Tâm sự tự truyện

Thoải mái bàn luận, khỏi cần reg nick nhé!

ĐĂNG BÀI
  • Tôi phải làm sao? Khi em đã đi

    Tôi là 1 thằng con trai lạnh lùng, Tôi yêu em. Và em cũng vậy, chúng tôi quen nhau được 1 tuần từ đầu năm 2015. rồi bị cấm cản chúng tôi vẫn liên lạc. tôi chỉ cười với em, đúng chỉ 1 mình em. Nhưng gia đình lại mang em đi xa tôi chỉ vì tôi.
    Tôi biết mình ăn chơi nhưng tôi nào đâu có làm hại em hay làm gì đó tổn thương em? tại sao chứ?
    Cô giáo chủ nhiệm thì cứ suốt ngày tăng thêm áp lực cho chúng tôi, tôi sợ cô.
    việc học cứ tấp nập, có lúc tôi nghĩ sẽ chuyển trường, chuyển rồi đi đâu?
    giờ em đã xa, từng đêm tôi ngồi 1 xó, rít từng điếu thuốc lá. Tôi bật khóc khi tấm ảnh em được cầm lên.
    Bây giờ lớp nhiều thành viên mới nhưng lại quá khó, tôi sợ người lạ từ lúc nào? tôi lên trường cứ im im,lo sợ.
    1 thằng học sinh lớp 11 ăn chơi không quá đà, lạnh lùng nhưng dễ tổn thương.
    :(( em đi đã được vài tháng rồi nhưng trong tôi em vẫn tồn tại và mãi mãi

Bình luận

  • Ẩn danh
    Ẩn danh

    Cãi lỗi của anh là 1 thằng mới lớp 11 đã ăn chơi =))

  • Ẩn danh
    Ẩn danh

    ._. Đọc tiểu thuyết ngôn tình đi anh.

  • Ẩn danh
    Ẩn danh

    =)) ăn chơi là ăn chơi thế nào. đạp đá thác loạn :)) cứ đặt mình là ba mẹ thì sẽ hiểu. =))

  • Angiela Hana ( Dung Nhi )
    Angiela Hana ( Dung Nhi )

    Tệ nạn, đây gọi là tệ nạn xã hội. Thanh niên bây giờ sao mà sa sút vậy trời mới lớp 11 thôi đã hút thuốc này nọ rồi, em tuy thua anh 1 tuổi, trong khối cũng chả thiếu gì người hút thuốc nhưng nếu em là bố mẹ của chị ấy cũng chẳng cho con mình tiếp xúc chứ không phải là yêu đương gì với anh. Sự thật luôn khiến chúng ta mất lòng nhưng đó mãi mãi là sự thật. Đáng lẽ anh phải tự hoàn thiện bản thân, chứng minh cho bố mẹ chị ấy rằng là họ đã sai.

  • Ẩn danh
    Ẩn danh

    Mọi đau khổ của con người đều là sự cười nhạo cho chính sự bất lực của bản thân. :)