới ,xã hội mới ,lối sống mới ,bạn bè mới liệu Quyên có biến thành người mới và quên mất tôi không .Biển lại buồn và cô đơn .

1 tuần dài đấm chìm trong buồn bực và thất vọng ,đám bạn đã vực tôi dậy .Tôi cũng chợt nghĩ tích cực uk thì Quyên đi học xa rồi quyên sẽ về .Tôi cũng phải cố gắng học hành để không làm Quyên lo lắng .Chỉ tiết là không còn cảnh hai đứa cùng học cùng chơi cùng dạo biển hay cùng đi thăm gia đình .Không còn nghe thấy tiếng nói diệu ngọt của Quyên .Ngồi đâu đó một mình tôi lại nhớ Quyên da diết ước gì được nhìn thấy Quyên đứng ngay trước mặt nhìn tôi .

-Thiên thần nhỏ bé của tôi ơi .em đang lẻ đâu có cong nhớ về tôi không .

Tôi cảm giác sợ ,sợ điều gì đó tôi không thể hình dung được khi nghĩ về Quyên sau này khi gặp lại .Đoạn đường tôi đang đi không còn bóng dáng Quyên bước tiếp Hi vọng cuối con đường Quyên sẽ đợi tôi và cô ấy vẫn là Thiên tháng nhỏ ngày nào ...

(chuyện có thật )

Quảng cáo

Luợt xem: 130.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Rừng Pháp Thiên không những là nơi tập trung nhiều loài ma thú sinh sống, mà còn là nơi các loài thự...

Thiên nhân, người dẫn dắt linh hồn của mọi sinh vật về cõi chết, có thể nói họ là những pháp sư có h...

Sáng hôm sau, tôi ngủ dậy, chợt hình ảnh tối hôm qua hiện trong đầu tôi, tôi xấu hổ lắc đầu đi coi n...