Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương Tết Đoàn Viên: Cánh Đồng Vàng

Quảng cáo

   Vậy Là hôm nay đã là 28 tết chỉ còn hai ngày nữa thôi năm mới sẽ bước sang .Mọi người mọi nhà đều náo nức đón xuân sang nào là hoa mai hoa cúc nào bánh tét kẹo gừng ...Riêng nhà tôi thì vẫn mang một hơi lạnh khôn lường .Nhà chỉ còn ba với tôi ,ba thì đang lâu dọn sửa chửa cửa nhà ,bàn ghế .Còn tôi đang lo phần mâm quả cúng kính đón ông bà về đặt biệt là má tôi .Má đã ra đi vẻn vẹn 5năm .Má mất làm gia đình tôi cũng mất đi tất cả.Tôi còn nhớ năm ấy tôi vừa được 10 tuổi ,trong đêm má đau quằng quại vì cơn đau ruột thừa .Ba và anh Hai đã cố gắng trong đêm đưa má lên trạm xá ,ấy vậy mà tên bác sĩ trực ca đêm hôm ấy không lo lắng cho má tôi chút nào .Hắn chỉ nói không sao cho má uống viên thuốc giảm đau rồi thôi .Nhìn má đau đớn mat ba tôi không kiềm được nước mắt .Anh hai tôi hết lời van xin nhưng ông ta một hai khẳng định má không sao ,còn nếu gia đình tôi muốn lên bệnh viện thì phải đợi tới sáng mai mới có xe đưa đi .Rồi 2 h sáng hôm sau má tôi đã ra đi Vĩnh viễn bỏ lại gia đình ,bỏ lại tôi giữa một thế giới còn quá chi là xa lạ .Ba tôi hận tên bác sĩ ấy thấu xương nhưng hoàn cảnh nghèo gia đình tôi đành phải câm nín trước việc làm của hắn .Ba tôi hét to gọi ông trời mau chứng giám lấy lại công bằng cho má tôi .Ngày chôn cất má anh Hai tôi đòi sống chết với tên bác sĩ ấy nhưng ba tôi đã ngăn cản lại .Ba nói phận dân nghèo mình chỉ biết trông chờ vào trời phật mà thôi ,ba đã mất vợ nên không muốn mất thêm con .Thắp lên bàn thờ má nén nhan ba ôm hai anh em tôi và tự nhủ:”coi như má con đã trả hết nợ đời ,tụi con cố gắng học hành sống tốt là má con cũng yên lòng nơi chín suối”.Nhìn tấm đi ảnh của má mà lòng tôi thắt lại .Tôi biết ba còn đau hơn tôi nhiều .

  Thật trớ trêu ông trời thiệt biết đùa giỡn ,anh hai tôi đem lòng thương chị Thuý , mà chị ấy lại là con gái của ông bác sĩ đã hại chết má tôi .Họ yêu nhau tha thiết ,cô bác trong làng cũng chấm là họ đẹp đôi .Chị Thuý nết na hiền hậu hay sang nhà tôi giúp ba tôi làm mọi việc .Nhiều khi tôi thấy chị thắp nhận cho má tôi rồi bật khóc .Nhà tôi hận ba chị nhưng xét lại thì chị đâu có tội gì ,ba tôi vẫn vật đầu chấp nhận tình cảm của hai anh chị .Nói thì nói vậy ,yêu thì dễ mà đời đâu có dễ,gia đình chín ấy khi biết chịu yêu anh Hai tôi đã vội vàng ngăn cấm răng đó chị .Đôi lúc họ còn sang tận gia đình tôi và nói những lời không hay đến ba và má đã yên nghĩ của anh em tôi .Ba không nói gì chỉ nhìn anh hai tôi rồi lắc đầu ,dường như ba muốn anh dừng lại cho yên bình .Nào ngờ anh hai tôi nhận được tin gia đình bên đó ép gả chị cho một người nước ngoài giàu có ngưng già hơn chị 15 tuổi .Nghe mà sởn cả gái ốc .Anh tôi tàn tụy như dao nhọn đâm vào tim .

Vào một đêm trời mưa sét bỗng đánh vang trời tôi giật mình la lên gọi anh hai ơi .Nhưng sao lần này không thấy anh vào cho tôi đỡ sợ .Ba đốt cây đèn bê vào phòng ,ba giật mình khi anh không còn ở đó ,nhìn Vali đồ của anh cũng biến mất .Ba ôm tôi vào lòng ba hiểu mọi chuyện đang diễn ra .Ấy vậy mà anh đi đến nay đã tròn hai năm mà không có một tin tức hay một lá thư về cho tôi và ba .Không biết anh sống ra sao nữa.

-mình có gói bánh không ba .

Ba ngồi trên chiếc ghế gỗ nhìn ra đường :”thôi khỏi đi con ad chỉ có ba và con để ra chợ mua vài đòn về cúng má con là được rồi.”Từ khi anh hai đi ,ba tôi càng sống lặng kín hơn ,ngày xưa mỗi khi tết về là ba tôi xôi động việc bánh trái lắm thấy vậy chứ ba gói bánh đẹp cực kì .Ba còn bày tôi đổ mứt ,đổ bánh in ......có lẽ do ba đang lo lắng cho anh hai tôi .Không biết hai năm qua anh chị sống như thế nào .Lăn lộn ngoài xã hội lắm thị phi anh chị có vượt qua mọi rào cản hay cám dỗ cuộc đời hay không ?

Tiếng trống múa lân của lúc nhỏ trong xóm náo nức rộn ràng ,nhưng tôi cũng chẳng thèm ra xem .Trong lòng tôi cũng đang trông chờ một điều gì đó với vọng .

30 tết ngày cuối cùng của năm .Nghe thoáng năm nay sẽ có bắn pháo hoa ở xã .Mấy năm tết về muốn xem pháo hoa anh hai phải đạp xe chở tôi đi gần 15km để xem.Lần này thì gần mà sao tôi chẳng thèm đi dường như không có anh tôi đã mất hết mọi niềm vui vẻ trong lòng.Nếu gia đình tôi khá giả thì má tôi đã không mất sớm ,anh tôi không phải bỏ nhà ra đi để cứu người mình yêu thương và nhà tôi không phải li tán như bây giờ .Tất cả là vì tiền ,cuộc sống vì đồng tiền mà làm u mờ tất car mọi thứ ngày cả nhân tính con người .

Tôi xấp bếp lại mọi thứ trong nhà ,ba đặt vài chén cơm chay lên bàn thờ má chuẩn bị đón mà về ăn tết .Nhìn vào đi ảnh với nụ cười thân thiện của má tôi cảm giác ấm lòng .Con gái má đã lớn đã giúp ba mọi cong việc trong nhà .Chẳng còn cảnh đêm hôm nhớ má khóc nỉ non bắt anh hai nằm kể chuyện cổ tích cho nghe mà ngủ.

-má ơi ,má biết anh hai đang ơn đâu thì nhắn anh về đón tết với con và ba nghe má .

Còn một giờ nữa thôi pháo hoa khắp cả nước sẽ nổ vang trên bầu trời ,kết thúc năm cũ bắt đầu một năm mới .

-Chị Tình ơi đi xem pháo hoa với bọn em đi .

Lũ nhỏ trong xóm đã đến gọi tôi inh ỏi .Tôi nhìn sang ba ,ở ba đang có chút mang mác nỗi buồn ,tôi nói vọng ra :

-tụi em đi đi ,chị ơn nhà đón má .

Câu nói của tôi làm ba khẽ cười .

-Đón má cái gì ,đi chơi đi cúng kính có ba rồi .biết gì mà bày đặt làm người lớn .

Tôi lại ôm cổ ba :”con ở nhà đón má với ba.tết nay gia đình mình ở bên nhau ba nhỉ.”

Nói câu này sao thấy thiếu thiếu vậy nhỉ .Ba nắm chặc tay tôi ,giờ đây đối với ba tôi là điều quang trọng nhất .

-Qua năm mới con gái ba lấy chồng đi nghe.Ba không nuôi nỗi nữa đâu .

Tôi nãy mình dận hờn :”ba không nuôi con nữa bắt con lấy chồng hả .con xấu xí này ai thèm lấy con ,con ở vậy với ba miết luôn .

Ba cười :”thiệt không đó hay là bỏ tui trốn theo thằng nào ....”nói câu này tôi chợt cảm thấy bàn tay ba lạnh ngắt ,có lẽ nó đã với tình chạm vào nối đau trong lòng ba .

Chợt con chó sủa vang đông hồ điểm 0h .Ba cười đứng dậy 

-con mực mà cũng biết đón giao thừa sao ?

Ba lại thắp nén nhang lên bàn thờ má ,tôi ra cửa xem thử không lẽ con chó cũng biết canh giờ đón giao thừa .Không con chó chuyển sang độ vui mừng khôn xiết .Trước cổng là một người thanh niên quen thuộc tay sách Vali đồ tay bên kia nắm tay một người con gái .Mái tóc ướt lép xép vì màn xương đêm .Tôi ú ớ gọi ba ....

Tôi lao ra mở cổng và lao vào ôm anh .Anh thả Vali đồ và ôm chặc đứa em gái nhỏ .Ba trong nhà bước ra .Chị ấy cuối đầu chào ba .

Tôi biết trong lòng ba cũng đang hạnh phúc giống tôi vậy nhưng ba không nói ra thôi 

- vào nhà đi qua năm mới đừng đứng ngoài đường nữa .

 

Tôi nắm tay anh chị vào nhà ,có phải là giấc mơ không .Cái tết này là cái tết đoàn viên sẽ ấm áp và hạnh phúc lắm .có lẽ má đã nghe lời thỉnh cầu của tôi .....

( người ảo mộng )

 

Quảng cáo

Luợt xem: 57.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

​ -"em thích anh! chúng ta quen nhau được không?” Sự chờ mong hiện trong ánh mắt, từng giây, t...

Những bông hoa rực đỏ báo hiệu một mùa hè rực rỡ đang vào độ. Ai đó nói rằng năm nào hoa phượng nở n...

Eun Bi,ta cùng chơi trốn tìm nhé". Giọng nói đầy ngọt ngào trong sự lừa dối đó là của mẹ tôi,người p...

Trần Đức Vũ chậm rãi tiến về phía trước đối mặt với con Goblin đang xông tới. Sinh vật đó trông cực ...