Tâm sự tự truyện

Thoải mái bàn luận, khỏi cần reg nick nhé!

ĐĂNG BÀI
  • Kí Ức Tìm Về chương 1

    Tập 1: Học Sinh Mới

    – “Minh à! Xuống ăn cơm đi con, hôm nay vào lớp 8 rồi không được đi trễ đâu đấy.”

    – “Cho con ngủ thêm 3 phút nữa đi, hôm qua con đã phải giúp ba làm việc.” Một giọng nói từ trên gác vọng xuống.

    – “Không nói nhiều. Mày chỉ lấy coffee cho ba mày thôi chứ có làm gì nặng nhọc đâu. XUỐNG!” Người đàn bà gắt gỏng quát to.

    Một lát sau, một người con trai cao tầm 1m70 bước xuống. Nó vừa đi vừa lẩm bẩm cái gì đó. Người mẹ thúc giục nó làm công tác vệ sinh cá nhân, sau đó nó ngồi vào bàn ăn. Trên bàn bày hàng chục món ngon, nào là cá rán, trứng chiên, thịt quay. Nó cảm thấy lạ và hỏi mẹ nó, vì thường ngày bữa sáng của gia đình nó chỉ có một ổ bánh mì cùng với nước sốt.

    – “Sao hôm nay lại có nhiều món thế mẹ?”

    – “À! Mẹ mời cái Vy cùng sang ăn chung ấy mà. Mẹ quý con bé, với lại hai chúng mày chơi với nhau từ lúc học mẫu giáo đến giờ mà chẳng mời nó dùng cơm được một lần.”

    – “Làm gì phải cầu kì thế. Nó thì ăn gì chẳng được. Nó như con heo ấy mà haha!!!”

    – Nè == mày nói ai thế hả thằng kia! Mày có tin bây giờ tao cho mày không còn cái răng nào để ăn cơm không?

    Một giọng nói đầy cá tính được cất lên từ ngoài cửa. Không ai khác, đó là Lâm Hà Vy, người bạn chí cốt của thằng Minh từ khi hai chúng nó vừa chào đời. Bởi hai người phụ nữ quyền lực kia (2 bà mẹ) cũng là bạn thân của nhau.

    – “Chưa thấy người đã thấy tiếng. Chân đã ngắn rồi mà lại còn to mồm.” Thằng Minh vừa cười vừa nói.

    – “Thôi không chêu nó nữa. Vào nhà đi con. Ăn cơm cho nóng.”

    – “Đấy cô thấy chưa con trai cô toàn bắt nạt cháu thôi. Thằng này phải xử cô ạ.” Vừa dứt câu thì con Vy nhìn vào bàn ăn. Mắt nó còn sáng hơn cả sao:

    – Oaaaa toàn món cháu thích nè. Sao cô biết mà làm vậy ạ? Với lại chú nhà với em đâu rồi cô?

    “Em với chú đi lên thành phố rồi. Không biết khi nào sẽ về nữa.”

    Hai người nhiều chuyện ngồi cùng nhau sẽ không bao giờ hết chuyện để nói. Thằng Minh chỉ việc ngồi ăn, mỗi khi định mở miệng nói vài câu thì y rằng bị hai con mắt đáng sợ nào đó nhìn. Tiếng cười cười nói nói vang lên khắp nhà. Và bữa ăn cuối cùng cũng kết thúc sau 30′.

    – Thưa cô chúng cháu đi học ạ!

    “Ừ! Hai đứa đi cẩn thận, nhớ mang dù hay áo mưa đi, trên tivi báo hôm nay có mưa đấy.”

    “Mẹ cứ yên tâm, con mang đây rồi.”

    Hôm nay đường đi đến trường rất náo nhiệt, vì là ngày đầu tiên của năm học mới nên ai ai cũng mặc quần áo đồng phục rất chỉnh tề. Con trai thì áo sơ mi trắng kết hợp với quần âu và cà-rà-vạt, con gái thì áo sơ mi trắng với cái nơ cài trên cổ áo kết hợp với chiếc váy đen dài đến đầu gối. Có một điều là tất cả đám con gái đều sợ ngày đầu tiên đi học này, bởi cứ vào đến lớp thì lại bị tụi con trai hất váy lên và trêu chọc. Đương nhiên là không có bạn Minh nhà ta rồi.

    “Mày có sợ bị chúng nó hất tung váy lên không?” Thằng Minh hỏi nhỏ.

    – Chúng nó thử động đến một sợi tóc của tao xem. Tao sẽ bẻ gãy hết xương ngón tay của chúng nó hehe.

    Con Vy vừa nói vừa cười đắc chí. Vừa dứt câu chưa được vài phút thì nó bị một thằng trong lớp hất tung váy lên ngay giữa cổng trường. May mà nó mặc quần ngắn bên trong, không thì sẽ rất mất mặt. Nó chạy xồng xộc vào trong lớp với cái mặt đỏ ửng. Nó đạp tung cửa ra. Khi nó bước vào thì cả lớp nhìn chằm chằm vào nó. Thằng Minh thì cứ đi đằng sau cười cười. Nó tiến đến chỗ thằng Khánh, làm bốp một cái, 5 ngón tay của nó đã in đỏ trên khuôn mặt kia.

    – “Sao lại đánh tao?” Thằng Khánh quát lớn

    – Chuyện sáng nay mày làm với tao chắc không cần tao phải nhắc lại đâu nhỉ?

    – Ô hay! Sáng nay tao ở trên lớp suốt, tao còn không bước chân ra khỏi lớp một lần thì sao làm gì mày được.

    – Đừng có mà ngụy biện! Chứ không phải mày tóc vàng à? Thằng lúc sáng cũng tóc vàng, mà cái trò đó chỉ có người trong lớp mới làm như thế thôi. Mà thôi không cần mày phải giải thích, tao tưởng mày thế nào hoá ra cũng chỉ giống lũ con trai kia thôi.

    Cả lớp lúc này đang có một vài tiếng xì xào bàn tán.

    – Nếu mày không tin thì…

    Thằng Khánh chưa nói hết câu thì thằng Minh xen vào: “Nó không làm chuyện đấy với mày đâu Vy ơi. Sáng nay tao nhờ nó ra lớp sớm để làm một vài chuyện, nó không có thời gian làm trò mèo này đâu.”

    Vẻ mặt con Vy lúc này đã hạ xuống. Nó đang định nói điều gì đó thì đúng lúc cô giáo bước vào.

    Với giọng nói rất nhẹ nhàng, cô giáo hỏi: “Thế bài tập về nhà cô giao các em đã làm xong chưa?”

    – Ô bài tập gì đấy?

    Chúng nó hỏi nhau to quá làm cho tâm trạng cô giáo lúc này có chút bực bội.

    – Tôi chưa thấy cái lớp nào mà lười như cái lớp này. Mỗi người về nhà chép lại 10 lần cho tôi. Trừ bạn Minh và bạn Khánh là tôi miễn cho từ trước. Sáng ngày kia nộp. Ngày mai được nghỉ để các thầy cô bàn giao công việc.

    – Êu lại phải chép. Sao mày lại được miễn thế Minh ==? Không công bằng chút nào!!!

    – Tại tao với thằng Khánh phải làm việc ở trường trong lúc chúng mày nhăn răng ra ngủ. Còn kêu ca cái gì nữa.

    – Thôi thôi cả lớp im lặng. Cô có một chuyện rất quan trọng muốn nói với cả lớp. Bắt đầu từ năm học này chúng ta sẽ đón thêm 1 bạn học sinh mới.

    “Hazzzz lại là con bé phiền phức”

    Một giọng nói cất lên nhưng không biết là của ai. Cả lớp lúc này đang nhắng cả lên. Một lát sau bạn mới đó bước vào, với mái tóc dài đến ngang lưng, cao tầm 1m60, mặc một bộ quần áo rất quý tộc. Có vẻ là con cái nhà giàu. Gương mặt cũng rất sáng sủa và thanh tú. Da thì trắng, mắt nâu đen. Thân hình chuẩn. Nói chung là rất hoàn hảo. Con trai, con gái trong lớp đứa nào đứa nấy đều sáng hết mắt lên trừ thằng Minh. Nó chỉ ngồi đó nhìn rồi cười mỉm:

    – “Rất vui được gặp lại, Trương Diệu Anh.”

Bình luận