Tâm sự tự truyện

Thoải mái bàn luận, khỏi cần reg nick nhé!

ĐĂNG BÀI
  • Câu truyện về crush tôi

    Chương I: Gặp gỡ
    Đúng vậy! Vào 1 ngày đẹp trời, ánh nắng chan hoà, tôi gặp được cậu. Lần đầu tiên tôi được nhìn thấy một nụ cười toả nắng như vậy! Cậu có cao hơn tôi 1 xíu, nhưng đó không là vấn đề gì cả. Cậu là lớp trưởng nên cũng bận, đi từ đầu hàng đến cuối hàng để nhắc nhở từng đứa đứng ngay ngắn chào cờ. Tuy nhiên, khi đến chỗ tôi, cậu không hề nói giọng nghiêm khắc như ở đầu hàng. Giọng nói nhẹ nhàng, đưa tay lên kéo tay áo tôi để chỉnh vị trí. Lúc đó, trời lạnh nên tôi có thể cảm nhận được hơi ấm toả ra từ cậu. Không hiểu vì sao nhưng từ lần đầu gặp, tôi đã có một cảm giác kỳ lạ. Phải chăng, tôi đã dần dần thích cậu rồi sao???

    Chương II: Làm quen
    Ngày đầu tiên, cậu đến lớp với quả bóng trên tay. Nhìn cậu thật năng động! Đôi lúc, giờ ra chơi, tôi thường rón rén xuống sân để ngắm cậu đá bóng. Khoảnh khắc lúc ấy nhìn cậu thật đẹp trai. Hết giờ, nhìn cậu mồ hôi nhễ nhại mà tôi như muốn đến bên, lấy khăn giấy thấm mồ hôi cho cậu. Tiết học tiếp theo, cậu ngồi bàn cuối góc lớp, nên tôi phải quay xuống mới nhìn được cậu rồi lại bị tổ trưởng bắt quay lên.
    Hôm sau, trên đoạn đường đi từ cổng trường vào đến lớp, tôi như nghe thấy tiếng nói quen thuộc của cậu phát ra từ đâu đó quanh đây. Sau 1 hồi quay đi quay lại thì tôi cũng tìm ra, cậu…đang đi sau tôi. Việc cậu đi sau tôi mỗi khi đến lớp cứ tiếp tục một vài hôm, lúc đó tôi cứ nghĩ rằng hình như cậu đã thích tôi nên mới đi sau tôi hằng ngày..??? Mấy ngày đấy tôi cũng dần thân với cậu hơn!

    Chương III: Tiếp cận
    Ay da! Tiếp cận cậu thì hơi khó! Cậu cực kỳ ít khi rep tin nhắn của con gái. Lần đầu tiên tôi nhắn cho cậu đều là khi cần thiết lắm mới nhắn thôi, nhưng tôi đâu ngờ rằng cậu lại rep nhanh đến như thế! Cậu dùng nokia mà sao rep nhanh vậy???!!! Nhiều lúc thấy cậu chỉ rep lại 1 từ “ukm” hoặc là “ok” là tôi đã thấy vui lắm rồi!!!!:)) Trên lớp thì tôi cũng dần dần tìm hiểu về cậu hơn, biết được sở thích, số điện thoại và nhiều thứ khác của cậu. Nhưng có duy nhất một điều ở cậu làm cho tôi cảm tháy buồn đó là người cậu thích không phải là tôi…!!! Biết được điều đó cũng buồn nhưng không hiểu sao, đầu óc tôi vẫn có những suy nghĩ quái lạ là cậu thích tôi. Chính vì suy nghĩ ấy mà tôi không ngừng từ bỏ hy vọng cưa đổ cậu! Có lần, tôi nhắn cho cậu là “Đừng bỏ tao nhé, mày mà bỏ tao là tao không tha cho mày đâu đó nha!” Gửi câu nói đi như vậy rồi lại gửi thêm câu “Tao xin lỗi, đầu óc tao hơi điên!” Nhiều lúc đọc lại tự thấy mình đúng là loạn thật!

    Chương IV: Tình cờ
    Sau khi thi học kỳ I, dường như thời gian học cũng ít hơn. Lúc đó nổi lên trò đánh bài, đứng ngoài cửa lớp cũng thấy có 5-6 nhóm đánh bài. Tôi theo 2 trường phái. Đôi lúc chơi với mấy đứa con trai, lúc thì ngồi yên đọc truyện. Đôi lúc tôi mải đánh bài quá, mải đến nỗi không còn để ý xung quanh. Đang chơi thì tôi thấy phần đùi có vẻ nặng nặng. Tôi tưởng là cậu bạn bên cạng nằm ngủ rồi gối lên chân tôi. Ai dè, khi ván bài kết thúc, tôi nhìn xuống dưới chân, người nằm ngủ không phải là cậu bạn ngồi cạnh mà là…..là….cậu ấy. Tôi không thể ngờ được sao cậu ấy lại nằm đây? Trong lớp có thiếu chỗ đâu chứ!!! Cậu nằm lẳng lặng gối đầu lên đùi tôi, hai tay khoanh trước ngực, mắt nhắm hờ hờ như đang lim dim ngủ. Bỗng cậu mở mắt, hỏi 1 câu: “Nhìn gì dữ vậy hả..?? Bộ tao không được ngủ ở đây à???!!!” Tôi vội vội vàng vàng đáp lại: “À không..không…mày cứ ngủ đi!…Không sao đâu mà!” Nhận được câu trả lời, cậu lại nhắm mắt vào ngủ tiếp. Công nhận, nhìn cậu lúc ngủ kute thiệt!!!<3

    Chương V: Cuộc trò chuyện qua mess
    Chà…!!! Đây có vẻ như là lần nói chuyện dài nhất giữa tôi và cậu ấy. Lúc đó là tháng 1, cậu ấy nhắn tin cho tôi vì một lý do cơ bản là chán. Tôi là thánh rảnh nên có ai nhắn tin là rep liền. Nhưng tôi đâu ngờ, tin nhắn đầu tiên cậu ấy nhắn cho tôi là: "Mày có thích tao không?" Tôi thật sự, thật sự bất ngờ. Phải ngồi suy nghĩ khoảng 10 phút sau tôi mới rep lại là "Bình thường" rồi nhắn hỏi lại cậu ấy câu hỏi trên. Tôi nghĩ rằng cậu ấy sẽ chỉ seen và sẽ không trả lời đâu. Sau khoảng hơn 15 phút, cậu ấy rep lại 1 câu làm tôi vui sướng: "Hơi. Nhưng nếu mày thích tao thì tao sẽ thích lại!" Đọc xong tin nhắn đấy mà tim tôi như nở hoa vậy. Lúc đó tôi cũng đã chia tay người yêu cũ, cậu ấy cũng không còn thích ai nữa. Tôi liền nhắn lại là "Vậy tao thích mày đó! Mày sẽ thích lại tao chứ???!!!!" Chỉ trong vài giây, cậu ấy trả lời "Ok, vậy từ giờ mày sẽ là người yêu của tao!" Cuộc trò chuyện chỉ trong buổi sáng, chỉ ngắn vậy thôi nhưng cũng đủ để làm tôi vui sướng tột cùng!

    Chương VI: Bắt đầu câu chuyện tình yêu
    Mỗi ngày đến lớp, cậu đều cười với tôi, luôn luôn chiều chuộng tôi như coi tôi là em gái của cậu vậy! Tôi xin gì cậu cũng đều cho. Kể cả là tôi có nói chuyện trong giờ đi nữa thì cậu cũng để cho qua. Thời gian đẹp đó cứ trôi qua. Đến 8-3, cậu tặng quà cho tôi. Cậu là người đầu tiên và cũng là người duy nhất tặng quà cho tôi. Mấy đứa bạn thân của tôi cũng cảm thấy hơi ghen tị vì không được người yêu tặng quà. Khoảnh khắc đó thật tuyệt!!! Nhìn ánh mắt cậu liếc nhìn tôi trong khi tay đưa túi quà thật nhí nhảnh. Càng ngày, tôi càng thấy cậu đáng yêu hơn rất rất nhiều!

    Chương VII: Cuộc hẹn đầu tiên
    Tôi còn nhớ như in cái ngày hôm đó. Đó là 1 ngày đẹp trời giữa tháng 4 oi ả, tôi tổ chức 1 buổi đi chơi cùng nhóm bạn. Và đương nhiên, tôi có rủ cả cậu ấy. Cậu ấy trả lời là có, nhưng không hiểu sao, khi tiết thể dục đến, cậu ấy nói với tôi là: "Ê mày, buổi đi chơi thì tính sao? Tao chỉ muốn đi với mày thôi!!!" Sau khi nghe cậu ấy nói, tôi đã mất cả 1 đêm trằn trọc suy nghĩ, tại sao cậu ấy lại nói vậy nhỉ, cậu ấy yêu mình đến vậy sao? Thế rồi đến ngày hôm sau, tôi đành kiếm cớ với mấy đứa bạn thân là lúc đó nhà tôi có việc bận nên phải hủy buổi đi chơi. Tôi cũng thấy có lỗi lắm nhưng biết sao giờ, do tình cảm mà tôi dành cho cậu ấy quá lớn. Giờ ra chơi, tôi liền chạy ngay xuống bàn cậu ấy và nói nhỏ với cậu: "Giải quyết xong rồi nhé, chỉ có tao và mày đi thôi! " tôi nói với một tâm trạng hớn hở. Hẹn địa điểm xong, chúng tôi bắt đầu đi. Hôm đó thật tuyệt, cậu ấy mặc đồ thể thao trông thật cá tính. Mặc dù tôi là người nghĩ ra ý tưởng đi chơi ấy nhưng cậu lại là người chi tiền cho tất cả mọi hoạt động. Tôi phải công nhận, tôi đã chọn đúng người rồi! Một người vừa ga-lăng, vừa học giỏi lại còn đẹp trai thì còn gì bằng!! Ôi trời, chắc cậu mệt lắm, cứ chạy trong tâm trí tôi hoài à!

    Chương VIII: Tại sao?
    Cuộc tình đẹp đẽ của chúng tôi cứ diễn ra…cho đến 1 ngày. Tuyệt vời, kì diệu nhưng cũng chỉ thoáng qua như một cơn gió. Lúc đó cậu ấy hình như không thích tôi như trước nữa. Trên facebook tôi có 1 bài viết với tiêu đề là "Lý do vì sao crush không thích bạn?" Tôi liền comment là "Học ngu, nhiều chuyện, xấu,…" Không hiểu vì lý do gì mà cậu lại xuống comment mắng tôi. Rõ ràng tôi đang nói về tôi, có liên quan gì đến cậu ấy đâu chứ!!! Kể từ lúc đó, cậu ấy block tôi trên facebook, đi học cũng không còn nhìn mặt nhau nữa. Cứ từ ngày này qua ngày khác, mối quan hệ của chúng tôi không thể cải thiện được nữa. Tất cả…tất cả chỉ coi nhau như người lạ mà thôi…. Tôi cũng dần dần quên mất đi sự có mặt của cậu ấy. Cuốn nhật ký tình yêu hồi trước tôi chăm chỉ viết hàng ngày giờ cũng đã nằm gọn trong thùng rác. Hình như cậu ấy đã thích người khác thì phải. Lâu lâu tôi vào face của cô bạn thân mà thấy cậu ấy đăng quá trời status tâm trạng yêu đương.. Cũng phải kệ thôi, tôi đâu có quyền gì mà xen vào đâu!

    Chương lX: Tôi không thể uncrush
    Thật sự, tôi không thể không thích cậu ấy hay còn gọi cách khác là tôi không thể uncrush. Ngày nào cũng vậy, cậu luôn đi vòng vòng xung quanh chỗ tôi ngồi. Việc đó đã góp 1 phần nhỏ làm tôi không thể uncrush. Vì sao ư? Vì việc làm đấy đã làm cho tôi không thể quên được cậu ấy. Rồi sao nữa? Cậu ấy đứng quản lớp bên trên, mắt luôn luôn nhìn về phía tôi rồi liếc nhìn; cậu ấy hay nói chuyện với cô bạn mà cậu thích hồi trước ngay trước mặt tôi như thể muốn tôi ghen. Còn vân vân và muôn vàn lý do khác mà cậu ấy khiến tôi không thể uncrush cậu. Làm ơn mà, tôi xin cậu đấy, đừng khiến tôi thích cậu nữa!!!!! Năm học rồi cũng kết thúc thật nhanh, mùa hè đã đến, mối quan hệ giữa cậu và tôi vẫn như vậy, không cải thiện hơn.

    Chương X: Những lời chưa nói
    Cậu không thể biết được đâu, cậu không thể biết được rằng đối với tôi, cậu quan trọng đến nhường nào. Tôi đang cố gắng rất nhiều, cố gắng từng ngày, từng giờ – tất cả đều vì cậu đó, vì tình yêu đơn phương mà tôi dành cho cậu. Tôi biết một người con gái bên đến bên chàng trai yêu mình, như thế sẽ cảm thấy được chiều chuộng và nhiều sự quan tâm hơn. Nhưng tôi không nghĩ như vậy. Tôi đã luôn chạy theo tiếng gọi của trái tim mình và chấp nhận một tình cảm đơn phương, không trọn vẹn. Bù lại,vì cậu, tôi sẽ cố gắng hoàn thiện bản thân và tâm hồn mình.
    Tôi thừa nhận là có những lúc tôi buồn thật, buồn vì sự vô tâm của cậu, sự lạnh lùng tưởng chừng như băng giá…nhưng tôi không trách cậu đâu, vì tôi yêu cậu mà! Và tôi cũng không bắt cậu phải đáp lại tình cảm của tôi, bơi tôi hiểu tình cảm đâu phải là thứ muốn là được. Biết đâu, cậu cũng đang yêu đơn phương một cô gái nào đó nhỉ???
    Yêu đơn phương thì có sao? Nó chẳng có gì xấu cả, chỉ là mình biết giới hạn của nó và tỉnh táo để mình thấy hạnh phúc vì yêu và được yêu mà thôi! Yêu không nhất thiết là phải ở bên nhau nhỉ?
    Tôi cũng không thể giữ cậu cho riêng mình được, vì tôi yêu cậu đơn phương mà!!! Nhưng hãy nhớ rằng, lúc nào cần tôi thì hãy gọi cho tôi nhé. Tôi sẽ yêu cậu theo cách của riêng mình. Điều tôi mong muốn nhất là cậu sẽ hạnh phúc, hạnh phúc thật sự, luôn yêu và được yêu!!!!

    Chúc cậu đủ tỉnh táo để hoàn thành tốt mọi việc, đủ niềm tin để giữ vững mọi mối quan hệ, đủ hi vọng để luôn cố gắng, đủ chân thành để cảm thấy mình được yêu thương nhiều hơn nhé!!!

Bình luận