Tâm sự tự truyện

Thoải mái bàn luận, khỏi cần reg nick nhé!

ĐĂNG BÀI
  • Người yêu tôi trở thành em dâu

    Hai ngày quá thấy mọi người chia sẻ, về chuyện người anh đi nghĩa vụ, ở nhà bạn gái quen em ruột. Không biết thực hư thế nào, giật tít ra sao. Những dưới đây là câu chuyện của mình khi đọc xong chắc các bạn sẽ biết tại sao mình lại chia sẻ chuyện đời của mình. Có lẽ vì hai chữ Tự Truyện làm tôi muốn chia sẻ câu chuyện của mình

    Tôi sinh ra và lớn lên ở một miền quê phía bắc.Gia đình có ba anh em, Tôi là lớn nhất, kế tiếp là người em trai thua tôi 2 tuổi, và một cô em gái. Ba tôi có 1 xưởng cơ khi nên gia đình cũng khá giả trong vùng.

    Tôi quen Linh từ những năm cấp ba, Tôi là một trong vài đứa học khá nhất trong lớp. Linh là lớp phó học tập lớp tôi nhưng lực học không bằng nên hay trao đổi với tôi rồi chúng tôi yêu nhau từ đó. Những buổi học chung thường diễn ra ở nhà Linh. Vì ba mẹ tôi rất khó trong chuyện yêu đương, vì sợ ảnh hưởng đến việc học. Bạn bè và hai đứa em tôi đều biết.

    Xong cấp ba, tôi đậu một trường đại học có tiếng trong Sài Gòn. Còn Linh thì rớt nên học trung cấp ở gần nhà. Ba năm đầu đại học là 3 năm yêu xa, chỉ mong hè và tết để được về nhà gặp Linh. Trước mỗi dịp về quê tôi đều háo hức thông báo cho bạn bè và ba mẹ biết ngày về.

    Hè năm ba tôi chỉ tranh thủ về nhà 2 tuần và vào lại Sài Gòn để đi làm, Tôi đã bắt đầu đi làm vào đầu năm ba ở công ty bác thằng bạn thân trong lớp. Hai thằng vừa học vừa làm, phấn đấu để khi ra trường có một CV tốt về thành phố gần nhà xin việc. Công việc thuận lợi dù đã bước qua nhiều khó khăn chập chững. Lương của tôi thời bấy giờ cũng đủ ăn ở Sài Gòn mà ko cần ba mẹ trợ cấp.

    Thời gian đó tôi vẫn liên lạc với Linh khá thường xuyên, tôi vẫn gửi những chiếc áo tôi thấy đẹp về cho Linh, chiếc lắc khi thấy con bạn cùng lớp mới mua khá đẹp, tôi cũng nhờ nó mua cho 1 chiếc gửi về quê cho Linh.

    Mọi việc cứ như thế cho đến một tháng gần tết, Mẹ tôi gọi điện thoại bảo chuẩn bị về ăn cưới thằng em tôi. Tôi mới giật mình hỏi tại sao. thì mẹ bảo nó làm con người ta có bầu, con nhỏ kia còn lớn hơn nó 2 tuổi. Tôi cũng bênh nó dù sau cũng học xong cấp 3 rồi, nó ko đậu đại học nên ở nhà phụ ba công việc. Nên tôi cũng có bảo mẹ là thôi chuyện cũng đã rồi, đừng làm tội con gái nhà người ta. Có gì báo ngày tháng để sắp xếp về rồi tôi cúp máy vì đang đi xe ngoài đường.

    Trưa hôm đấy tối có nhắn tin với Linh là “ thằng cường sắp cưới rồi, không biết bao giời tới mình em nhỉ” Nhưng không có câu trả lời mà chỉ là im lặng. Tôi nghĩ chắc Linh ngủ trưa hoặc bận gì đấy.
    Rồi công việc cuốn tôi đi tới tối, khi mà đăng ăn Tô mì vừa chế ra nhanh đề còn làm bài trên lớp thì có điện thoại của bé Phụng em gái tôi. Nó khóc nức nở không nói thành tiếng đến mãi hai mươi phút sau nó mới cất được tiếng nói. “ Em thương anh” Tôi cười cười vì dù sau nó cũng là đứa em mà tôi thương nhất. Sau những trêu đùa của tôi con bé lại càng khóc to hơn. Tôi ngợ như có chuyện gì thì nó mới nói, nãy đi học về thấy chị Linh cùng ba mẹ chị ấy ăn cơm ở nhà mình. Tôi cũng không hiểu sao vì trước giờ tôi vẫn chưa dẫn linh về nhà, hoặc nếu có thì ba mẹ đều đi xa mới dẫn về chơi.
    “ nhưng có chuyện gì Phụng biết không” Sau câu trả lời tôi chết đứng, không mường tượng được chuyện gì đang xảy ra.
    Linh sẽ cưới thằng Cường em tôi, như mẹ tôi nói thì chúng nó có bầu với nhau. Mọi thứ như đổ vỡ. “ rồi ba mẹ biết chuyện của anh không”
    hình như không
    Ừ, thôi kệ chúng nó. Em đừng nói với ba mẹ cả, chuyện đã rồi.
    Dù con bé kiên quyết nói với ba mẹ nhưng sau một hồi thì nó cũng hứa không nói gì cả. Con bé chỉ lo cho tôi. Nói thoáng ra để con bé yên tâm về tôi, rồi mới cúp máy gọi ngay cho Linh. Nhưng chỉ có tiếng chuông đổ, không ai nghe máy cả. Ngồi một góc trong phòng trọ tôi suy nghĩ về những chuyện xảy ra tay không ngừng bấm gọi cho Linh. Đến tận đêm tôi nhận được một tin nhắn “ em xin lỗi, mong anh hãy hận em “ Rồi số điện thoại đó không bao giờ còn liên lạc được nữa.

    Ngày cưới tôi viện cớ không về được vì bận thi. Ngày cưới của Linh cũng là ngày tôi bị té xe gãy chân, tôi không báo cho ba mẹ biết. Thời gian đấy bao nhiêu đau đớn từ tâm hồn đến thể xác tôi đều trải qua, cũng những đứa bạn ở phòng trọ chăm sóc tôi.

    Những cuộc điện thoại về nhà thưa đi, những lần nghe điện thoại của mẹ cũng ngắn lại vì tôi không muốn nghe chuyện về Linh trong nhà. Cứ thế một mình tôi với một vết thương lớn lang thang ở một cái thành phố sầm uất. Tôi lao đầu vào công việc học tập để quên đi tất cả. Tôi tốt nghiệp loại khá, Đi làm đã có kinh nghiệm nên tôi nhanh chóng phát huy nhiều thế mạnh của mình.
    năm năm trôi qua cũng là bằng ấy năm tôi chưa được gặp bất của ai trong gia đình. Ông bà trách tôi, ba mẹ không còn biết phải nói với tôi làm sao khi tôi không về. Mọi người nói tôi học hành cho nhiều rồi xem thường gia đình. Chỉ có bé Phụng là thường gọi điện thoại khóc với tôi khi mỗi lần nhà có giỗ, khi tôi là chủ đề bàn tán của gia đình.
    Về tình cảm tôi cũng dần nguôi, có thể mọi người thắc mắc tại sao tôi lại để một người con gái như thế bước vào gia đình mình. Câu trả lời của tôi chỉ là tôi Thương cô ấy, và không muốn cô ấy chịu khổ. Tôi không muốn gia đình xào xáo khi có mặt tôi ở nhà. Vì tôi biết tính thằng em tôi, nó nóng tính và không coi ai ra gì. Vì tôi và Linh cũng chưa đi quá giới hạn lúc còn quen nhau, nên tôi nghĩ thằng em tôi cũng không đối xử tồi với Linh mỗi khi nóng tính.

    Năm năm qua tôi có một sự nghiệp vững vàng, cũng đã có công ty riêng cho mình, đã có một căn hộ chung cư cho mình. Nhưng nỗi đau và sự ám ảnh của người con gái đó về gia đình nó vẫn theo tôi đến tận bi giờ. Sắp tới tôi có 1 chuyến công tác gần nhà. Tôi không biết mình có nên về nhà không? cuộc sống không thể nói trước điều gì sẽ xảy ra!

Bình luận

  • Trần Huy
  • Ẩn danh
    Ẩn danh

    Cố gắng đi bạn.Vượt qua nỗi buồn ấy.Nếu có thể trở về quá khứ bạn hãy lời tỏ tình với bạn ấy

  • Ẩn danh
    Ẩn danh

    Đọc xong là min khóc luôn 😭😭😭

  • Nikki cute
    Nikki cute

    mk ko có đủ kiên nhẫn để đọc

  • Lâm Thành Quang
    Lâm Thành Quang

    Thôi cố gắng đối mặt đi bạn , bạn không làm sai điều gì để phái trốn tránh cả rồi cái gì cũng sẽ qua thôi, bạn đâu cần vì một cô gái mà từ mặt cả gia đình. Cố lên về thăm gia đình đi khi còn kịp.

  • Mây Xanh
    Mây Xanh

    Đọc xong mà không biết nói sao nữa, nếu mình là bạn thì chắc không kiềm chế nổi mất

  • Lặng
    Lặng

    Cảm ơn mọi người đã chia sẻ, mình sẽ trở về, nhân chuyến công tác này. dù sao thì tình cảm cũng ko còn nhiều sau 5 năm, chỉ là đối mặt với chữ hiếu đã gác qua quá lâu rồi.

  • Ẩn danh
    Ẩn danh

    Em chưa từng trải qua. Nhưng mà thời gian có thể làm phai tất cả, bây giờ anh không cần phải vội vàng, cứ từ từ, đến lúc nào anh cảm thấy tự tin và đã quên đi hết thì hãy trở về. Còn về chị Linh ấy, có thể hai người chỉ có duyên nhưng không phận, tất cả ai cũng có một nửa của mình. Trong tình yêu không phải ai cũng đi đường thẳng, nhiều người phải đi một đường vòng lớn mới có thể gặp nửa kia. Em tin một ngày nào đó, anh sẽ gặp được nửa kia của mình. Rồi anh sẽ hạnh phúc, quay về với bố mẹ và nở một nụ cười thật tươi. ( Sau cơn mưa trời lại nắng, đó là châm ngôn sống của em). Chúc anh hạnh phúc! :)

  • Ẩn danh
    Ẩn danh

    Đắng cay thật, nếu là tôi thì tôi sẽ sắp xếp cho vợ chồng em trai đi đâu đó chơi, không thì tìm dịp nào đấy họ đi xa không có nhà, cốt là để tránh mặt rồi về thăm gia đình họ hàng, cũng đã 5 năm rồi không về, chữ Hiếu nó cũng nặng chứ đâu chỉ chữ Tình. Về mặt tình cảm đã lỡ nhưng bác anh vẫn còn sự nghiệp cơ mà, hãy cứ cố gắng phát triển đi. Đời đâu ai biết chữ ngờ.

  • Angiela Hana ( Dung Nhi )
    Angiela Hana ( Dung Nhi )

    Dù gì thời gian 5 năm cũng là 1 khoảng thời gian dài, em nghĩ anh nên về thăm gia đình. Đừng vì một người con gái đã là quá khứ để làm bố mẹ, ông bà cũng như chính bản thân anh phải đau lòng. Em biết thời gian qua chắc hẳn anh cũng đã phải đau khổ, nhưng gia đình mãi mãi là điểm tựa vững chắc cho mỗi chúng ta. Hãy xếp tất cả vào quyển sách mang tên kỉ niệm đi anh. Chúc anh có một quyết định sáng suốt. Ở một nơi nào đó bố mẹ anh đang ngóng trông chờ ngày anh về đó. Dù có là một kẻ có tội với cả thế giới này thì cũng đừng bao giờ phụ lòng bố mẹ!

  • Ẩn danh
    Ẩn danh

    vote về xh cho chúng nó chia tay

  • Ẩn danh
    Ẩn danh

    ca này khó ~.~ hóng cao nhân

  • Gol Tomoki
    Gol Tomoki

    Em khuyên a đừng nên về :) hãy để nỗi đau nguôi rồi về ko thì chỉ cần tới Tết rồi canh lúc mọi người đi chúc xong thì a nên ra hỏi thăm ông bà thôi còn bố mẹ thì hãy để sau a à :( có thể a nghĩ e nói vậy là sai nhưng cái gì cũng có cái giá của nó :) a về thì a đau a ko về thì chỉ cần hỏi thăm = đt là đc rồi =) hãy để yên cho thời gian làm dịu đi a

  • HOÀNG IRIC
    HOÀNG IRIC

    Khổ thân bạn, mình nghĩ bạn nên về thăm ba mẹ, không biết ông bà con sống được bao lâu mong anh đừng bỏ lỡ những phút giây ấy.

    • Lặng
      Lặng

      @HOÀNG IRIC  mình cũng biết thế, đi đã quá lâu rồi, nhưng khi nghĩ tới việc bước về nhà nó nặng nề quá

    • Gol Tomoki
      Gol Tomoki

      @HOÀNG IRIC e thì nghĩ ngược lại a :) chỉ cần tới Tết về thăm xong rồi đi là đc rồi a à :) vì cái nỗi đau của tác giả không nhẹ nhàng mà ảnh còn chưa gục ngã là hay lắm ồi