Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : Khởi Đầu

Quảng cáo

                                                            1

 

 

 

_17/9/2007-1h sáng-Tokyo

            Dưới cơn mưa tầm tã, một cô bé chừng sáu tuổi cố gắng chạy thoát khỏi một đám người đang đuổi theo phía sau. Cô bé dù đã kiệt sức nhưng vẫn cố chạy. Mái tóc đen của cô bé bết lại, chiếc váy màu trắng ướt sũng, gương mặt sợ hãi ướt đẫm cả nước mưa và nước mắt.

            - Oắt con, đứng lại!

            - Không! Tôi không muốn quay lại đó nữa! Bố ơi! Mẹ ơi! Cứu con với!! – Cô bé la hét.

            Bỗng có mấy tên đô con đứng chắn ngay trước mặt nó. Nó sợ quá, tiếng khóc một lúc một lớn hơn.

            -Bố mẹ mày chết lâu rồi nhóc ạ. Mày không có đường thoát đâu. Mau ngoan

ngoãn về phòng thí nghiệm đi!!

            -Không!!!

ĐOÀNG!! ĐOÀNG!! ĐOÀNG!!

            Tiếng súng rít lên chói tai. Cô bé ngẩng đầu lên thì thấy ba cái xác dính đầy

máu nằm ngay trước mặt mình. Nó bịt miệng lại ngăn không cho tiếng hét rơi khỏi

miệng. Bỗng từ trong bóng tối, một cậu thanh niên tầm 14, 15 tuổi xuất hiện, trên

tay cầm một khẩu súng lục. Anh nói với chất giọng lạnh lùng đanh thép:

            -Cút khỏi đây ngay lập tức!

            -Oi…Tụi bây…t-thằng đó là…Mo…Momoshiki Kagami!

            -Chạy mau!!!

Nói rồi đám người đó chạy như ma đuổi, mặt mày ai nấy đều tái mét không còn hột

máu. Bỗng một tên nắm lầy tay nó định lôi đi. Anh thấy vậy liền giơ súng bắn thủng

trán hắn. Máu bắn tung tóe lên người cô bé khiến nó sợ hãi hơn. Cả cơ thể nó như tê

dại, không tài nào nhúc nhích nổi.

            Anh cất khẩu súng vào trong túi áo. Nó chợt nhớ ra sự tồn tại của người con

trai kia. Nó lùi lại rồi khóc nấc lên:

            -Đừng…hức…đừng giết em mà…hức hức…

            -Không sao rồi. Đừng lo, anh hứa sẽ không làm hại em đâu. Lại đây với anh

nào. - Anh cúi lại gần rồi đưa bàn tay thon dài cho nó, gương mặt khe khẽ mỉm cười.

            Nhận thấy rằng đây là người mình có thể tin tưởng, nó tiến lại gần rồi nắm lầy

bàn tay người con trai kia. Khi đó, anh phát hiện ra trên cánh tay cô bé có xăm một dòng

chữ.

            “YZ861…không lẽ cô bé này…”

Người con trai gạt bỏ suy nghĩ ra khỏi đầu rồi ân cần nói:

            -Giờ cũng muộn rồi, hay là về nhà anh nhé. Anh hứa sẽ không làm gì xấu đối

với em đâu.

            -Vâng… - Nó đáp.

Anh bế cô bé trên tay, để nó ôm lấy cổ mình. Nó ngoái đầu nhìn lại những cái xác nằm

trên mặt đất, đôi mắt to tròn nhìn chăm chú vào màu đỏ của máu. Trong tâm hồn

cô bé thoáng chút biến đổi. Thành một thứ màu đỏ tươi như màu máu.

            Bóng hai người khuất dần trong màn đêm. Rồi biến mất.

 

 

 

_10 năm sau- Tokyo_

Tại một căn hộ nhỏ nằm giữa lòng thành phố Tokyo đông đúc, một cô gái trẻ chừng

16 tuổi đang vừa nhâm nhi bữa sáng vừa lắng nghe bản tin thời sự trên tivi.

            “Mĩ tuyên bố tăng cường công tác tìm kiếm và bắt giữ nhà khoa học điên

người Nhật Fuyuzawa Juichirou – kẻ được cho là đứng sau vụ bắt cóc hơn 500 trẻ em

từ 4 đến 9 tuổi vào 12 năm trước và theo nguồn tin từ một nhân chứng rằng vị tiến

sĩ này đang hoạt động nghiên cứu bất hợp pháp một loại thuốc làm tăng khả năng

của con người…”

            Phụt!!

Cô gái ngán ngẩm tắt tivi đi, miệng lẩm bẩm:

            -Thiệt tình ,chẳng có gì mới cả.

Nói rồi cô đứng dậy rồi tiến về phía một mảng tường dán chi chít những mẩu báo,

ảnh của một người đàn ông. Chính y là người đã lấy một phần tuổi thơ của cô. Điều

đó khiến cô hận y suốt cả cuộc đời.

            Cô có mái tóc đen mượt dài đến ngang vai, gương mặt diễm lệ đầy u buồn,

Đôi mắt phượng màu đen láy như được phủ một mà sương mỏng huyền bí. Thân

hình cô thon thả, đầy đặn cùng làn da trắng hồng không có lấy một khuyết điểm.

Đặc biệt, trên cánh tay trái của cô có xăm một dòng chữ

                                                YZ861

            -Suốt cuộc đời này tôi luôn tìm kiếm kẻ đã giết hại cha mẹ tôi, - Cô nói rồi

cầm con dao đặt cạnh đó lên – nhưng ông có vẻ thích chơi trốn tìm quá nhỉ? 

Fuyuzawa Juichirou!!

            Rồi cô đâm con dao vào tấm ảnh dán lên tường cái phập. Bỗng chiếc điện

Thoại đổ chuông thông báo có cuộc gọi. Cô lôi chiếc Iphone ra, trên màn hình hiện ra

cái tên quen thuộc: Kagami-oniisan

            -Alo

Đầu dây bên kia đáp lại bằng chất giọng băng lãnh:

            -“Anh có nhiệm vụ mới cho em đây, Tsubaki.”

            -Sáng nay lớp em lại có bài kiểm tra toán rồi. – Cô đáp.

            -“Thế thì thôi.”

Cô cười:

            -Không sao, em sẽ nhận nhiệm vụ này. Lớp em kiểm tra luôn tiết đầu mà.

Hết tiết em đi luôn.

            -“Ok, vậy cứ đến chỗ cũ mà nhận nhiệm vụ nhé”

            -Uh

Cô đáp ngắn gọn rồi cúp máy. Người con trai ban nãy là Momoshiki Kagami, cũng

chính là người đã nhận nuôi cô 10 năm về trước.

            12 năm trước ha mẹ cô bị tay sai của Fuyuzawa Juichirou sát hại, còn cô thì

bị bắt làm vật thí nghiệm cho một loại thuốc y chế ra cùng với nhiều đứa trẻ khác.

Y đã bắt cô phải chịu sự đau đớn ngay khi mới 4 tuổi. Điều đó khiến cô hận y suốt

cả đời. Cô đã thề rằng sẽ bắt y phải trả giá với những gì mà y đã làm.

            Năm cô 6 tuổi cô trốn thoát khỏi phòng thí nghiệm của y nhưng không may bị

phát hiện và bị bọn tay sai của y đuổi bắt. May mắn thay, khi cô bị bao vây, cô đã vô tình gặp được Kagami. Chính  anh  là người đã cứu cô. Sau đó anh nhận cô làm em nuôi và quan tâm, chăm sóc cô như em ruột.

            Thực chất Kagami chính là ông trùm của 1 tổ chức xã hội đen mang tên Sliver God – một tổ chức khét tiếng đứng đầu trong thế giới ngầm. Và cô cũng là một sát thủ của tổ chức xã hội đen này với cái tên Bông Hoa Tử Thần. Bản thân cô đã ám sát tổng cộng hơn 800 người không kể các thành phần cản trở công việc của cô. Cô cũng đã bị truy nã với giá 100 triệu đô la, khiến cô trở thành mục tiêu của rất nhiều thợ săn tiền thưởng trên thế giới. Đối với một sát thủ, cái chết có thể đến bất cứ lúc nào mà bản thân không hề hay biết. Tsubaki đã chọn nghề này, nhưng cô không hề hối hận.

            Sát thủ cũng có cái lợi riêng của họ. Họ chính là những kẻ thay thần chết đinh đoạt số phận người khác.Hay nói cách khác họ là những người làm thay công việc của thần chết để ngài có thời gian làm việc khác.

            Ban ngày cô chỉ là một nữ sinh học cao trung bình thường. Nhưng ban đêm,

cô lột bỏ lớp vỏ bọc của mình, và trở thành một Thần Chết, đơn độc và máu lạnh

 

            -Thiệt tình, thế quái nào oniisan cứ phải lôi mình đến cái nhà xập xệ này chỉ để giao nhiệm vụ chứ?

            Tsubaki cằn nhằn trước một căn nhà hoang. Căn nhà này là một trong những điểm giao dịch của Sliver God và là nơi cô thường nhận nhiệm vụ. Nhưng cô vẫn không hiểu nổi tại sao anh lúc nào cũng bắt cô đến đây rồi mới chịu nói nhiệm vụ.Cô mở cửa rồi bước vào. Căn phòng dùng để giao dịch nằm phía cuối hành lang tầng hai của căn nhà. Nó rất dễ nhận biết vì tay nắm cửa bao giờ cũng ít bụi hơn

những căn phòng khác, chứng tỏ hầu như lúc nào cũng có người ra vào thường xuyên.Trong căn phòng là một nam thanh niên đang ngồi vắt chéo chân cạnh cửa sổ. Nam thanh niên đó tóc đen hơi dài, phần mái được vén sang che phủ gần hết nửa mặt trái khiến anh trông thật bí hiểm. Đôi mắt màu nâu cà phê ấy tỏa ra hàn khí khiến bất cứ ai nhìn vào cũng thấy lạnh sống lưng. Làn da trắng có chút nhợt nhạt tương phản với bộ vest đen anh đang mặc. Nhìn đâu cũng có thể thấy được rằng vị này là một nhân vật tầm cỡ trong thế giới ngầm. Không ai khác chính là Momoshiki Kagami. Anh cười mỉa khi thấy cô em gái nuôi của mình bước vào:

            -Điều gì đã đưa quý cô xinh đẹp đến nơi hẻo lánh này vậy? Ms Assasin?

Cô đáp lại bằng chất giọng mỉa mai không kém:

            -Chẳng phải ngài đã cho gọi kẻ hèn mọn này đến đây sao? Yakuza-san?

            -Quay trở lại vấn đề chính – Anh nói một cách nghiêm túc – nhiệm vụ lần này em sẽ không đi một mình. Sẽ có vài người đi cùng em.

            Tsubaki chưa kịp nói gì bỗng có hai người lạ mặt, 1 trai 1 gái mở cửa vào. Người con trai cao ráo, tóc màu hung vàng và mắt màu xanh lục; cô gái thì sở hữu một mái tóc màu đỏ rực dài đến thắt lưng và đôi mắt màu lam hút hồn. Anh nói:

            -Giới thiệu với em, đây là Sean và Michelle. Hai người bọn họ sẽ đi cùng em trong nhiệm vụ lần này.

            -Khoan đã! – Cô cãi – Thế này là thế nào?! Anh biết em luôn làm việc độc lập mà!! Còn lâu em mới đi cùng bọn họ!!

Anh vẫn điềm tĩnh nói:

            -Họ là thực tập sinh. Em sẽ là người dẫn dắt họ trong nhiệm vụ lần này.

            -Anh biến em thành bảo mẫu trông trẻ như thế này từ bao giờ thế? – Cô gằn giọng.

            -Cẩn thận từ ngữ, họ lớn tuổi hơn em đấy.

Tsubaki liếc nhìn hai “thực tập sinh” của mình một cách ngán ngẩm rồi nói:

            -Thiệt tình. Thôi sao cũng được. Nhưng em sẽ không chịu trách nghiệm nếu hai người họ ngỏm đâu.

Cô chống một tay lên hông:

            -Thế nhiệm vụ lần này là gì?

 

            Tsubaki trở về căn hộ của mình cùng với Sean và Michelle – hai “thực tập sinh” bất đắc dĩ cô phải trông coi.

            Nhiệm vụ lần này nhắm vào Tachibana Haruhiko – một tên buôn ma túy khét tiếng với đường dây buôn ma túy trải dài kháp khu vực châu Á. Việc của cô là tìm ra chô ma túy đó, giao lại chúng cho Kagami và thủ tiêu luôn tên Haruhiko kia.

            Tsubaki thay bộ đồng phục của mình bằng một chiếc váy bó màu đen quyến rũ, mái tóc của cô được kẹp gọn với một chiếc kẹp tóc hình bông hoa sơn trà màu đỏ cộng với lớp trang điểm khiến cô trông quý phái và quyến rũ hơn rất nhiều.

            Vì sao cô phải ăn mặc như thế ư? Bởi vì tối nay, tên Haruhiko đó sẽ mở tiệc gặp mặt khách hàng của hắn tại khách sạn 5 sao Golden Rose.

            Trên chiếc xe Audi màu đen thời thượng, Tsubaki phân công nhiệm vụ cho từng người: Sean tìm vị trí của đống ma túy, nếu tìm thấy rồi thì báo lại cho Tsubaki; Michelle sẽ đánh lạc hướng bảo vệ trong lúc Tsubaki xử lí mục tiêu ám sát.

            Michelle liếc nhìn Tsubaki, cô thực sự rất ngưỡng mộ cô gái trẻ này. Tuy mới 16 tuổi nhưng lại có thể tạo được tiếng tăm lớn như vậy. Nhưng cô không hiểu nổi tại sao Tsubaki lại quyết đinh hy sinh thời thơ ấu quý báu của mình để làm sát thủ? Một quãng thời gian vô tư vui tươi đổi lấy hai chữ sát thủ dính đầy máu và bốc mùi chết chóc. Liệu có đáng không?

           


          

 

                                                 

 

 

 

 

 

 

Quảng cáo

Luợt xem: 974.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

1 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. các bác đọc xong nhớ cmt góp ý nhé em còn non nớt lém nên nếu có dở thì các bác thông cảm chứ đừng ném đá con này tội nó lắm

Xem thêm một số truyện khác nào!

Tác giả: Nhã Vy Thể loại: truyện ngắn, tâm lý, cảm xúc, sống... Độ tuổi: 12+ ...

Người đàn ông với mái tóc bạc mệt mỏi rít nốt điếu thuốc trên tay, kệ cho tàn thuốc lá cứ thế rơi xu...

Mối quan hệ giữa dì Lưu và cô những tưởng sẽ xấu đi, nhưng không, dì vẫn cư xử bình thường như mọi k...

Tôi chậm rải ngồi dậy rời khỏi giường, tiến từng bước về phía ô cửa sổ, ánh nắng ngày mới đã lên, từ...