Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : Tháng 6

Quảng cáo

Tháng 6 như thằng nhóc đùa mãi chẳng chịu lớn. Tháng 6 ngây ngô quậy tưng cả cuộc sống của tôi, hắn khiến tôi rượt theo rồi lẩn trốn. Tháng 6 lạnh như mưa mà lại sục sùi đầy cảm xúc, ấm đến nóng như nắng trưa. Tháng 6 khiến tiếng cười tôi giòn tan trong mưa, và khóc đầm đìa ướt sũng cũng trong cơn mưa ấy. Tôi ghét tháng 6 vô cùng, ghét cái cách hắn chọc tôi điên lên, cái cách hắn nhìn tôi khi đang đi với một đứa con gái khác.

Tháng 6 vô tình lướt ngang tôi thật tình cờ nhưng có lúc làm tôi giật mình vì trùng hợp. Tháng 6 là một bộ máy thông minh, sắc bén nhưng có lúc rất ngu ngơ. Tháng 6 biết đủ thứ, hắn dạy tôi đủ điều, và cũng học từ tôi không ít. Tôi chưa thấy tên con trai nào đáng ghét như tháng 6, hắn luôn biết cách khiến tôi ghen lồng lên, biết cách khiến mắt tôi trĩu nặng một nỗi buồn chỉ riêng cho hắn. Hắn thậm chí biết cách làm tôi nhìn hắn chằm chằm hằng giờ, dù tôi có cố né tránh thế nào cũng chẳng được.

Tháng 6 điên khùng, bí ẩn nhưng tràn đầy âu lo. Có những tâm sự chỉ bản thân hắn biết, như chúng được khóa chặt sau cái tính quậy phá tưng tửng của hắn một thế giới đầy u buồn trầm uất.

Tôi thích tháng 6, chẳng biết vì sao. Có lẽ vì khi tôi cười, hắn cũng cười cùng tôi, có lẽ khi tôi giận, hắn cũng tỏ cái bộ mặt khó chịu như tôi. Có lẽ vì khi tôi bị ức hiếp bởi những người không phải hắn, hắn luôn lên tiếng chống đối trước cả tôi, nhìn hắn còn bực tức hơn cả tôi. Cũng có lẽ, vì tình cờ hắn luôn ở cạnh tôi, đã kích tôi khiến những thứ tôi điên tiết làm đều hoàn hảo.

Tháng 6 làm tôi vừa yêu vừa ghét. Vì hắn có hai con người, và tôi chẳng thể nào đọc được suy nghĩ của hắn, tôi chẳng thể hiểu nổi trong đầu óc ấy là gì, hoặc có thể do cả hắn cũng chẳng biết hắn nghĩ gì. Hắn của tháng 6 nhào vào cuộc sống của tôi và quậy tưng lên mọi ngóc ngách trong đó, và rồi hắn bỏ đi.

Hắn của tháng 6 đến trong những chiều mưa và nhẹ nhàng rời đi trong một chiều nắng chói. Suốt cả lúc còn thương hắn, tôi điên cuồng trong mớ cảm xúc ngu ngốc hắn mang lại, tôi vật vã nghĩ đủ thứ, tôi điên lên với trò đùa nghịch của hắn, và tôi buồn miên man chỉ vì hắn đã nói chuyện và cười thật dịu dàng với ai đó và ánh mắt hắn hướng nhìn tôi đầy thách thức. Tôi không nói cho tháng 6 tình cảm của tôi cho hắn nhiều thế nào, vì tôi cũng chẳng biết nó lớn ra sao - cho đến khi tháng 6 sắp ra đi.

Tháng 6 sẽ bỏ đi đến một đất nước mới lạ, tràn đầy xa hoa và cám dỗ. Và tôi sẽ chỉ ở lại và hoàn thành nốt quãng đường hắn bỏ dở cho tôi. Tôi đã cô quên hắn rất sớm, từ khi hắn vẫn chưa đi, tôi thôi không nhìn hắn, tôi cười loạn với những trò chơi cũng lũ bạn dù trong lòng chẳng vui gì, thậm chí còn tệ hơn khi biết ánh mắt nâu trong vắt buồn bã của hắn đang hướng về tôi. Tôi khóc trước khi hắn đi, khóc từ thuở mới biết tin hắn sẽ đi, nên ngày cuối gặp hắn, mọi đau buồn trong tôi đã nén sâu một phần, phần còn lại đã được nước mắt mặn chát rửa trôi.

Tháng 6 là tên khốn. Hắn bỏ lửng tất cả đằng sau, và tôi đoán chắc rằng tôi đã bị chôn vùi trong cái kí ức ngày còn ở đây của hắn. Tôi tưởng tượng đến một ngày tháng 6 quay trở về, và chúng tôi vô tình chạm mặt, hắn sẽ thấy tôi sống tốt cỡ nào, mặc kệ có lẽ đó chỉ là sự dối trá. Tôi sẽ khẽ chớp mắt, và nhìn thật sâu vào đôi mắt nâu trong suốt của tháng 6, và trong phút giây ấy, mọi thứ về tháng 6 sẽ ùa về, quét ngang tim tôi thật sạch, và bỏ đi mãi mãi. Tôi sẽ chỉ nhìn hắn, và mỉm cười bỏ đi. Tháng 6 cũng sẽ tỏ vẻ cảm thông, và chúng tôi lướt qua nhau, vô tình vì chẳng còn gì níu laị.

Tháng 6 là một phần tuổi học trò của tôi, tôi sẽ nhớ hắn. Nhưng trái tim tôi chẳng còn thuộc về hắn nữa, từ rất lâu, và tôi chắc chắn, hắn cũng đã có bóng hình ai đó để lưu lại trong tim.
 

Quảng cáo

Luợt xem: 2.415.
Lượt bình chọn: 0.

Tự kỉ nặng, thích viết, thích đọc, thích ăn,...

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Khải Nam là trai thẳng, nếu là nhiều năm trước thì cậu hoàn toàn có thể vỗ ngực khẳng định. Khải...

Thiên đã đưa My về chuẩn bị cho chuyến bay,Minh quay về công ty sắp xếp công việc ,Huy thì quay lại ...

Lại là một ngày mưa. Adolf ngồi phía sau bàn đọc sách, còn William thì đứng bên ô cử...

~ 10h đêm tại Jules Verne ~ - Cũng .... Cũng lớn ... ghê... ha Trời đất... Cái nơi nó... cao, ...