Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 4: bãi Tàn Tích

Quảng cáo

  

Hệ thống tựa hồ không quan tâm đến nỗi lòng của Dương Thế Nhân mà tiếp tục phát thông báo:
- Còn năm giây, mời người chơi đặt tên cho mình, sau năm giây người chơi sẽ được chuyển cảnh đến tân thủ thôn. Bắt đầu trò chơi Vận Mệnh.
Dương Thế Nhân lúc này đầu vẫn còn ong ong. Hắn không thể tưởng tượng được mình lại là một tên phế vật, lúc trước còn mạnh miệng nói thời đại của ta đã tới, không ngờ thời đại của ta lại là một thân phế vật. Không thể tấn cấp, hắn nhất định sẽ bị người khác lăng nhục khinh bỉ, sẽ khinh bỉ hắn suốt cuộc đời này:
- Khốn kiếp, con nhỏ kia, ngươi đang đùa bỡn lão tử sao? Ra đây cho lão tử!
   Dương Thế Nhân bất giác chửi lên, hắn tuy hám gái, lười nhát cũng có chút dở hơi nhưng không ai biết hắn là một người một ý chí sắt đá, không bao giờ chịu thua số phận. Nhưng ý chí sắt đá thì sao? Cái hệ thống lạnh lùng nói một câu hắn bị phế liền im lặng, ý chí sắt đá làm được gì chớ?


   Thấy hắn vẫn còn thờ người. Liễu Thư Vân cau mày đẹp, dù gì thì hắn cũng là bạn đồng hành cùng tinh cầu với mình. Nếu hắn là một tên bại liệt thì sẽ chẳng giúp được gì cho mình, nàng lạnh lùng nhắc:
- Anh chưa đặt tên.
- A! - được Liễu Thư Vân nhắc nhở hắn mới sực tĩnh, làm phế vật thì cũng phải có một cái tên chứ, hắn không nghĩ nhiều mà chọn ngay cái tên mình thường đặt khi chơi võng du giả lập:
- Độc Cô Bại Thiên!
- Hệ thống xác nhận, người chơi đặt tên Độc Cô Bại Thiên thành công. Xin người chơi chờ đợi giây lát, hệ thống sẽ tiến hành chuyển cảnh đến tân thủ thôn.


  Thở dài nặng nề, Dương Thế Nhân vẫn còn không thể tin được việc mình là một tên phế vật của nhân loại. Tương lai của ta đã thật sự chấm dứt từ đây rồi sao? Ta không cam tâm. Hắn phiền muộn nghĩ, tinh thần hăng hái đã không còn lại một chút. Lại nhìn sang Liễu Thư Vân hắn hỏi:
- Liễu tiểu thư, cô đặt tên là gì vậy?
- Liễu Thư Vân! - Liễu Thư Vân không thèm nhìn hắn mà tuỳ ý nói.
- Liễu Thư Vân? Tên hay! Tên của cô thật hay. Ta cũng nói cho cô biết tên của ta luôn, tên của ta là...
Thế nhưng không đợi hắn nói xong, Liễu Thư Vân đã cắt lời, thanh âm băng lãnh.
- Là Độc Cô Bại Thiên, không cần phải nói nữa!
- Cái gì? Sao cô biết hay vậy? - Dương Thế Nhân có chút bất ngờ, lúc nãy hắn chỉ nói chuyện với hệ thống thôi mà, có thể nghe lén sao?
- Kỹ năng trụ cột, giám định cơ bản, tôi nghĩ ai cũng phải có!
Kỹ năng trụ cột? Đầu Dương Thế Nhân loé lên một suy nghĩ, hắn nhìn lại hệ thống kỹ năng của bản thân, có năm hạng mục. Kỹ năng chủ động, kỹ năng bị động, kỹ năng tự động, kỹ năng trụ cột và một hạng mục là Tuyệt học. Hắn xem xét hết tất cả các hạng mục nhưng vô vọng, dù là kỹ năng bị động hay trụ cột đều chỉ có chữ Không. Thở dài ngao ngán, hắn biết do mình là một tên phế vật nên không có một kỹ năng nào. Lại nhìn bảng thuộc tính bản thân. Có năm thuộc tính cơ bản. Sức mạnh, thể lực, nhanh nhẹn, tinh thần và căn cốt. Căn cốt của hắn là không nên những thuộc tính khác cũng là không. Chỉ riêng thanh huyết của hắn là một vạn ra thì tất cả đều là không, từ năng lượng đến chân khí. Chân khí dùng để làm gì thì hắn không biết, nhưng chắc cũng là một loại năng lượng để kích hoạt thứ gì đó.

   Ngoài ra còn có một hạng mục nữa đó là Võ Hồn, Võ Hồn thì hắn hoàng toàn mù tịt, hắn chưa từng chơi võng du nào có Võ Hồn. Mà hắn có biết cũng vô dụng, một tên bị phế thì làm được gì chứ. Liễu Thư Vân lúc này lên tiếng, thanh âm vẫn lạnh lùng:
- Hệ thống vừa mới thông báo với tôi, tôi sẽ được chuyển cảnh đến tân thủ thôn sau ba giây! Còn anh?
- Cái gì? Sao ta không được thông báo gì hết vậy?
Dương Thế Nhân nghe vậy thì quát lên. Liễu Thư Vân chỉ biết lắc đầu. Chuyện của hắn cô cũng chẳng biết phải làm sao, vào thế giới này cô phải lo cho bản thân trước. Ngay lúc này thanh âm hệ thống vang lên, Liễu Thư Vân được một cột sáng lam nhỏ trên bầu trời giáng xuống, đem cô bao trùm lại chỉ sau ba giây Liễu Thư Vân biến mất trước mặt Dương Thế Nhân, hắn cũng không biết phải làm sao, Tạo Thần Giới này quá tồi tệ với hắn rồi.
Chợt, thanh âm hệ thống vang lên bên tai:
- Người chơi Độc Cô Bại Thiên, ngươi là Người Bị Phế Bỏ nên sẽ chuyển cảnh đến nơi bắt đầu khác với mọi người. Sau ba giây sẽ chuyển cảnh đến bãi Tàn Tích - Dương Thế Nhân không biết phải nói gì, có cần phải đưa ta đến cái bãi gì đó không? Mà cũng được, hi vọng chỗ đó không có người để đỡ phải bị người ta khinh bỉ. Một tên phế vật, hắn không biết mình sẽ phải sống sao trong cái thế giới này, xem ra hắn phải sống tách biệt với mọi người để khỏi bị khinh bỉ.
Hệ thống lần nữa vang lên:
- Người chơi Độc Cô Bại Thiên chuyển cảnh đến bãi Tàn Tích.
Lời vừa dứt, từ trên trời một cột sáng màu lam giáng xuống ngay hắn. Dương Thế Nhân chỉ thấy mắt mình hoa lên rồi mọi thứ trở lại bình thường.


   Trước mắt hắn hiện giờ là một nơi hoang tàn, nhiều kiến trúc cổ xưa bị đổ nát toát lên một khí tức viễn cổ, nhìn sơ qua mọi thứ hắn đoán đây có lẽ là một ngôi làng. Có nhiều nhà cửa, quán xá được xây theo kiểu Trung cổ, nhưng không được nguyên vẹn, toàn bộ đều hư hỏng đổ nát, nhìn dấu vết trên gỗ và tường nhà đã phủ một lớp rong xanh nơi đây có thể thấy nơi này bị yêu thú cường đại tấn công. Cả bãi Tàn Tích cỏ cây um tùm, có rất nhiều cây cao đến mười mét, nhìn cảnh này Dương Thế Nhân có một suy nghĩ, ngôi làng dường như được xây trong một khu rừng. Tất cả đều toát lên khí tức cổ xưa, hơn nữa là khí tức thời sơ khai, tựa hồ bãi Tàn Tích này đã xuất hiện cánh đây hàng vạn năm.
Dương Thế Nhân trầm trồ nhìn bãi Tàn Tích, lát sau hắn mới nói:
- Nơi này sẽ là nhà của ta sao? Cũng không tệ! Chỉ là không biết nên ngủ chỗ nào.
Người ta nói an cư rồi mới lập nghiệp, hắn không biết có lập nghiệp được không nhưng an cư trước cái đã. Nghĩ vậy, hắn bước đi, dẫu sao cũng phải quan sát bãi Tàn Tích này một lần.
- Người bị phế bỏ sao?
Tại sao ta lại bị phế bỏ, người khác lại không sao? Chẳng lẽ là do ta mệnh đen nên như vậy, không thể nào. Hiện tại căn cốt của ta chỉ bằng không, muốn thăng cấp bậc nhất định phải năng điểm căn cốt. Nhưng quan trọng làm sao để tăng căn cốt. Vấn đề này thật làm ta đau đầu.
Vừa trầm tư suy nghĩ, hắn bất giác đã đi đến giữa bãi Tàn Tích, nơi này cây cao che kính trời. Đang đi hắn chợt dừng lại, mắt nhìn vào một căn nhà đổ nát trong bãi Tàn Tích, thứ thu hút ánh mắt của hắn chính là một viên ngọc huyết sắc cỡ nắm tay đang phát lên ánh sáng màu đỏ nhàn nhạt được đặt trên một chiếc bàn, thấy như vậy hắn sáng mắt lên, nội tâm kinh hỉ vạn phần:
- Bảo bối!
Nói dứt lời, hắn chạy thật nhanh vào căn nhà, vươn tay đem viên ngọc nắm lấy. Vừa cầm nó lên, tay của hắn liền có một cảm giác mát lạnh, thập phần dễ chịu, Dương Thế Nhân mừng rỡ nói:
- Đây nhất định là một bảo bối. Thật không ngờ con nhỏ ác độc đó lại có chút lương tâm!
  Nếu như viên ngọc này có thể tăng lên một điểm căn cốt thì tốt quá, hay có thể đem ta chữa trị trở lại bình thường càng tốt. Kinh hỉ qua đi, Dương Thế Nhân mới sực nhớ một điều. Hắn là một tên phế vật, làm sao mà sử dụng được viên ngọc này chứ, ngay cả công dụng còn không biết nữa là.
Thở dài một hơi, hắn đành đem viên ngọc huyết sắc cho vào túi quần. 


   Hắn vận một chiếc quần thể dục túi cũng lớn, chắc có thể chứa được nhiều đồ, nghĩ đến đây hắn khó chịu nói:
- Khốn thật! Nếu đem ta phế đi thì cũng phải cho ta một cái túi hành trang mà chứa đồ chứ! Đúng là ép người quá đáng!
   Bất đắc dĩ, hắn chỉ biết nhẫn nại, dù hắn có mắng chửi thế nào cũng không thể thay đổi, mắng chửi thêm mệt. Xoay người đi, bãi Tàn Tích này xem ra có nhiều chỗ tốt, nếu có nhiều bảo bối như vậy thì tốt rồi. Hắn giờ đã phế, có nhiều bảo bối trên người cũng tốt, ít ra có thể giữ mạng.


   Dương Thế Nhân cũng không thể ngờ, bãi Tàn Tích lại lớn đến như vậy, đi đã hơn năm giờ mà vẫn không đi được hết, mặt trời lúc này đã treo lên cao. Hắn đã mỏi nhừ chân, bảo bối thì không thấy đâu mà hắn lại gặp phải một vấn đề, hắn đang cảm thấy đói!
- Không phải chứ, chỉ là trò chơi thôi mà, sao lại đói thật chứ!
   Hết cách, giờ phải tìm thức ăn bỏ bụng đã, muốn làm gì cũng phải cho cái bụng no trước. Dẫu sao, hắn đã thành một tên phế vật, không thể sát quái, việc của hắn đơn giản chỉ là ăn và ngủ, nhưng không biết thỏ rừng ở đây có tính là quái không, nếu là quái thì hắn bắt không đươc rồi, hắn không có cấp chỉ sợ một con thỏ cấp một cũng đủ đem hắn giết đi. Để an toàn nên tìm rau dại ăn vậy. Ăn rồi ngủ, đấy là công việc của hắn. Ăn rồi lại ngủ cho đến hai tỷ năm sau, dù không bị giết chết thì cũng chán đến chết, nghĩ vậy hắn lại tức giận, hắn thật không cam lòng, hắn không muốn tương lai chấm dứt từ đây. Hắn phải tìm mọi cách để tăng điểm căn cốt, dù chỉ là một điểm. Hắn nhìn lại bảng thuộc tính cơ bản mà buồn bực, toàn là con số không, chỉ có máu là một vạn. Khoan đã, dưới hạng mục thuộc tính cơ bản còn có một hạng mục đó là thuộc tính cao cấp. Nhưng lại bị khóa, màng hình tối đen nên không xem được. Bất đắc dĩ, hắn đóng bảng thuộc tính lại, định đi tìm chút rau dại mà ăn thì từ phía sau vang lên một giọng nói già nua:
- Không ngờ, nơi đây có người! tốt quá
Sau câu nói là một tràng cười lớn làm Dương Thế Nhân sợ hãi, giật nảy mình. Hắn cứ tưởng là có ma đang ám phía sau.

Quảng cáo

Luợt xem: 3.760.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

1 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Kể từ lúc ấy tôi trông như một kẻ bất thần. Tâm trí tôi lúc này chỉ mãi quanh quẩn những câu nói của...

- Tiểu Quyên cậu cho hơi lắm đường rồi đấy, lát nữa khéo ngọt quá ko ai ăn đc thì sao?? - Thế hả? S...

CHƯƠNG 10 Trời tối mờ mờ, rừng cây âm u, tĩnh mịch tỏa ra không khí lành lạnh. Đây là khu đất trố...