Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 10: Ấn Thánh (1)

Quảng cáo

-Ryan,cậu sao vậy?Mặt cậu đáng sợ quá.
   Nhận thấy vẻ biến đổi trên khuôn mặt của cậu ấy,cô đã ghé sát mặt mình vào và hỏi.Điều đó khiến Ryan nhìn được mặt cô bé rõ ràng nhất với từng đường nét,cậu vội lùi lại.
-Không có gì đâu.Chẳng là...mình hơi mệt mỏi chút.
-Vậy hả?Ừ,đúng là với tình trạng này cậu cần được điều trị càng nhanh càng tốt.Đi với mình.
   Eira lách và tiến sâu vào trong căn phòng, Ryan đang lật đật bám theo sau khi ném cái nhìn cảm thông cuối cùng vào người đàn ông bị điên kia.Hai người họ tiến vào một căn phòng khác ít người hơn và có cùng thiết kế với căn phòng bên ngoài.Khu Điều Trị Bệnh Nhân đã được xây dựng thêm nhiều căn phòng để đáp ứng đầy đủ nhu cầu của mọi người.Với việc tiếp nhận hàng chục bệnh nhân mới mỗi ngày càng thể hiện hơn tính nghiêm trọng cảu cuộc chiến này,nó trở nên dữ dội hơn từ sau khi Đại Thống Lĩnh Thứ Nhất Takan xuất hiện.
   Tuy nhiên,không khó để nhận thấy rằng quân số của cả Thánh Giáo lẫn Hội Giáo cộng lại cũng chưa bằng nửa quân số Kircus Walvinđang có,chưa kể đến các tổ chức ngầm khác.Thế giới đã biến đổi kể từ khi Cuộc Đại Thanh Trừng tạo ra các mảnh vỡ Ashin.
   Eira ngoác tay ra hiệu cho một cô bé pháp sư có khuôn mặt thánh thiện đến gần.Cô bé đó thắt mái tóc xám dài của mình thành hai bím bằng hai dải ruy băng hồng.Đó là một cá tính quen thuộc nhưng rất thu hút.Eira giới thiệu:
-Đây là Rinko Manataki,cô ấy là người Nhật nhưng nói tiếng Anh rất tốt.Còn đây là Ryan Adonis,quốc tịch Anh.
[ Do người Nhật có kính ngữ thêm cuối danh từ là kun,chan,san,senpai,... nên từ bây giờ toàn bộ những lời thoại của người Nhật đều viết trong ngoặc kép ]
" Chào Adonis,mình là Rinko.Cậu cứ gọi mình là Rin-chan.Mình là Ashin Pháp Sư cấp 5 và mình đến từ Nhật Bản.Rất mong được cậu quan tâm."
-À...ừ.Rất vui được gặp cậu.
   Eira ấn Ryan ngồi xuống một cái giường cạnh đó rồi nói:
-Rin,Ryan bị thương khá là nặng.Cậu hãy chữa lành các vết thương và làm mất cả sẹo nữa,để cho chúng ta không nhầm cậu ấy với một tên côn đồ sẹo siếc đầy người.
"Được rồi.Để mình xem"
   Ryan gượng cười,miễn cưỡng lật tay áo lên cho Rinko xem,và cậu hết sức ngạc nhiên khi thấy chỗ động mạch tay phải của cậu có màu đen thẫm.Lẽ nào là do sức chịu đựng của bàn tay đã vượt quá giới hạn của nó?
   Cô bé Pháp Sư cầm tay của Ryan rồi đặt tay kia lên chỗ động mạch,tập trung Guar vào chỗ đó.Sau khoảng nửa phút,cô nói:
"Thương tổn bên ngoài không có gì nghiêm trọng cả,duy chỉ có một vấn đề là não bộ của cậu ấy đã bị tấn công nhiều lần.Mình không thể đảm bảo là bây giờ nó không sao nhưng sau này thì không thể biết được,hệ thần kinh là nơi tổn hại nặng nhất.Này,cậu vẫn đủ tỉnh táo chứ,Ryan-san?"
   Ryan đáp:
-Mình rất tỉnh táo.Nhưng mình cũng chẳng hiểu sao mình có thể chịu được nó...cái Pazetizi ấy...
-Pazetizi ? Rinko giật mình khi nghe thấy từ đó.Cũng phải thôi,vì có rất nhiều người bị hủy hoại vì nó mà.
   Eira nói:
-Uhhh...Thương tổn thần kinh thì rất khó để chữa.Việc phá hủy cơ quan quan trọng nhất của con người là biệt tài của Soli Takan.Vậy tạm thời cậu hãy chữa lành vết thương bên ngoài đi,việc còn lại sẽ nhờ tới ngài Keninogo.
   Ryan ngẩn người ra khi nghe nói tới cái tên đó:
-Keinogo là ai?
"Là Đại Thống Lĩnh Thứ Tư,có khả năng điều trị mọi vết thương bằng Guar của bà ấy.Và Keinogo-sama hiện đang ở tại đây,làm việc cho tổ chức của chúng ta." Rinko đáp.
-Vậy bà ấy cũng là một lãnh đạo như ngài King Beteroga đó ư?
"Không.Hiện tại thì Keinogo-sama chỉ tham gia chiến dịch của chúng ta trong ba năm theo lời mời của Beteroga-sama,nhưng hiện tại thì khả năng của bà ấy giúp ích rất nhiều.và bà ấy cũng tốt bụng nữa,nên cậu sẽ được bình phục sớm thôi."
-Vậy thì tốt rồi.Ryan thở phào như trút bỏ được rắc rối.
   Tay của Rinko phát ra ánh sáng màu vàng nhạt và Ryan cảm thấy cơ thể rất dễ chịu,tay chân cậu đột nhiên tràn đầy sức sống .Bùa Trị Thương quả thật là rất hữu dụng,nhưng khi nghĩ đến việc não bộ của mình đang nứt ra từng mảng thì cậu không tránh được một cơn rùng mình.Đúng lúc đó,Rinko nói một câu rất lạ:
"Eira-chan,sau khi tớ làm xong việc này,cậu hãy đưa ngay Ryan-san đến chỗ của Nhóm.Bởi vì mình nghi ngờ cậu ấy có Ấn Thánh.Mình có thể cảm thấy sự khác lạ trong...mảnh Ashin đó."
   Một giọt mồ hôi chảy trên mặt Eira Rivver Macetrox.

   Bây giờ,Ryan đang bước dọc trên một hành lang tối tăm cùng với Eira trong bộ mặt bồn chồn hết sức.Không biết vì sao cô ấy lại đeo bộ mặt như thế kể từ khi nghe Rinko nói ra những lời đó,và cậu cũng muốn biết Ấn Thánh là cái gì,nhưng khi thấy cái quắc mắt đầy nguy hiểm của cô,cậu liền thôi ngay sự tò mò đó.Sau khi rời khỏi Khu Điều Trị Bệnh Nhân,Eira tiếp tục chạm tay sang một vùng khác của tấm bia Lõi rồi phát âm những từ không rõ nghĩa,một lúc sau,họ cùng xuyên vào hành lang này.Nó khá tối tăm,không một chút gió và trần nhà thì biểu hiện cảm giác lạnh lẽo.Cuối hành lang có mọt cánh cửa màu đỏ và trên cánh cửa là một bức tranh rất kì lạ:Nó vẽ một khối lập phương trắng và một khối lập phương đen đang phát sáng ở hai bên đối lập nhau,bên trắng thì nền đen và bên đen thì nền trắng.Ý nghĩa của nó là gì?
   Sự đối lập giữa Bình Thường và Nghịch Hoán.
   Ryan cảm thấy mình đang bước sang một rắc rối khác,bức thư gửi ông Fudge nào đó vẫn còn trong túi áo cậu.Vậy nên,Ryan hơi lưỡng lự một chút trước khi bước vào phòng.
   Một căn phòng rất là sáng sủa và mát mẻ,một đống giấy rác chồng chất trong một góc phòng,bên cạnh chúng là một cái kệ cũng chất đầy sách bụi bặm và kì quái.Giữa phòng có một cái trụ tròn lớn với những cái dây dài bọc từ đỉnh xuống chân và đang phát ra ánh sáng màu xanh lá.Và ở đầu bên kia,một nhóm người đang ngồi quây quần quanh một cái bàn tròn đặt những tách trà bốc khói,cùng một đĩa trái cây tươi.Họ đang nói chuyện rất vui vẻ và khi Eira cùng Ryan đi vào,tiếng huýt sáo rộn rã vang lên:
-Ê,Eira đây rồi!Sao lại triệu tập tụi tớ vào lúc muộn thế này chứ?Mình lỡ mất cơm tối rồi.
-Có phải là một nhiệm vụ mới không?Nếu đúng thì tớ sẵn sàng ra trận ngay.
-Ôi!Ei đáng yêu đã đến.Em vẫn đẹp như ngày nào!
"Hừ,thật là rắc rối khi gọi ta đến đây."
-Eira,cô đến muộn đấy.
   Câu cuối phát ra từ một cậu trai có vẻ là nghiêm túc nhất trong nhóm,cậu ta hướng đôi mắt đỏ chóe của mình vào Eira và sau đó là Ryan đứng đằng sau.Ngay lập tức chỉ một thoáng xảy ra Ryan đã thấy sự ngạc nhiên trong đôi mắt sắc như dao đó.
-Xin lỗi mọi người vì đã triệu tập đường đột thế này.Nhưng có một hội viên mới có khả năng như một người trong số chúng ta,vậy nên mình muốn kiểm tra một chút.
   Ryan nhìn qua một cậu tóc đen đeo kính,một cô tóc xanh dương có vẻ già hơn trước tuổi,một cô đang buộc mái tóc hồng của mình giữa chừng,một cậu vẫn khoác áo choàng che đi bộ quân phục và có vẻ ngạo mạn,một cậu tóc đen có đôi mắt đỏ đang nhìn trừng trừng vào cậu,một cô gái có lẽ còn đẹp hơn cả Eira đang thích thú nhìn cậu.Hầy hết đều bằng tuổi với Ryan.Cậu nói:
-Chào mọi người.Mình là Ryan Adonis...
   Một thoáng im lặng,cậu bốn mắt nở mắt lớn nhất.Ryan thấy bối rối:Mình có gì sai sao?
-Fu...Lính mới à,hân hạnh được gặp cậu.
-Oa,dễ thương quá.Cậu ấy đẹp trai ngang cậu đó,Lecilu.
-Hừ,một thằng đang tìm kiếm sự vinh quang thối nát mà nó không xứng đáng.Cậu có đôi mắt đỏ nói khinh bỉ,ngay lập tức Ryan thay đổi suy nghĩ về hắn.
"Thôi nào,senpai,sao lúc nào anh cũng khó chịu thế nhỉ?Tôi hứng thú với cậu nhóc này đấy.Người Anh à?"
-Tao hi vọng là nó đã chùi sẵn cái quần dơ của nó khi vào đây rồi đấy.Lính mới thì vẫn chỉ là thiếu kinh nghiệm thôi.Nó không đủ tư cách đâu.
   Tên tóc đỏ nói như vậy và Ryan thấy mặt mình nóng lên.Tại sao hắn lại nói cậu như vậy.Bộ hắn tưởng hắn giỏi lắm á?Làm đàn anh là có thể thoải mái nói xấu cậu à?
   Ngay từ nhỏ,Ryan đã có tính nóng nảy,sẵn sàng đấm thẳng vào mặt thằng nào gây sự với cậu hay bạn bè cậu.
   Eira thấy tình hình có vẻ căng thẳng cao trào,cô vội vã nói:
-Anh Eward!Thôi ngay đi!Ryan,cậu đừng để bụng những lời đó...
   Eward trừng mắt với cô bé,nói:
-Cô dám ra lệnh cho tôi hả,Eira Macetrox?Nên nhớ vị trí hiện tại của cô trong tổ chức và nếu...
   Keng!
   Bằng một động tác cực nhanh nhẹn,cậu chàng mặc quân phục kia đã rút thanh kiếm giấu trong tay áo ra chĩa thẳng vào mặt của Eward,lạnh lùng nói đe dọa:
-Câm ngay cái mồm của mày!Nếu không thì Shigu của tao sẽ không ngại mà khoét cái mặt khốn nạn đó đâu!
-Ây ra,chú thiệt là nóng,Kagunaga à.Thử đâm tới xem,anh thừa sức hạ chú chỉ bằng một đòn thôi.Shigu vô dụng!
   Mặt của Kagunaga giật giật và tối sầm lại,đúng lúc đó cô gái tóc hồng chen vào giữa hai người họ,nói:
-Thôi nào.Đừng để ấn tượng xấu trước mặt Ryan chứ.Nếu hai người mà đánh nhau thì ngài Roley và Fudge sẽ giận lắm đấy.
-Đây đã là trận thứ 45 khi hai người gặp nhau,họ không hợp với nhau như chị nghĩ đâu,Sevany à.Cậu bốn mắt ghi chép vào một tờ giấy bên cạnh.
-Thôi nào thôi nào!Trong một nhóm phải hòa thuận chứ.Tất cả là vì lợi ích của tổ chức mà!Cô gái xinh đẹp nói.
   Một lúc sau,mọi việc cũng được xử lí ổn thỏa,mặc dù Kagunaga đã cất thanh kiếm đi nhưng vẫn thấy rõ cậu ta sẵn sàng rút kiếm ra trong khi vẫn nhìn vào Eward đầy tức giận.
   Eira giới thiệu từng người cho Ryan:
-Cậu tóc đen và đeo cặp kính kia là Lucilu Geoffroy,17 tuổi,Ashin dạng Pháp Sư.Chị tóc xanh kia là Ohara Misaozu ,18 tuổi,người Nhật và có Ashin dạng Sát Thủ.Cậu tóc hồng là Nami Rosie,17 tuổi,có Ashin dạng Sát Thủ.Cậu dùng kiếm kia là Kagunage Pikumichi,17 tuổi,Ashin dạng Đấu Sĩ.Anh mắt đỏ kia là Rudo Eward,20 tuổi,Ashin dạng Đấu Sĩ.Còn chị cuối cùng kia là Sevany Izestebi,18 tuổi,Ashin dạng Sát Thủ.Đây là những thành viên trong Nhóm Krosmeca,tập hợp những người mang Ashin "Trung Tâm",tức là những mảnh Ashin có nhiều Guar nhất.Bây giờ,cậu hãy đứng trước cái trụ kia và kích hoạt Ashin của cậu.
   Dù không hiểu hết những gì họ nói nhưng Ryan vẫn làm theo lời cô bé,đứng trước mặt cái trụ chứa đầy những chất lỏng màu xanh đó,cậu hít một hơi sâu và hô:
-Ashin Star Guar!
   Tia sáng bắn ra từ ngực cậu,xoáy tròn rồi tạo ra một quả cầu bao bọc quanh cơ thể cậu,quả cầu tiếp tục giải phóng và hay tay cậu giờ đã biến đổi thành hai bộ móng vuốt rất sắc.Đằng sau cậu,vài tiếng trầm trồ nổi lên.
   Trụ phản ứng lại với nguồn Guar quanh Ryan,nó bừng sống dậy và những cái dây quấn bện thành một khuôn mặt đáng sợ,không khí quanh cậu như bị co lại.Nó chiếu một tia sáng xanh quấn vào tay phải của cậu.
   Ryan không cảm thấy gì cả,không đau một chút nào.
   Một lúc sau,khuôn mặt tạo bằng dây thừng mở miệng ra và nói dõng dạc:
-Ashin "Trung Tâm" cấp 2,dạng Đấu Sĩ Hoàn Thiện,Ấn Thánh «Croniel».
   Tia sáng tắt ngóm ,khuôn mặt biến mất,từng cái dây rơi lả tả xuống đất và cái trụ lại im lìm như một kẻ nô lệ chỉ hoạt động khi được sai bảo.
   Đằng sau,Eira nói:
-Cậu ấy đúng là có Ấn Thánh!Hơn nữa lại là «Croniel»!
   Giọng cô bé đầy vui mừng.
   Ohara lùa mớ tóc lù xù của chị ấy,nói:
"Wow!Nhóc có một vũ khí vô cùng lợi hại đấy,Móng Vuốt Của Bạch Sư.Lucilu,phân tích ngay!"
   Cậu bốn mắt viết gì đó lên tờ giấy,tính toán một khắc rồi nói:
-Nếu là «Croniel» thì khả năng tấn công của chúng ta được gia tăng 75%.Phòng thủ đã rất ổn rồi.
   Tiếng vỗ tay hoan hô vang lên,Sevany thậm chí còn nhảy lên ôm vai cậu đầy sung sướng.Ryan hoàn toàn không hiểu gì cả,cậu hét lên:
-Cái vẹo gì thế này?Ai đó làm ơn nói cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra đây?Ashin của tôi làm sao?
   Eira nói:
-Cậu đang mang một Ấn Thánh trong vũ khí của cậu.Đúng như tên gọi của nó,đó là những vũ khí được đóng Dấu Ấn Danh Dự của chúa Jesus,sở hữu một sức mạnh rất đặc biệt và có thể tiến hóa Guar.Ấn Thánh là một dạng Đột Biến của vũ khí tạo ra từ Ashin,được chia làm hai loại:Ấn Thánh Có Chủ và Ấn Thánh Vô Chủ.

   Cùng lúc ấy,ở trong một quán bar nhếch nhác tại London...
   Takan nâng ly rượu lên và uống cạn sạch,thứ chất lỏng đỏ thẫm chảy vào cổ họng hắn,đem lại sự khoan khoái.
   Cho dù là một chỉ huy của một tổ chức rất lớn nhưng hắn cũng có những khoảng thời gian hiếm hoi để hưởng thụ một mình.Giờ đây,hắn đã uống đến cốc rượu thứ tư.Cách đây vài phút,hắn đã nhận được tin báo của Soli từ Vufursul về việc Pitu bị giết ,cùng với một căn cứ bị phá hủy.
   Takan lắc cốc nước:
-Hm,Ryan Adonis à?Một cuộc tái ngộ...hay là kế hoạch của Goddes?
   Dù là gì thì hắn vẫn nắm rõ và hiểu hết chúng.Goddes là mục tiêu hắn đang truy tìm bấy lâu nay,nhưng cái tên đó vẫn bặt vô âm tín.Khởi nguồn của các Đại Thống Lĩnh.
-Ngươi đang làm cái gì vậy?Dùng thằng con của Dymiel để chơi ta à?
   Hắn nhếch môi cười ,nhìn ra cửa sổ có một bầu trời bị lấp đầy bởi màu đỏ như máu,bên ngoài vắng tanh không một bóng người.
-Cũng không sao.Lễ Hội sắp bắt đầu rồi,thay vì tìm ngươi thì ta cứ chơi với đám Thánh Giáo một chút đã.
   Cốc rượu bị gạt đổ,rơi rớt lên xác ông chủ quán nằm bất động dưới đất,máu từ cổ và bụng chảy ra.
   

Quảng cáo

Luợt xem: 251.
Lượt bình chọn: 0.

member mới gia nhập làng viết truyện .Truyện của mình hướng tới những pha hành động gay cấn,đan xen với tình tiết siêu năng lực+ yếu tố tình cảm.Mọi người để lại bình luận để mình rút kinh nghiệm và có động lực hơn.Thank!

Sắp xếp bình luận theo

8 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
    • Không phải là chuyện có khiếu hay không có khiếu mà phải có đam mê cho nghề viết lách này.Bạn có đam mê,quyết tâm và nỗ lực thì truyện của bạn sẽ đem lại cái hay đối với người đọc. ĐỐi với mình,dù chỉ có một người đọc truyện của mình thì mình vẫn viết cho người đó, bởi đó là niềm vui của mình khi có một người khac đọc truyện của mình.

  1. Xem thêm bình luận...
Xem thêm một số truyện khác nào!

Sau ngày đầu tiên khá nhiều điều bất ngờ ở thế giới mới, Hùng lên giường làm một giấ...

Vừa đọc xong quyển sách Cà phê đợi một người của Cửu Bả Đao xong nên deep try tí. Đọc xong muốn đến...

Đang mơ màng nó chợt giật mình, vì có vật gì đó mềm và ấm chạm vào môi. Theo phản xạ nó dùng tay phủ...

Đầu năm lớp 12, bước vào năm học mới đem theo nỗi sầu lo thăm thẳm khi năm đó, khối 12 phải chia lớp...