Tâm sự tự truyện

Thoải mái bàn luận, khỏi cần reg nick nhé!

ĐĂNG BÀI
  • Mẹ của chúng ta…

    Tôi..là một cậu bé lớn lên với sự bao dung của ba và mẹ, của những người xung quanh. Từ nhỏ đã được gieo rắc cho bao nhiêu là lời hay ý đẹp về người thầy, người cô về những người anh em trong lớp…thế nhưng càng lớn dần theo năm tháng những hình ảnh đẹp đẽ thuở ban đầu dường như đã biến mất. Lên lớp hai, tôi từng cảm nhận rằng người cô đang đứng trước tôi đây sẽ là người mẹ thứ hai , luôn yêu thương chúng tôi … mỗi ngày đến lớp thực sự là những ngày vui vẻ nhất của tôi…được cô dạy cho những điều hay lẽ phải..những câu hát mà cô dạy cho chúng tôi hát từng lời từng câu chữ một nhớ như in trong lòng. Ngỡ rằng mọi chuyện sẽ mãi mãi là như thế, chúng tôi vẫn sẽ là những đứa con trong lòng cô như thuở nào. Mai bao nhiêu niềm tin và hạnh phúc ấy chúng tôi rời khỏi mái trường TIỂU HỌC…cho đến một ngày của năm học thứ bảy , khi gặp lại cô … tưởng rằng sau hai năm không gặp cô sẽ vui mừng khi gặp lại mình thế nhưng tôi đã SAI … người mẹ ngày nào đã lướt qua tôi như người vô hình không quen cũng không biết. Vẫn chưa từng bỏ với ý nghĩ non nớt ngày nào tôi gọi với theo nhưng kết quả vẫn như vậy. Lúc bấy giờ tôi tự đặt câu hỏi cho bản thân :”lẽ nào cô thực sự đã quên chúng tôi..?! Những lời cô hứa … từng lời cô nói chẳng lẽ điều quên hết sao..???!!!! Chẳng lẽ những lời cô nói với chúng tôi ngày hôm ấy là giả tạo…??!!! ” Nỗi thất vọng ấy chuyển thành sự nghi ngờ.. từ ngày gặp lần ấy tôi không còn… (Còn tiếp )

Bình luận