Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 3: Bạn học đồng tính

Quảng cáo

Cô khẽ nhìn người hai người đàn ông có tuổi phía trước, một người vô cùng xa lạ, còn người kia có hóa thành tro có lẽ cô cũng có thể nhận ra, không ai khác là bố cô. Trương Nghị nghiêm túc nhìn Hạ An, sau đó đảo mắt ra phía sau cô, ánh mắt ông phút chốc trở nên vô cùng ngỡ ngàng:

- Con là Lăng Thần ? Có đúng là con không?

Hắn nghe thấy người đàn ông kia gọi tên mình liền khó hiểu gật đầu, hắn không nhớ rằng mình từng gặp người đàn ông này. Hạ An quay lại nhìn hắn, trong lòng bỗng rối như tơ vò:

- Anh quen bố tôi?

Hắn nhìn cô nhưng không trả lời, hắn thật sự không nhớ rằng hắn quen bố cô dù thật sự hắn chính là Lăng Thần. Hạ An thấy bố xúc động đến nỗi ôm hắn run run, tay không ngừng vỗ vỗ vào vai hắn. Sau đó ông buông hắn ra, bắt đầu nói:

- Bố con ông ấy có khỏe không?

- Chú biết bố cháu? Không lẽ... chú là chú Trương?

Hạ An thêm một phen ngỡ ngàng, hai người này thật sự là có quen biết nhau sao? Bố cô cười cười gật đầu, sau đó cùng hắn đi ra ngoài, để cô lại ở trong phòng Hiệu trưởng không rõ sự tình. Nhưng cũng không ai rảnh để giải thích cho cô. Hạ An nhìn Hiệu trưởng cũng ngỡ ngàng không kém gì mình ở phía trước, cô lên tiếng:

- Thưa thầy, thầy tìm em có việc gì không ạ?

- À, thầy định đưa em đi thăm quan trường học. Sao hồi nãy em không lên phòng của thầy mà đi đâu vậy?

- Hả? Em... em đi nhầm đường nên không biết thầy tìm em, cũng may nhờ đàn anh giúp đỡ nên mới tới được phòng của thầy. Em rất xin lỗi.

Thầy Hiệu trưởng cười vui vẻ nói không sao, sau này cần giúp đỡ gì cứ trực tiếp tới gặp thầy. Hạ An gật đầu, ngôi trường này có lẽ cũng không tồi, cô cũng nên tập cách mở lòng hơn. Vết sẹo kia chi bằng mặc nó đi, không ai chạm vào, chắc cũng chẳng sâu thêm được bao nhiêu.

Lúc cô cùng Hiệu trường đi thăm vòng quanh trường chợt thấy có một nam sinh đang ngồi một mình dưới gốc cây đại thụ. Dáng vẻ cực kì cô đơn, bên cạnh còn có một tập sách dày cộp toàn thứ tiếng mà cô không thể đọc nổi. Thầy Hiệu trưởng vỗ vai cậu ấy, khẽ nói:

- Em lại bị bắt nạt rồi sao? Nói thầy nghe, là ai bắt nạt em?

Nam sinh đó lắc đầu rất mạnh, cậu ấy cũng không trả lời. Sau đó, thầy Hiệu trưởng giao Hạ An cho nam sinh đó, nói nhiệm vụ phải đi giới thiệu ngôi trường cho cô. Hạ An nhận thấy nét mặt vui vẻ trở lại của cậu ta thì tò mò hỏi:

- Cậu bạn học này, sao lại ngồi đây như vậy? Cậu không đi chơi cùng mọi người sao?

- Ai cần chơi với tôi, cậu nhìn thôi mà không thấy điều gì sao?

Rút cục là điều gì vậy? Hạ An khẽ than thầm, cậu bạn này thật khó hiểu. Cậu ấy lên tiếng:

- Tôi là một thằng đồng tính, vì thế không thể kết thân với ai. Cậu biết không, thế giới này chỉ có mình tôi là đơn độc như vậy. Mọi người đều được quan tâm, đều đón nhận được sự hạnh phúc từ người khác, còn tôi cũng có sự quan tâm nhưng ngược lại chỉ có thể đón nhận những lời dè bỉu. Tôi đồng tính thì có gì sai? Tôi yêu người đồng giới thì vi phạm pháp luật sao? Cậu có phải cũng như những con người đó, cậu nghe được rồi có phải cũng sẽ ghét tôi hay không?

Hạ An cười nhẹ, nụ cười của cô phảng phất qua ánh nắng trở nên trong trẻo hơn bao giờ hết. Nam sinh này có lẽ cũng giống cô, từng trải qua cú sốc tinh thần và tổn thương về mặt tâm lí. Cô hiểu điều ấy thế nên chẳng có gì là đáng ghét khi nam sinh này là người đồng tính cả. Họ cũng có quyền yêu và được yêu, được tôn trọng. Cô lắc đầu trả lời:

- Tôi thật sự không hề có suy nghĩ ấy, nếu có thể tôi muốn làm bạn với cậu, có được không? 

Cô thấy nét mặt nam sinh đó thay đổi, là sự ngạc nhiên xen lẫn xúc động. Cậu bạn nắm lấy vai cô, hỏi như chưa thể tin nổi:

- Cậu nói thật chứ? Cậu hoàn toàn chắc chắn có đúng không?

- Đương nhiên rồi! - Gương mặt cô lộ rõ vẻ tinh nghịch, đã lâu lắm rồi chưa ai có thể thấy lại được vẻ mặt này.

" Ồ xem kìa, thằng đồng tính đó cuối cùng cũng đã tìm được bạn của nó rồi. Nhìn xem, nhìn xem, thật là xứng đôi vừa lứa. Một lũ đần độn với nhau chơi với nhau quả thật cùng cạ, ngưỡng mộ tình bạn đẹp của cậu quá đó, Lâm Sơn"

Hạ An cùng Lâm Sơn quay đầu nhìn, dáng vẻ của một cô gái thanh tú hiện lên, khóe môi cô ấy còn vương lại một chút chế nhạo rõ nét. Cô quả thực không ngờ rằng lại gặp bạn học cũ của mình ở đây, cô gái ấy tên Mộc Ái, lúc trước học cùng lớp với cô. Hai người luôn so kè nhau về điểm số. Mộc Ái luôn rất căm ghét Hạ An vì cô ấy cho rằng chỉ cần Hạ An xuất hiện, dù cô ấy có cố gắng thế nào thì hào quang của cô ấy cũng đều biến mất. Chính vì thế, Mộc Ái luôn muốn trên cơ Hạ An, điểm của hai người tương đương bằng nhau, thế nhưng xét về thái độ, mọi người thường đều yêu quý nét tính cách của Hạ An, còn Mộc Ái, là phần đông những người coi nịnh hót là sở trường của bản thân. 

Lâm Sơn đứng ra phía trước, cậu ta nói:

- Sao nào? Mộc Ái cậu đừng nghĩ bản thân mình là tiểu thư thì có quyền để chế nhạo người khác, về cơ bản cậu cũng chỉ là người thấp kém không biết phải tr...

"Bốp". Mộc Ái đã giáng thẳng một cái tát lên mặt Lâm Sơn, Hạ An thẫn thờ nhìn cảnh tượng phía trước, cô không nghĩ rằng Mộc Ái sẽ làm như vậy. Sao cô ấy có thể tát Lâm Sơn ngay trước mặt mọi người mà không nghĩ cho thể diện của cậu ấy, không nghĩ cậu ấy sẽ bị tổn thương. Lâm Sơn ngước mắt nhìn Mộc Ái, khóe mắt trào ra dòng nước. Hạ An đến bên cạnh vỗ vào vai Lâm Sơn, cô hít thật sâu dõng dạc nói:

- Mộc Ái, cậu có thể thích coi thường người khác như vậy tôi cũng không nói làm gì. Thế nhưng tôi cho cậu biết, cậu hoàn toàn không có quyền sỉ nhục cậu ấy là người đồng tính, càng không có quyền sỉ nhục tình bạn giữa chúng tôi. Cậu có tư cách gì để đánh Lâm Sơn? Tiểu thư quyền quý ư? Mác tiểu thư trên người cậu cũng chỉ có thể trưng bày thôi, cậu cơ bản còn chẳng bằng một người đồng tính, cậu có hiểu không? Đã lâu rồi không gặp lại, mong rằng cậu sẽ không thay đổi quá nhiều. Nếu không tôi có lẽ không còn coi cậu là con người.

Nói xong một hồi, Hạ An dắt Lâm Sơn đi. Cô không nghĩ sẽ gặp lại người con gái thâm hiểm này một lần nữa. Mãi mãi không muốn. Lâm Sơn đi theo Hạ An một lúc mới kéo tay cô lại nói:

- Cảm ơn cậu, nhưng mà Hạ An chúng ta đang đi đâu vậy? Cậu đói hay sao mà lại đến căng - tin?

- Hả? Căng tin?

Có ai nói cho cô biết cô thật sự đang đi đến căng tin hay không? Hạ An nén lại bực tức nhìn xung quanh trả lời:

- Chết tiệt, mình còn không biết chỗ đến căng tin mà, mình cũng đói rồi, chi bằng chúng ta cùng vào ăn.

Lâm Sơn gật đầu đồng ý. Trong lòng cậu ta bỗng cảm thấy thật kì quái, rõ rãng Hạ An dắt cậu ta đi tới căng tin tận 2 lần vậy mà cũng không nhận ra là căng tin hay sao?  

Quảng cáo

Luợt xem: 1.695.
Lượt bình chọn: 1.

Tên: Bone,
Sinh ngày: 23/2,
Thích: đọc tiểu thuyết, nghe nhạc hoa, viết lách lằng nhằng,
=> Ủng hộ mình.

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Tôi tên An, đang học đại học năm nhất của đại học X. Tôi thích ăn, thích uống, thích ngủ và xem phim...

Võ Uyển Linh mặc trên người bộ đầm satanh hồng bóng loáng, tóc ướt sũng được bao bọc bên trong chiếc...