Tâm sự tự truyện

Thoải mái bàn luận, khỏi cần reg nick nhé!

ĐĂNG BÀI
  • Thanh xuân 3 năm là nhiều hay ít

    Có lẽ tớ đã thích cậu mất rồi.
    chẳng biết là từ khi nào tớ bắt đầu có cảm giác: Vui mừng – sợ hãi – hồi hộp… Cả chục biểu cảm xen lấn lẫn nhau, biết tìm cảm xúc thực sự như nào đây? Khó lắm.
    Tớ có lẽ đang yêu!
    Ừ! Hẳn là yêu nhưng cũng không phải đi, nó cứ mờ mờ ảo ảo, nhìn thấy đâu hình dạng mà xác thực chứ??
    Yêu thì chỉ biết là yêu nhưng hỏi lí do vì sao yêu thì lại bảo là rất nhiều. Ái chà chà, “quả mìn tim” tự động mà, nổ vậy thôi.
    Kể cũng hay, một khi có hứng thú với điều gì đó thì người ta có thể đưa ra hàng vạn lí do để thuyết phục, dù có kể tới sáng mai, sáng mai nữa chắc vẫn chưa hết.
    Tớ từ đầu là thích cậu và sau đó là yêu! Có ai đó đặt ra hàng chục câu hỏi vì sao thì tớ sẽ trả lại người đó bằng hàng nghìn câu trả lời, thế thôi, yêu vô duyên vô cớ vậy đó. Thích và yêu đều là một tầng cung bậc cảm xúc, đều có cả tỉ cả tỉ lí do để giải thích.
    Tớ và cậu cùng học chung một lớp, mới đầu vào trường tớ chẳng mấy để ý đến bạn mới, với tớ, thích thì quen mà không thích thì không quen, vậy thôi. Chỉ là đi qua rồi mỉm cười với nhau cho có lệ, đúng không nào? ^_^”
    Trong lớp học, ngoài chuyện biết nhảy Hip – Hop ra thì cậu cũng chẳng có gì khác nổi bật. Cậu biết nhảy và cậu nhảy rất đẹp, đến cả tớ và các bạn nữ trong lớp nói riêng và nữ toàn trường nói chung đều rất hâm mộ cậu. Nói thật đấy! Dáng cậu đẹp, cậu rất nghiêm túc khi biểu diễn, cậu chỉ đang cố thể hiện hết sức mình có thể. Tớ mỗi lần như vậy đều rất để ý, tớ nghĩ sao nói vậy à. “^_^”
    Hồi năm ngoái, tức lớp 10, cậu bảo với tớ rằng cậu thích một bạn nữ trường tớ lắm, lúc ấy không hiểu sao tớ rất mực ủng hộ cậu, mặc dù cố tỏ ra chẳng mấy đớn đau gì. Tớ tự nhiên nảy sinh ý nghĩ muốn làm bà mối cho đường tình của cậu, nói đông nói tây mà chẳng thấy bạn nữ kia của cậu phản hồi cả, nản thật đó, rồi không ai mướn mà tự nhiên tớ thấy rất buồn,… vì cậu buồn.
    Chỉ là tự nhiên thôi. Ừ. Tự nhiên…
    Lên lớp 11, tớ cố ý hỏi quan hệ giữa cậu và bạn kia sao rồi, cậu bảo bạn ấy đã từ chối cậu, cậu bảo bọn cậu từ lâu đã hết rồi. Ừ, cậu nói vậy chứ trong lòng cậu đã hết thương người ta đâu. Đó chính là lần trước khi kì thi học kì II diễn ra, cậu lúc ấy chạy ngồi lên bàn đầu với tớ. Tớ chỉ là thuận miệng hỏi han đôi ba câu có lệ ấy vậy mà lại làm cậu tụt cảm hứng. Là tớ tự nghĩ như thế mà không biết có đúng hay không nữa???
    Bắt đầu từ đó, cảm xúc của tớ rõ rệt hơn trước. Tớ nhận ra mình đang dần dần không thể thoát khỏi cậu. Mà này! một khi đã để ý người nào đó là không có chi tiết nào tớ không nhìn thấy đâu nhé! Tớ là tớ thấy hết nhé! Chắc cậu cũng chẳng để ý gì nhiều; lắm lần tớ và cậu chạm mặt nhau; để bớt đi vẻ xấu hổ tớ buộc mình phải bày ra bộ mặt xấu xa nhất, đanh đá theo kiểu “người vợ nhặt” ấy, mặt mày nhăn nhúm khó chịu như muốn tỏ rằng:” Nhìn gì? Đập cho giờ”. Kiểu kiểu vậy.
    Lúc như thế ấy cậu cũng chỉ cười trừ, tớ cũng cười trừ, tay vuốt vuốt tai đã sớm đỏ bừng.
    Tớ bắt đầu tự ảo tưởng, tớ nghĩ là cậu cũng có chút ít cảm tình với tớ. Và từ đó, tớ quan tâm hơn vấn đề ăn mặc, mỗi tối trước khi nằm ngủ tớ cũng chăm chút bôi miếng kem dưỡng trắng da,… bla bla. Tuy không thể đẹp như những đứa con gái khác nhưng tớ cũng có thể làm cho bạn bè nhìn ra được sự thay đổi của mình. Người khác nói gì không quan trọng, quan trọng là cậu có nhìn ra được điều đó như học hay không, tớ làm thế cũng là vì cậu. Tớ muốn cậu để ý tớ. Vậy thôi.
    Nhưng nói qua thì cũng nói lại, thứ chẳng phải là của mình thì mãi mãi sau này cũng không bao giờ là của mình cả, tớ ảo tưởng sức mạnh là thật, ôi lạy hồn. Tớ chẳng tìm ra biểu hiện nào của người đang yêu ở cậu cả, vậy có nghĩa là cậu chẳng hề yêu ai hiện tại, bao gồm cả tớ. Một chút cũng không yêu.
    Tớ buồn quá, tớ thấy mình thật vô dụng. Trong tình yêu học trò, hiếm khi có ai đó yêu mà can đảm tỏ tình. Vì người ta một cái liếc mắt cũng chẳng bao giờ dành cho mình.
    Thôi! Cứ cho là cái TÔI của tớ quá lớn đi, chẳng thể trách ai được.
    —————————————————————————————————————————————————==
    Ngày hôm qua, tối hôm qua, cậu hẹn một bạn nữ trong lớp ra ngoài dạo chơi. Bản thân tớ nghe mà đau lòng lắm đó, chơi gì ác quá, không yêu thì không yêu, có cần phải xát muối lên người tớ vậy không chứ. Tớ rối rắm lắm rồi.
    ==============================================================================================================================================
    Thằng Miên – bạn thân của tớ – cùng chung lớp luôn. Mới sáng nay thôi tớ đã chạy đi tìm nó kể loang hết những điều mình canh cánh trong lòng, mà nó cũng chịu khó nghe dữ, hiếm bạn thân nào mà ngay cả tin nhắn của bạn gái cũng bỏ lơ chỉ để an ủi con bạn thân – thật may quá, tớ thấy mình thật may mắn vì có người bạn thân tốt bụng như vậy ^_^.
    Cậu biết không? tớ đã kể rất rất nhiều về cậu cho bạn thân của tớ và cũng là bạn học của chúng ta. Mỗi thằng bạn thân là hiểu tớ thôi, nó cũng biết phối hợp cảm xúc với tớ gớm, ai hỏi qua đều bảo “thiên cơ bất khả lộ”… Thằng Miên nó xúi tớ tỏ tình với cậu, gặp và nói trực tiếp luôn, nhưng tớ lắc đầu nguầy nguậy, nhất quyết không chịu; hắn ta hết lời này đến ý khác đều bảo con trai thích chủ động hơn, buồn cười quá, tóm lại là có đánh chết tớ tớ cũng không bao giờ nhận lời hắn.
    Mà kể ra thằng Miên này cũng hay, cậu ta hình như quên tớ là “nữ nhi” nên bày ra toàn mấy phương án đâu đâu không, tớ là sợ bi từ chối lắm.
    Miên nó hồi tưởng lại khoảng thời gian 1 năm trước đây, lúc vừa nhận lớp học, nó đã để ý đến nhỏ lớp trưởng rồi. Nó bảo buổi sáng ngày hôm sau xin được số điện thoại là tối ấy về liền hành động luôn ( ấy, chớ nghĩ bậy). Tối đó chính là ổng tỏ tình với nhỏ đó đó, ban đầu cứ tưởng bị đá ngay từ vòng gởi xe, vậy mà lại được chấp nhận.
    Miên nó cười rồi sau đó rất nhanh thu lại nụ cười đó, nó nhếch mép cười nửa vời. Cách ngày đó tình ấy là hai tuần sau, ổng liền thấy nhỏ bạn gái mình đi với một đàn anh lớp trên, hắn cười tự giễu, mặt ngó ra cửa nhìn xa xăm, buồn sao sao ấy. Sau lần đó, cả hai người đều không một lời mà từ biệt, mối tình của hắn ta chấm dứt. Miên bảo nghĩ lại lúc ấy thấy vừa bực nhỏ đó lại vừa buồn cười, chả ra làm sao cả..
    Bây giờ, tớ… tớ phải làm sao đây???
    Có lẽ ngay từ đầu tớ không nên có ý nghĩ với cậu, chúng ta là hoàn toàn không có khả năng, tình 17 tan khi nụ hoa ở một góc nhỏ trong tim vẫn chưa kịp hé nở, chỉ yên lặng nhìn về phía đối phương. Cho tới bây giờ, một năm trôi qua, hết năm nay chúng ta sẽ đường ai nấy đi, mỗi người mỗi lựa chọn… có lẽ sau này sẽ không còn gặp lại nhau nữa. Cậu đi du học Nhật, tớ bay sang Mĩ du học. Khoảng cách của chúng ta cứ như thế mà ngày càng xa, chẳng thể nào vãn hồi được, tình học trò cứ như thế chưa cảm giác yêu đương là gì mà phải nhanh chóng kết thúc ư??? Tớ đau quá, tim co thắt lại, cảm giác như bị ai đó bóp chặt lấy – tim rỉ máu – tình này cũng theo dòng máu chảy mà tan tành…
    Tạm biệt tình yêu tuổi 17 – tình yêu 3 năm giữ gìn.

Bình luận