Tâm sự tự truyện

Thoải mái bàn luận, khỏi cần reg nick nhé!

ĐĂNG BÀI
  • tự buồn

    từ khi tốt nghiệp cấp 3 đến thời điểm hiện tại cũng đã gần 5 tháng. Năm tháng này không biết bao nhiêu sự lựa chọn bắt mình phải thay đổi. Khi chưa rời ghế nhà trường mình không bao giwof nghĩ đến mình sẽ không đi học đại học vậy mà gời đây mình lại không muốn đi học nữa. Lại muốn cuộc sóng cứ vậy mà trôi qua cứ vậy mà đi đến đích, nhưng mà mình lại sợ. Sợ con đường này không đi được lâu mình lại phải hối hận khi đó không thể nào mà quay lại được. Nhiều lúc mình cứ nghĩ nếu trẻ con mãi thì tốt biết bao nhiều chuyện sẽ không phải nhức đầu. Và vì vậy mình vẫn luôn trốn tránh, trốn đi nhưng điều khó khăn tránh phải nghĩ đến nó phải xử lí nó. Nhiều người nói có tính như mình cũng thật tốt vì bao nhiêu truyện sẽ bỏ qua không phải mệt mỏi nhưng cũng ai hay rằng nhiều khi hậu quả của nó cũng khôn lường lắm chứ. Đăng kí tốt nghiệp 3 nguyện vong mà chỉ đỗ 1 lại là nguyện vong mình đắng kí cho có số lượng tâm trạng bất ổn sau đó lại nhiểu truyện xảy ra khiến mình không thể tiếp tục học cao lên. Nghề mình thích thì không chọn mình nghề mình không thích thì dù theo học cũng không còn ý nghĩ. Một khi theo học là mất 5 năm nếu không đúng sở trường hoặc điều mình yêu thích để tự tạo động lực cjo mình thì sẽ bị dang dở khi đó nhiều truyện còn tồi tệ hơn. Ai cũng bảo năm sau thi tiếp để học nhưng mình biết là cái ngành mình mơ ước dù có thi 10 lần 20 lần vẫn trượt còn những ngành kia mình lại chẳng có hứng thú. Cũng giống như ttrong tình yêu, con người ta khi thích 1 người sẽ luôn vì người đó chỉ mỗi mình người đó dù có bao nhiêu người xuất sắc hơn bên cạnh cngx không bao giờ để ý không bao giờ nhìn thấy. Vậy nên mới nói cuôc sống luôn là không theo dự kiến ban đầu . DÙ TA CÓ LÀ 1 NGƯỜI LẬP KẾ HOẠCH GIỎI NHƯ THẾ NÀO THÌ T MÃI SẼ THUA SỐ MỆNH

Bình luận