Tâm sự tự truyện

Thoải mái bàn luận, khỏi cần reg nick nhé!

ĐĂNG BÀI
  • My story

    Tôi và cậu ấy là bạn tốt của nhau cũng sấp xỉ 10 năm. Tuy ít khi gặp nhau nhưng điều đó cũng chẳng hề hấn gì đến mối quan hệ tốt đẹp của cả hai. Sợi dây liên kết giữa chúng tôi mỏng manh lắm. Chỉ cần tắt điện thoại hay off facebook xem như mất liên lạc. Tôi thích cậu ấy và chắc chắn cậu ấy cũng thích tôi nhưng cả hai lại chẳng thổ lộ. Điều đó vô tình kéo chúng tôi vào mối quan hệ không tên. Không chỉ đơn thuần là bạn bè bình thường nhưng cũng chẳng biết đó có phải là tình yêu hay không. Cái cảm giác lững lờ đó thực sự rất khó chịu giống như tôi đang ở ngã ba đường và không biết nên đi theo hướng nào.

    Để giải quyết câu chuyện mập mờ ấy, tôi đã thổ lộ tình cảm giấu kín trong lòng bấy lâu nay với anh. Nhưng câu trả lời mà anh mang đến cũng lập lờ không kém. Anh chẳng từ chối và cũng chẳng biết có chấp nhận hay không. Thà rằng anh cứ từ chối đi, dẫu phủ phàng cũng được, như vậy cũng đỡ đau đớn, đỡ buồn bã hơn cái kiểu vừa đấm vừa xoa này. Và rồi chúng tôi cãi nhau. Đó là lần đầu tiên và chắc hẳn cũng sẽ là lần cuối cùng tôi được nới chuyện với anh, được cãi nhau với anh. Khi câu cuối cả hai nói với nhau là:”I can’t talk anymore. ”

    Kể từ giây phút ấy chúng tôi chính thức trở thành người dưng. Mọi kỷ niệm đẹp mà cả hai cố công gầy dựng suốt nhiều năm qua xem như tan thành mây khói. Tôi không cảm thấy ân hận vì những việc mình đã làm cũng như không hề oán trách anh. Vì tôi vẫn luôn tin rằng anh ấy yêu tôi, hệt như tôi đang yêu anh ấy vậy. Tình cảm đó mãnh liệt lắm, không dễ dàng gì phai nhòa được. Có lẽ khi đọc đến đây, các bạn sẽ cho rằng tôi là một kẻ ngốc, mù quáng trong tình yêu,… Tôi không phủ nhận điều đó, tôi còn tự thấy mình ngốc kia mà.

    “Dẫu sao đây cũng là mối tình đầu, tại sao ta không thử một lần yêu thật say đắm và cuồng nhiệt? Biết chắc sẽ chịu tổn thương đấy nhưng cũng chẳng sao cả. Hãy thử cảm giác đau một lần để rồi không cho nỗi đau đó tái lại thêm bất kì một lần nào nữa. Dù sao thì cũng nên gặp mặt nhau một lần, xem như nói câu chia tay cũng được.” Tôi vẫn luôn nhủ với lòng như vậy, điều đó như tiếp thêm sức mạnh cho tôi cố gắng chờ đợi ngày gặp lại anh để còn nói lời chia tay hay chỉ đơn giản là nhìn ngắm lại khuôn mặt ngày xưa giờ đã thay đổi nhiều chưa. Tôi đang phí thời gian cho chuyện tình cảm không có kết thúc tốt đẹp đúng không? Và câu trả lời là không. Tôi chưa bao giờ cảm thấy hối tiếc với những gì đã dành chi anh. Thời gian không, tỉnh cảm cũng không.

    Yêu anh là việc của tôi còn việc anh có chấp nhận tình cảm đó không lại là chuyện khác. Hai vấn đề không hề liên quan đến nhau. Tôi sẽ làm những gì mà tôi thích, cũng như anh, anh cứ làm những gì mà anh muốn, không liên can gì đến nhau. Tôi bướng bỉnh, ngang ngạnh và ngu ngốc lắm đúng không?

Bình luận