Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 1, Hồ ly nữ tướng: Đêm. Cánh rừng già b...

Quảng cáo

Đêm. Cánh rừng già bị bóng tối bao phủ chỉ còn một vài nơi hứng được chút ánh sáng của vầng trăng lam nhạt, tròn vành vạnh đang ngự trị trên bầu trời. Ánh trăng dịu nhẹ, chen qua kẽ lá, thả mình xuống mảnh đất ở sâu trong khu rừng.

Không gian càng vào sâu càng tĩnh lặng. Cái yên tĩnh đến bất bình thường, khác hẳn với cảm giác ghê rợn mọi ngày mà khu rừng vẫn đem đến cho bất cứ ai bước vào đây của mọi ngày. Thường lệ thì chỉ một chốc lát, khoảng một vài bước đi thôi, bạn sẽ lại nghe thấy tiếng đập cánh phành phạch của loài cú đêm. Tiếng lá khô trên gãy vỡ trên đất cho biết có một con vật vừa đi qua giẫm lên. Hay ánh mắt sắc bén, đỏ rực của loài sói săn mồi rình mò trong bóng đêm hòng lao ra bắt lấy vật đã nằm trong tầm ngắm.

Song, khi vào đến nơi sâu nhất của khu rừng này, bạn sẽ thấy một điều hoàn toàn trái ngược mà không phải ai cũng có thể thấy nếu đến không đúng thời điểm. Nếu bao bọc bên ngoài kia địa hình hiểm trở, khó đi bao nhiêu thì nơi đây lúc này lại càng xinh đẹp, lộng lẫy bao nhiêu. Giống như một cung điện bề ngoài cũ kĩ, chỉ đáng bỏ đi thì những điều ẩn giấu bên trong lại nguy nga, tráng lệ đến mức bạn khó có thể tưởng tượng được.

Cây cối bao quanh tạo nên một khu đất trống trải, bằng phẳng. Hầu hết tất cả muôn thú trong khu rừng đều có mặt đông đủ. Chúng không còn phân biệt loài nào mạnh, loài nào yếu, giống nào là thức ăn, kẻ nào là kẻ săn mồi nữa. Chúng đến đây với tư cách là một thành viên trong khu rừng. Chúng tập hợp thành một vòng tròn lớn, bao quanh vòng ma thuật màu tím nhạt đang hút lấy từng giọt trăng đổ xuống.

Đêm nay là lễ tế Mặt Trăng, là sinh thần của tiểu hồ ly trong khu rừng này. Một người con gái khoảng vừa gần đôi mươi đứng giữa vòng ma thuật. Bộ lam y trên người nàng đẹp tựa như màu của ánh trăng. Hai con ngươi đen láy như bầu trời đêm, ánh lên vẻ tinh nghịch nhưng có sức quyến rũ đến chết người. Mái tóc đen dài chấm gót tựa dòng suối đen tuyền. Đôi tai hồ trắng muốt, cao ngạo vểnh lên. Chín chiếc đuôi trắng mềm mại, uyển chuyển lắc lư theo điệu nhảy của đôi chân trần linh hoạt. Hai chiếc chuông nhỏ buộc vào cổ chân nàng bằng sợi dây đỏ rung lên, tấu nên khúc nhạc lúc cao trào lúc êm dịu. Bàn tay thon khẽ lướt trong gió, múa theo điệu nhạc của gió, của trăng, của rừng.

Điệu nhảy của nàng kết thúc. Vòng ma thuật biến mất, ánh trăng thu được bên trong tràn ra, lan khắp khu rừng. Nơi nào nó đi qua, cây cối đều tự nhiên xanh tốt, cỏ mọc xanh um, dòng suối chảy thêm nhanh như vừa được tiếp thêm nguồn nước. Lễ tế Mặt Trăng đem lại nguồn sống cho khu rừng này, chính vì vậy mà chẳng loài vật nào dám phá ngang.

Lễ tế kết thúc, muôn thú quay lưng ra về. Hồ Như Nguyệt thở dài một tiếng rồi bắt đầu xoay người tại chỗ. Đã năm năm rồi nàng không nhảy lại điệu này nên giờ có chút không quen, may mà mọi thứ đều thành công mĩ mãn.

"Muội múa thật là khiến người ta mê muội, ngắm mãi không muốn rời!"

Một tiếng phát ra từ phía gốc cây gần đó, Như Nguyệt mỉm cười nhìn sang đó.

"Hiên ca!"

Nàng reo lên, chạy ào về phía hắn. Hứa Quý Hiên đứng yên nhìn nàng tươi cười chạy tới. Hắn và nàng có thể nói là huynh muội kết nghĩa. Mẹ nuôi của nàng là sư phụ của hắn nên hắn và nàng đã sớm thân thiết như cùng chung huyết thống. Hắn biết nàng và sư phụ là hồ ly nhưng vậy có hề gì? Chỉ cần nàng một lòng hướng thiện, không làm việc trái với luân thường đạo lý là được rồi.

"Huynh tới đây làm gì vậy?"

Như Nguyệt nghiêng đầu hỏi. Hai tai khẽ rung rinh.

"Tới xem muội nhảy"

Hắn đáp lại. Nàng cười. Như Nguyệt trước giờ là vậy, hồn nhiên trong sáng, vô âu vô lo. Hắn... liệu có nên nói với nàng chuyện ấy không?

"Chắc không hẳn là chỉ có vậy chứ?"

Như Nguyệt tiếp. Nụ cười mỉm nở trên môi, đôi mắt sáng nhìn xoáy vào hắn. Quý Hiên im lặng. Sao hắn có thể quên là nàng có khả năng nhìn thấu được tâm tư cũng như dự đoán tương lai, xem được quá khứ của người khác chứ?

"Huynh có chuyện này muốn nhờ muội giúp đỡ! Lâm Kỳ..."

Hắn chưa nói xong đã bị nàng cướp lời.

"Huynh muốn muội giúp huynh tiêu diệt Lâm Kỳ?"

Quý Hiên gật đầu, hắn chờ đợi câu trả lời từ nàng. Như Nguyệt có thể tự do điều khiển gió, lại có Phong Thương, Nguyệt Thương là hai thanh thương trong số các thần khí mạnh nhất. Ngân quốc cùng tướng sĩ Lam Kỳ giao đấu đã gần một năm trời bất phân thắng bại. Nếu nay hắn có thêm Như Nguyệt nàng giúp đỡ, khác nào hổ mọc thêm cánh.

"Muội tạm thời chưa thể quyết định được. Huynh cho muội một ngày. Nếu được, ngày mai muội sẽ tự tìm đến hoàng cung của huynh, còn không muội thật sự xin lỗi"

Quý Hiên đồng ý với lời của Như Nguyệt. Hắn có thể chờ đến năm năm chỉ để có được cái cớ để gặp được nàng, nhờ đến sự tương trợ của nàng. Bây giờ đợi thêm một ngày thì có là gì.

===========================================================

Lâm Kỳ là một đội quân hùng mạnh do chủ soái là con trai trưởng của Lâm tướng quân trước kia trấn giữ phía Nam thống trị. Lâm tướng quân là người thương dân như con, hết lòng bảo vệ đất nước. Sau do con gái út bị Đại vương nước Ngân bắt ép đem về làm phi nên ông mới nổi dậy, cứu con gái rồi dựng cờ khởi nghĩa, đóng đô ở đất Nam nơi ông trấn thủ.

Lại nói đến Tần vương là một ông vua suốt ngày chỉ biết lo chuyện hậu cung, không màng chính sự. Chuyện triều chính lọt vào tay bọn tham quan đại thần, chúng thỏa sức tung hoành, làm biết bao nhiêu người dân phải chịu uất ức. Đúng lúc đó Lâm tướng quân khởi nghĩa, ông đã được tướng quân phía Đông cùng nhân dân hưởng ứng. Không chỉ vậy, Lâm Kỳ còn có một cao nhân họ Lưu được phong  làm Lưu Thừa tướng cùng ba vị đồ đệ giúp sức.

Song, Ngân quốc cũng không phải không có người tài. Hứa Quý Hiên - Đông cung Thái tử, con trưởng của Đại vương là người văn võ song toàn, lại học được võ thuật cùng phép thuật trong 9 năm lên núi bái sư học đạo. Còn có Hà tướng quân trấn thủ phía Tây cũng từng là đệ tử đồng môn với Lưu Thừa tướng sức mạnh cũng không thua kém gì. Chính vì lực lượng hai bên ngang nhau nên trận chiến vẫn cứ kì kèo đến tận bây giờ.

Thành Lâm Vân, nơi đóng đô chính của Lâm Kỳ. Lưu Thừa tướng đứng trên lầu Hoàng Tước, là lầu cao nhất phía Nam nhìn sao trời.

"Sư phụ"

Chợt một nàng gái tầm tuổi mười chín đi đến. Nàng gái vận bộ hồng y giản dị nhưng lại toát lên vẻ đẹp cực kỳ mê người. Mái tóc đen dài buộc lên cao bởi mảnh dây lụa đỏ để lộ khuôn mặt trắng hồng. Thanh Chu thần kiếm giắt ngang hông cho thấy nàng không phải chỉ đơn thuần là một nữ nhân bình thường.

"Tỷ tỷ cho bồ câu đưa thư về báo tin, tỷ ấy đang trên đường đến Ngân quốc!"

Chu Tước chắp tay, cung kính báo với Lưu Thừa tướng. Ông gật đầu, mắt lại hướng lên trời. Chu Tước im lặng nhìn theo. Chu Tước là một trong bốn đệ tử mà Lưu Thiên Trị tâm đắc nhất. Nàng có tài dụng binh hơn cả nam nhi, binh sĩ chỉ cần vào tay nàng không cần biết là phe ta hay phe địch đều sẽ răm rắp nghe theo nàng. Chính vì vậy nàng mới được phong làm phó soái. Không chỉ vậy, Chu Tước còn là thần nữ của Phượng hoàng lửa trong Hỏa Diệm sơn, lại theo Lưu Thừa tướng học phép thuật hệ thủy được hơn 10 năm. Vì vậy mà có lẽ chỉ có một mình nàng mới có khả năng dung hòa được nước và lửa, tạo nên thứ sức mạnh khác biệt cho riêng mình.

Cả hai vẫn chẳng ai nói gì, bầu không khí lắng xuống, tĩnh lặng, chỉ còn cơn gió thổi qua làm vạt áo khẽ tung bay. Mùi hương đồng cỏ len theo gió len lỏi vào từng góc nhỏ bên ngoài thành. Tiếng ngựa phi chốn sa trường nghe như văng vẳng bên tai. Gió như có phép màu, bay vút lên tầng không cao vời vợi.

Sao hôm nay nhiều thật, nhìn cứ như những hạt thủy tinh vụn, thắp sáng lấp lánh như ngọn nến nhỏ giữa bầu trời đêm rộng lớn.

Đêm nay sao đầy trời, ngày mai sẽ là một ngày tuyệt đẹp

Và sau nữa

Sẽ là...

Là gì?

Chẳng ai có thể lường trước được tình thế giang sơn xã tắc hiện tại.

"Chu Tước, ta muốn con lên đỉnh Tuyết sơn tìm một người!"

==============================================================

Kinh thành Vạn Thiên vốn là một nơi sầm uất, đông đúc, nhộn nhịp, là cửa khẩu quan trọng của quốc gia. Đây cũng là nơi mà Đại vương Ngân quốc đặt kinh đô.

Hoàng cung quả thật là một nơi rộng lớn, chỉ có Đông cung của Thái tử thôi mà đã rộng bằng cả phủ của một viên quan đại thần trong triều. Hứa Quý Hiên đứng trong Thanh Thủy các đặt giữa hồ sen. Gió thổi nhẹ tạt hơi nước mát lạnh vào mặt đem đến cho hắn cảm giác thỏa mái, nhẹ nhõm lạ thường. Hạ tới, sen trong hồ đã chớm nở. Màu hồng nhạt của sen thanh tao, không mê người như hồng đỏ nhưng với hắn lại có sức quyến rũ rất đặc biệt. Hắn thích đứng tại nơi này, tham lam hít lấy hít để hương sen nhạt, tận hưởng làn gió mát dịu mỗi khi hè sang. Điều đó làm hắn nhớ đến nàng. Nàng cũng thanh tao, thuần khiết như loài sen kia, nàng cũng vô tư, tự do rong ruổi nay đây mai đó như làn gió kia. Có thể nói Thanh Thủy các này là nơi để Hứa Quý Hiên hắn thả mình, buông bỏ tất cả chuyện đời mà nghĩ về nàng.

Chợt có tiếng một vị công công hô thật to "Đại vương đến!". Hắn vội vã lấy lại phong thái nghiêm nghị vốn có ở một Đông cung Thái tử, chắp tay, cúi người chào. Đại vương vươn tay đỡ hắn dậy. Hứa Quý Hiên hỏi.

"Xin hỏi hôm nay phụ hoàng không bận việc nước hay sao mà lại có thời gian đến chỗ nhi thần vậy ạ?"

Từ trên một cái cây gần đó, một bóng đen thấp thoáng giữa những tán cây. Thân ảnh người con gái đứng trên một cành cây cao, gió thổi, tà áo trắng tung bay. Một nụ cười nở trên môi cô gái đó khi nghe câu nói của Quý Hiên.

"Bận việc nước? Là lo liệu chính sự hay lưu lại chốn hậu cung?"

Đêm. Cánh rừng già bị bóng tối bao phủ chỉ còn một vài nơi hứng được chút ánh sáng của vầng trăng lam nhạt, tròn vành vạnh đang ngự trị trên bầu trời. Ánh trăng dịu nhẹ, chen qua kẽ lá, thả mình xuống mảnh đất ở sâu trong khu rừng.

Không gian càng vào sâu càng tĩnh lặng. Cái yên tĩnh đến bất bình thường, khác hẳn với cảm giác ghê rợn mọi ngày mà khu rừng vẫn đem đến cho bất cứ ai bước vào đây của mọi ngày. Thường lệ thì chỉ một chốc lát, khoảng một vài bước đi thôi, bạn sẽ lại nghe thấy tiếng đập cánh phành phạch của loài cú đêm. Tiếng lá khô trên gãy vỡ trên đất cho biết có một con vật vừa đi qua giẫm lên. Hay ánh mắt sắc bén, đỏ rực của loài sói săn mồi rình mò trong bóng đêm hòng lao ra bắt lấy vật đã nằm trong tầm ngắm.

Song, khi vào đến nơi sâu nhất của khu rừng này, bạn sẽ thấy một điều hoàn toàn trái ngược mà không phải ai cũng có thể thấy nếu đến không đúng thời điểm. Nếu bao bọc bên ngoài kia địa hình hiểm trở, khó đi bao nhiêu thì nơi đây lúc này lại càng xinh đẹp, lộng lẫy bao nhiêu. Giống như một cung điện bề ngoài cũ kĩ, chỉ đáng bỏ đi thì những điều ẩn giấu bên trong lại nguy nga, tráng lệ đến mức bạn khó có thể tưởng tượng được.

Cây cối bao quanh tạo nên một khu đất trống trải, bằng phẳng. Hầu hết tất cả muôn thú trong khu rừng đều có mặt đông đủ. Chúng không còn phân biệt loài nào mạnh, loài nào yếu, giống nào là thức ăn, kẻ nào là kẻ săn mồi nữa. Chúng đến đây với tư cách là một thành viên trong khu rừng. Chúng tập hợp thành một vòng tròn lớn, bao quanh vòng ma thuật màu tím nhạt đang hút lấy từng giọt trăng đổ xuống.

Đêm nay là lễ tế Mặt Trăng, là sinh thần của tiểu hồ ly trong khu rừng này. Một người con gái khoảng vừa gần đôi mươi đứng giữa vòng ma thuật. Bộ lam y trên người nàng đẹp tựa như màu của ánh trăng. Hai con ngươi đen láy như bầu trời đêm, ánh lên vẻ tinh nghịch nhưng có sức quyến rũ đến chết người. Mái tóc đen dài chấm gót tựa dòng suối đen tuyền. Đôi tai hồ trắng muốt, cao ngạo vểnh lên. Chín chiếc đuôi trắng mềm mại, uyển chuyển lắc lư theo điệu nhảy của đôi chân trần linh hoạt. Hai chiếc chuông nhỏ buộc vào cổ chân nàng bằng sợi dây đỏ rung lên, tấu nên khúc nhạc lúc cao trào lúc êm dịu. Bàn tay thon khẽ lướt trong gió, múa theo điệu nhạc của gió, của trăng, của rừng.

Điệu nhảy của nàng kết thúc. Vòng ma thuật biến mất, ánh trăng thu được bên trong tràn ra, lan khắp khu rừng. Nơi nào nó đi qua, cây cối đều tự nhiên xanh tốt, cỏ mọc xanh um, dòng suối chảy thêm nhanh như vừa được tiếp thêm nguồn nước. Lễ tế Mặt Trăng đem lại nguồn sống cho khu rừng này, chính vì vậy mà chẳng loài vật nào dám phá ngang.

Lễ tế kết thúc, muôn thú quay lưng ra về. Hồ Như Nguyệt thở dài một tiếng rồi bắt đầu xoay người tại chỗ. Đã năm năm rồi nàng không nhảy lại điệu này nên giờ có chút không quen, may mà mọi thứ đều thành công mĩ mãn.

"Muội múa thật là khiến người ta mê muội, ngắm mãi không muốn rời!"

Một tiếng phát ra từ phía gốc cây gần đó, Như Nguyệt mỉm cười nhìn sang đó.

"Hiên ca!"

Nàng reo lên, chạy ào về phía hắn. Hứa Quý Hiên đứng yên nhìn nàng tươi cười chạy tới. Hắn và nàng có thể nói là huynh muội kết nghĩa. Mẹ nuôi của nàng là sư phụ của hắn nên hắn và nàng đã sớm thân thiết như cùng chung huyết thống. Hắn biết nàng và sư phụ là hồ ly nhưng vậy có hề gì? Chỉ cần nàng một lòng hướng thiện, không làm việc trái với luân thường đạo lý là được rồi.

"Huynh tới đây làm gì vậy?"

Như Nguyệt nghiêng đầu hỏi. Hai tai khẽ rung rinh.

"Tới xem muội nhảy"

Hắn đáp lại. Nàng cười. Như Nguyệt trước giờ là vậy, hồn nhiên trong sáng, vô âu vô lo. Hắn... liệu có nên nói với nàng chuyện ấy không?

"Chắc không hẳn là chỉ có vậy chứ?"

Như Nguyệt tiếp. Nụ cười mỉm nở trên môi, đôi mắt sáng nhìn xoáy vào hắn. Quý Hiên im lặng. Sao hắn có thể quên là nàng có khả năng nhìn thấu được tâm tư cũng như dự đoán tương lai, xem được quá khứ của người khác chứ?

"Huynh có chuyện này muốn nhờ muội giúp đỡ! Lâm Kỳ..."

Hắn chưa nói xong đã bị nàng cướp lời.

"Huynh muốn muội giúp huynh tiêu diệt Lâm Kỳ?"

Quý Hiên gật đầu, hắn chờ đợi câu trả lời từ nàng. Như Nguyệt có thể tự do điều khiển gió, lại có Phong Thương, Nguyệt Thương là hai thanh thương trong số các thần khí mạnh nhất. Ngân quốc cùng tướng sĩ Lam Kỳ giao đấu đã gần một năm trời bất phân thắng bại. Nếu nay hắn có thêm Như Nguyệt nàng giúp đỡ, khác nào hổ mọc thêm cánh.

"Muội tạm thời chưa thể quyết định được. Huynh cho muội một ngày. Nếu được, ngày mai muội sẽ tự tìm đến hoàng cung của huynh, còn không muội thật sự xin lỗi"

Quý Hiên đồng ý với lời của Như Nguyệt. Hắn có thể chờ đến năm năm chỉ để có được cái cớ để gặp được nàng, nhờ đến sự tương trợ của nàng. Bây giờ đợi thêm một ngày thì có là gì.

===========================================================

Lâm Kỳ là một đội quân hùng mạnh do chủ soái là con trai trưởng của Lâm tướng quân trước kia trấn giữ phía Nam thống trị. Lâm tướng quân là người thương dân như con, hết lòng bảo vệ đất nước. Sau do con gái út bị Đại vương nước Ngân bắt ép đem về làm phi nên ông mới nổi dậy, cứu con gái rồi dựng cờ khởi nghĩa, đóng đô ở đất Nam nơi ông trấn thủ.

Lại nói đến Tần vương là một ông vua suốt ngày chỉ biết lo chuyện hậu cung, không màng chính sự. Chuyện triều chính lọt vào tay bọn tham quan đại thần, chúng thỏa sức tung hoành, làm biết bao nhiêu người dân phải chịu uất ức. Đúng lúc đó Lâm tướng quân khởi nghĩa, ông đã được tướng quân phía Đông cùng nhân dân hưởng ứng. Không chỉ vậy, Lâm Kỳ còn có một cao nhân họ Lưu được phong  làm Lưu Thừa tướng cùng ba vị đồ đệ giúp sức.

Song, Ngân quốc cũng không phải không có người tài. Hứa Quý Hiên - Đông cung Thái tử, con trưởng của Đại vương là người văn võ song toàn, lại học được võ thuật cùng phép thuật trong 9 năm lên núi bái sư học đạo. Còn có Hà tướng quân trấn thủ phía Tây cũng từng là đệ tử đồng môn với Lưu Thừa tướng sức mạnh cũng không thua kém gì. Chính vì lực lượng hai bên ngang nhau nên trận chiến vẫn cứ kì kèo đến tận bây giờ.

Thành Lâm Vân, nơi đóng đô chính của Lâm Kỳ. Lưu Thừa tướng đứng trên lầu Hoàng Tước, là lầu cao nhất phía Nam nhìn sao trời.

"Sư phụ"

Chợt một nàng gái tầm tuổi mười chín đi đến. Nàng gái vận bộ hồng y giản dị nhưng lại toát lên vẻ đẹp cực kỳ mê người. Mái tóc đen dài buộc lên cao bởi mảnh dây lụa đỏ để lộ khuôn mặt trắng hồng. Thanh Chu thần kiếm giắt ngang hông cho thấy nàng không phải chỉ đơn thuần là một nữ nhân bình thường.

"Tỷ tỷ cho bồ câu đưa thư về báo tin, tỷ ấy đang trên đường đến Ngân quốc!"

Chu Tước chắp tay, cung kính báo với Lưu Thừa tướng. Ông gật đầu, mắt lại hướng lên trời. Chu Tước im lặng nhìn theo. Chu Tước là một trong bốn đệ tử mà Lưu Thiên Trị tâm đắc nhất. Nàng có tài dụng binh hơn cả nam nhi, binh sĩ chỉ cần vào tay nàng không cần biết là phe ta hay phe địch đều sẽ răm rắp nghe theo nàng. Chính vì vậy nàng mới được phong làm phó soái. Không chỉ vậy, Chu Tước còn là thần nữ của Phượng hoàng lửa trong Hỏa Diệm sơn, lại theo Lưu Thừa tướng học phép thuật hệ thủy được hơn 10 năm. Vì vậy mà có lẽ chỉ có một mình nàng mới có khả năng dung hòa được nước và lửa, tạo nên thứ sức mạnh khác biệt cho riêng mình.

Cả hai vẫn chẳng ai nói gì, bầu không khí lắng xuống, tĩnh lặng, chỉ còn cơn gió thổi qua làm vạt áo khẽ tung bay. Mùi hương đồng cỏ len theo gió len lỏi vào từng góc nhỏ bên ngoài thành. Tiếng ngựa phi chốn sa trường nghe như văng vẳng bên tai. Gió như có phép màu, bay vút lên tầng không cao vời vợi.

Sao hôm nay nhiều thật, nhìn cứ như những hạt thủy tinh vụn, thắp sáng lấp lánh như ngọn nến nhỏ giữa bầu trời đêm rộng lớn.

Đêm nay sao đầy trời, ngày mai sẽ là một ngày tuyệt đẹp

Và sau nữa

Sẽ là...

Là gì?

Chẳng ai có thể lường trước được tình thế giang sơn xã tắc hiện tại.

"Chu Tước, ta muốn con lên đỉnh Tuyết sơn tìm một người!"

==============================================================

Kinh thành Vạn Thiên vốn là một nơi sầm uất, đông đúc, nhộn nhịp, là cửa khẩu quan trọng của quốc gia. Đây cũng là nơi mà Đại vương Ngân quốc đặt kinh đô.

Hoàng cung quả thật là một nơi rộng lớn, chỉ có Đông cung của Thái tử thôi mà đã rộng bằng cả phủ của một viên quan đại thần trong triều. Hứa Quý Hiên đứng trong Thanh Thủy các đặt giữa hồ sen. Gió thổi nhẹ tạt hơi nước mát lạnh vào mặt đem đến cho hắn cảm giác thỏa mái, nhẹ nhõm lạ thường. Hạ tới, sen trong hồ đã chớm nở. Màu hồng nhạt của sen thanh tao, không mê người như hồng đỏ nhưng với hắn lại có sức quyến rũ rất đặc biệt. Hắn thích đứng tại nơi này, tham lam hít lấy hít để hương sen nhạt, tận hưởng làn gió mát dịu mỗi khi hè sang. Điều đó làm hắn nhớ đến nàng. Nàng cũng thanh tao, thuần khiết như loài sen kia, nàng cũng vô tư, tự do rong ruổi nay đây mai đó như làn gió kia. Có thể nói Thanh Thủy các này là nơi để Hứa Quý Hiên hắn thả mình, buông bỏ tất cả chuyện đời mà nghĩ về nàng.

Chợt có tiếng một vị công công hô thật to "Đại vương đến!". Hắn vội vã lấy lại phong thái nghiêm nghị vốn có ở một Đông cung Thái tử, chắp tay, cúi người chào. Đại vương vươn tay đỡ hắn dậy. Hứa Quý Hiên hỏi.

"Xin hỏi hôm nay phụ hoàng không bận việc nước hay sao mà lại có thời gian đến chỗ nhi thần vậy ạ?"

Từ trên một cái cây gần đó, một bóng đen thấp thoáng giữa những tán cây. Thân ảnh người con gái đứng trên một cành cây cao, gió thổi, tà áo trắng tung bay. Một nụ cười nở trên môi cô gái đó khi nghe câu nói của Quý Hiên.

"Bận việc nước? Là lo liệu chính sự hay lưu lại chốn hậu cung?"

 

Quảng cáo

Luợt xem: 174.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

1 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Cái lạnh giá của Đà Lạt khiến cho nhiều người chỉ muốn ở nhà thưởng thức một ly trà nóng nhưng ở bên...

Nó bực lắm nhưng rồi vẫn sửa sang lại trang phục của mình. May mắn cho nó là vẫn chưa ướt hết nếu kh...

Xin chào, Kamachi Kazuma đây. Thỉnh thoảng mà tôi lại nẩy ra một ý tưởng mà tôi không thể cho vào...

KÉÉTTTT.............BÙM. 1 tiếng nổ lớn làm rung chuyển mọi thứ. Giữa đường núi hoang sơ, 1 chiếc...