Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương Song Sinh: Hai Anh Em

Quảng cáo

 Sinh ra trong một gia đình khá giả ,bố mẹ tôi đều là công nhân viên chức nhà nước ,tôi lại là con một nên được nuông chiều và đâm ra hư hỏng .Học tập ở trường tôi không đến nỗi nào tệ lắm nhưng chẳng bao giờ làm rạng danh bố mẹ .Bạn bè thì toàn là một lũ ăn chơi nhà giàu nên thả sức mà quậy phá ,hết quán bar này thì lại là một vũ trường khác tôi cũng lao mình theo những trò chơi vô bổ ấy  .TBước chân vào cổng trường đại học tôi hmchợt gặp một người con gái ,nói thật ra thì nhìn bạn quê mùa hết sức ,nhìn là đủ biết là gái miền quê "lúa "đến cỡ nào .Vậy mà lại học chung trường chung ngành và còn cả chung lớp .Thật là nghiệt ngã ! Tôi đâm ra ghét con nhỏ này vì nó là lớp trưởng lớp tôi mà lại hay quan tâm tới việc  tôi hay bỏ học . Đã là sinh viên chứ có còn là trung học đâu mà phải làm như thế chứ .Nhưng sao tôi lại thấy nhỏ hay nhìn tôi bằng ánh mắt thân thuộc ,cái tên của nhỏ nghe cũng mắc cười đã là thế kỷ 21 mà đặt cái tên Thơm nghệ quê mùa quá. Vì vậy tôi hay chọc lại nhỏ bằng biệt danh là Thối ,thế mà nhỏ chấp nhận không trách móc còi gọi lại tôi là "Đại ngàn ".Nghe sao lạ nhỉ tên tôi là Thiên Kỳ đâu phải là núi hay Sơn gì đâu.Mà thôi đó cũng chỉ là biệt danh nên tôi không bận tâm lắm .

      Một buổi tối trời mưa tầm tã ,từ quán bar trên đường trở về ,tôi vô tình thấy nhỏ đang dắt chiếc xe đạp bị đứt sên lướt bộ trên hè phố ,mặt mày lem luốc đã thế không áo mưa thân mình ướt sũng như con chuột .Nhìn kỹ thì áo mưa nhỏ đã bao bọc sách vở hết rồi .Không birts vì điều gì tôi lướt nhẹ qua rồi chợt dừng lại .tôi cầm chiếc ô bước xuống .Nhỏ ngẩng đầu nhìn tôi ,tôi đưa cây ô cho nhỏ nhưng nhỏ ngơ ngác trả lời :

-Sao Kỳ lại ở đây , thơm lỡ ướt rồi nên không cần ô đâu .

Thật tức điên mà người ta có lòng tốt mà còn bị từ chối ,biết thế khi nãy đi luôn cho rồi .Mà nghỉ nếu đi luôn thì tôi không ra dán đàn ông thôi tôi vội nhét cây ô vào tay nhỏ và chạy vụt lại xe và phóng nhanh trong làn mưa không để ý cản nhận của nhỏ như thế nào .Tôi chợt thấy người nóng ran chắc tại khi nãy uống rựu nhiều nên thế này đây.Vào một ngày chủ nhật tôi tự dưng lười biến ra ngoài ,mẹ mở cửa vào phòng thấy tôi ngồi nhìn ra khung cửa sổ mẹ chợt miễm cười .Đây là lần đầu tien mẹ thấy tôi bình thản như thế này .Dọn dẹp một hồi mẹ nói tuần này ba mẹ đi công tác chắc mất vài tuần ,bảo tôi ở nhà tự giữ gìn sức khỏe lo học hành bớt ăn chơi .Chuyện ba mẹ đi tôi qua quen từ thuở bé nên tôi chẳng đáp trả mẹ tiếng nào .Một thằng con trai đã 20 tuổi không lẽ không biết lo cho mình hay sao .Tôi chợt nghĩ đến những người con gái,kể ra thì bạn gái tôi cũng hơi nhiều nhưng xem kỹ lại thì chẳng có cô nào gọi là tình cảm chân thật  cả .Bởi tôi chỉ xem các mỹ nữ ấy là nơi để tôi xar stress .Tôi chợt nghĩ về Thơm ,chỉ là thoáng qua nhưng tôi cảm nhận thấy có điều gì đó khác lạ .Nhìn Thơm quê mùa nhưng lại mang đậm bản chất người con gái Việt Nam nhu  mì dễ thương không bị phương Tây hoá quá nặng .Ở thế kỷ này kiếm một người con gái như Thơm chắc khó hơn lên trời .Bỗng một của điện thoại rung lên xoá tan mọi suy nghĩ trong tôi ,lại là chúng nó lũ ăn chơi chát tán .Thiếu tôi chúng nó không vui vẻ hay sao ấy chứ .Tôi lại leo xuống giường chỉnh chứ mình thành một công tử bảnh trai rồi ra khỏi nhà.Mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt thất vọng ,mẹ cứ ngỡ hôm nay sẽ có được nửa cơm gia đình .

Lại là những dòng nhạc sôi động ,những chai rựu cùng những sự nhảy nhót điên cuồng.Nhưng hôm nay sao tôi thấy chẳng có hứng thú tý nào .Uống ngụm rựu tôi thấy khó chịu bèn bật xuống khỏi ghế đi ra ngoài,lũ bạn ngơ ngác nhìn theo .Tôi lang thang trên con phố một hồi rồi đứng lại trên chiếc cầu .Gió thổi lồng lộng vào người làm tôi cảm thấy dễ chịu .Nhìn về phía công viên tôi thấy tiếng hét hò nô đùa của lũ nhỏ,dụi đôi mắt tôi sợ thấy lầm hình như có nhỏ quê mùa ấy .Đúng  là con nhỏ đó,không biết điều gì đã khiến tôi bước về phía ấy .Lũ nhỏ không đùa nữa mà đứng nép về phía nhỏ ấy.Dường như tôi là kẻ xấu xa lắm vậy sao chúng có vẻ sợ thế không biết .Tôi không biết nói gì mà đôi bên cứ nhưng nhau đến nghẹt thở .Tôi tự hiểu mình là kẻ dư thừa nên thôi đành quay đi .Trở lại đám bạn tôi nốc rựu liên hồi,lũ bạn không hiểu gì nhìn tôi trong ngơ ngác .Chẳng đứa nào dám cản tôi.Tôi say mèm chỉ bết gọi thằng Nam đến đưa về .Thằng này lần nào nó cũng đưa tôi về phòng của nó chứ không về nhà tôi .

Qua hôm sau thì tôi đỗ bệnh ,nằm mê mang trong căn nhà hoàng vắng bố mẹ lại đi hết rồi .Tôi vắng học là chuyện thường tình ,thầy cô bè bạn nào quan tâm nhưng lần này lại khác Thơm đã rất lo lắng khi tôi nghĩ học lần 3 ngày liên tiếp .Dò hỏi Thoòng tin Thơm tìm đến nhà tôi ,một căn nhà khá về thế khang trang .Đứng chập hồi Thơm mới nhấn chuông ,tôi nghe chuông bực mình vô cùng ,ba mẹ không có nhà ai lại ồn ào thế không biết .Nhưng chuông cứ đổ liên hồi ,gượng dậy lết xuống lầu nhìn qua camera tôi thấy là Thơm nên nhấn nút mở cửa tự động .Cửa tự mở Thơm ái ngại bước vào nhà ,gọi tôi nhưng tôi không trả lời ,Thơm lần mò lên lầu vào phòng tôi .Lúc bạn đầu có lẽ nhỏ hơi rụt rè nhưng nhìn tôi nằm mê mang thế kia nhỏ hiểu chuyện gì đang xảy ra với tôi .Ráng mở đôi mắt tôi thấy Thơm nhìn quanh rồi nhanh chân ra khỏi phòng .Thở dài tôi nhắm mắt ngủ tiếp .1 lát khá lâu Thơm bê vào phòng một bát cháo nóng ,đặt lên bàn Thơm cố gắng lôi tôi dậy .

- Kỳ ơi dậy rán ăn tí cháo rồi uống thuốc cho hạ sốt đi .

Tôi hất tay Thơm và ngủ tiếp .Thật là bực mình ơn đâu ra người con gái tốt bụng chăm sóc mình thế chứ .Nhưng Thơm vẫn cố kéo tôi dậy hơn chục lần nhưng đều bị tôi hất ra ,đến cao trào tôi xô Thơm bật ngữa.

-Cô đi về đi tôi không sao đâu đừng lo .

Thơm ngã đau nhưng lại nhìn tôi bằng ánh mắt thân thiện.Gặp ai là bực mình bỏ đi rồi nhưng Thơm thì không.

-Thơm không làm gì hết .Kỳ ăn chén cháo và uống thuốc đi .xong là Thơm về liền.

Một giọng nói thanh diệu làm tôi nhìn  chén cháo thấy muốn ăn ,thật ra cũng ba ngày qua chưa ăn gì tôi cũng thấy đói .Ngoan ngoãn tôi bê chén cháo húp một hơi hết .Thơm cười đưa ly nước và vài viên thuốc .Tôi cầm lấy và nghe lời uống ngay .

-xong rồi cô về đi .

Muốn nói lời cảm ơn nhưng sao khó quá tôi đành lạnh lùng vậy .Thơm không nói gì bê chén cháo và ra khỏi phòng .Tôi nghĩ Thơm sẽ về nên nằm ngủ miên mang .Khi trời chợp tối thì tôi cũng chợt tỉnh ,nhờ liều thuoics tôi đã hạ sốt và đỡ tý nhiều .Tự dưng tôi nhìn căn phòng tôi dường như ngăn nấp và sạch sẽ ,tôi mở cửa thấy phía dưới nhà có ánh điện lẽ nào mẹ về .Tôi bước xuống lầu chợt thấy Thơm nằm ngủ trên chiếc ghế ,vào bếp tôi thấy một nồi cháo nóng vẫn còn nhưng đặc biệt là tôi thấy áo quần tôi được phơi đầy .Đúng là quê mùa thật mà có cái máy giặt sao không quăng vào giặt cho khỏe mà giặt tay làm gì chi mệt rồi phơi đầy thế chứ .Cô bạn này rãnh thật làm như vợ tôi không bằng .Lấy chiếc chăn nhẹ đáp lên người Thơm,tôi vén mái tóc Thơm lên nhìn khuôn mặt Thơm tôi nhẹ hôn lên trán Thơm nhưng hành động đó làm tôi giật mình .Không không thể nào sao tôi lại có tình cảm với nhỏ này được chứ .Ngồi ăn hết nồi cháo hành tôi thấy ngon và ấm áp với cùng .Mở điện thoại tôi thấy có hàng lượt cuộc gọi của lũ bạn .Bạn bè thế đấy tôi bệnh chúng nào có biết và quan tâm .Còn mẹ nữa vài tin nhắn hỏi han trách móc thấy nhàm mất rồi .Quay ra thì tôi thấy Thơm đã tỉnh ,Thấy tôi Thơm vội lại chạm vào trán tôi.

- Kỳ hạ sốt rồi đấy .

Tôi gỡ tay Thơm ra :

-Sao Thơm lại biết nhà tôi mà tới vậy 

-ừ thì mấy ngày không thấy cậu đi học nên tớ ...

-Thơm ăn gì chưa ?

Thơm cười :”Thôi kỳ khỏe là Thơm an tâm rồi .không phiền Kỳ nữa Thơm về đây “.Nhỏ lại sách chiếc cặp và ra về tôi ngây một lát rồi chạy theo.

-Để Tôi cưa Thơm về .

Tôi đưa thơm vào một quán cơm ,Thơm hơi ngại nhưng tôi cố lôi Thơm vào .Gọi hai phần cơm tôi vờ đói ăn để Thơm ăn theo chứ thực ra ăn cháo khi nãy ơn nhà tôi đã nó căng bụng rồi .Tôi cứ nhường đồ ăn vào phần cơm của cô bạn này .Cuối cùng cũng có một người bạn tốt với tôi .Đưa Thơm về một khu  trọ biết bao ánh mắt nhìn tôi .Không hiểu sao tôi cảm thấy sợ vừa tới phòng Thơm tôi vội chào coi bạn rồi tẩy thoát nhanh chóng .Trên đường về nhà tôi thấy trái tim mình tự dưng ấm áp với cùng ,cơn gió  lộng lộng thổi vào nhưng mát mẻ .

Kể từ hôm ấy tôi thay đổi lạ thường ,Nam hay hỏi tôi có phải sau trận ốm đó tôi uống nhầm thuốc chăng.Uk có lẽ Thơm đã cho tôi uống một liều thuốc bết quý trọng thời gian.Tình bạn giữa tôi và Thơm càng trở nên thân thiết,tôi không còn thấy Thơm quê mùa nữa mà là một cô gái dễ mến .có thật là tôi đã thay đỗ rồi không .

Một năm học kết thúc ,một tháng hè tôi phải làm gì đây,cầm tờ giấy kết quả năm học tôi thấy k tệ lắm nhưng chả hay ho gì.Nhét vào học bằng tự dưng tôi lại sợ mẹ thấy như hồi còn học trung học .Mở laptop xem vài chuyện tôi nhận được tin nhắn từ phía Thơm .Thơm bảo Thơm sẽ về quê chúc tôi nghĩ hè vui vẻ .Tự dưng trong đầu tôi loé lên một ta nghĩ,tôi xếp vài bộ đồ vào Balô xin mẹ đi chơi vài hôm rồi leo lên giường ngủ sớm .Sáng hôm sau tôi dậy sớm hơn cả mẹ và nhanh chóng lao ra bến xe,gọi điện cho Thơm Thơm bảo Thơm đang đến .Nhìn thấy tôi nhỏ cứ nhở tôi ra tiễn Thơm về  nhưng ai ngờ thấy tôi mang Balô Thơm ngơ ngác :

-Kỳ ....Kỳ định đi đâu ad .

-Thơm đưa Kỳ về quê Thơm chơi đi .

Tôi hết lời năn nỉ không còn cách nào Thơm đành đồng ý .Thơm đặt ra đủ điều kiện còn tôi thì cứ vờ đồng ý .Ngồi trên xe khách đông nghẹt người tôi nhìn nhắm ra breen ngoài còn Thơm thì gục vào vai tôi ngủ tự lúc nào .Cảnh nhà cao của rộng của thành phố dần đi vào tầm khuất thay vào đó là ruộng đồng nên mông ,hàng dừa hàng câu xanh cao vút ....Tôi say xưa nhìn theo cánh diều bay trên bầu trời trong xanh .

-Kỳ ơi xuống đi đến rồi .

Tôi sực tỉnh ,ôi mệt nỗ ghê ,đi xe gần 2 tiếng  đồng hồ .Thơm dắt tôi đi bộ vào một con đường làng ,cảnh nông thôn đúng là thanh bình và dễ chịu ,vậy mà hồi nhỏ mẹ rút tôi về ngoại tôi không bao giờ đi .Gặp ai ,ai cũng cười ai cũng chào đúng là người miền quê làm lúc nhưng thân thiện .Mãi một lúc thì tôi và nhỏ đứng trước một ngôi nhà nhỏ ,có một vài dứa trẻ chơi trước sân nhà.Nhìn thấy Thơm chúng ùa ra la lớn trong vui mừng ...

-A !chị Thơm về .....mẹ ơi chị Thơm về ....

Chúng lại ngó sang tôi ngơ nhác đầy nghi vấn .Thơm cười xoa đầu chúng và quay sang tôi :

-Em Thơm đó ...không sao đâu Kỳ vào nhà đi .

 Một người phụ nữ cao gầy gò bước ra nhìn thấy tôi chợt sững lại như nhìn thấy ma vậy .Tôi cuối đầu chào thì Thơm lao vào ôm bác :

-mẹ ơi ! Con nhớ mẹ quá ad ...

Nhìn thấy bác cứ ngớ ngành nhìn tôi ,Thơm vội giới thiệu :

-Mẹ cậu ấy là Thiên Kỳ bạn con đó ,1,2 đòi theo con về quê chơi nên con ....

Bác gật đầu và vội sách mấy giỏ đồ trên tay tôi và kéo tôi vào nhà .Có một điều là không khác gì mẹ Thơm bao nhiêu người ở đây gặp tôi là ngỡ ngành như gặp ma chỉ vì tôi biết nói biết cười da xương bằng thịt ,không lẽ có ai đã chết mà tôi giống lắm sao .Thật nực cười .Tối đó ngồi nói chuyện với ba Thơm một hồi lâu thì tôi ra trước hiên nhà ngồi hóng gió .Buổi tối miền quê thật thanh bình một vài ánh đèn mờ ảo chứ không loẹt loè như thành phố ,tiếng ếch kêu côn trùng gọi lộn xộn như khúc nhạc không lời nghe cũng thấy vui tai .

-Kỳ chưa ngủ ad ?

_uh .Thơm chưa ngủ sao . Tôi muốn ngắm cảnh đêm miền quê một lát .

-miền quê đâu có giống thành phố đâu .?

-tất nhiên vậy kỳ mới muốn xem chứ .

Tôi và Thơm ngồi trò chuyện một lúc chợt tôi hỏi Thơm tại sao ai nhìn tôi cũng có chung một ánh mắt như vậy .Thơm nghẹn lại tắt tiếng một hồi rồi nói mai đưa tôi đến một nơi tôi sẽ rõ .

Thật bất ngờ ,ngày hôm sau đúng như lời Thơm nói tối hôm qua Thơm đưa tôi đi ,nhưng nơi đến lại là nghĩa trang .Đứng trước một ngôi mộ tôi hoảng hồn như kẻ gặp ma người được khắc trên bia đá là ...là tôi ,không không thể nào .Tôi như kẻ mất hồn một hồi lâu .Tên người mất là Nguyễn Văn Sơn .Tôi nhìn Thơm với ánh mắt cần một lời giải đáp .Thơm kể tôi nghe về người nằm kia .Anh là một đứa bé mồ côi được bà sáu trong làng nhặt được về nuôi .3 năm trước vì mãi theo dòng nước cứu một bé gái trong trận lũ lụt mà anh đã Vĩnh viễn ra đi .Khi mới gặp tôi Thơm cũng giật mình nên chỉ vì mến anh nên Thơm mới đặt biệt danh cho tôi là đại ngàn theo tên anh nghĩa là Sơn .Nhưng làm sao lại có chuyện hai người xa lạ lại giống nhau như đúng thế này trừ khi chúng tôi là anh em song sinh .Tôi quyết tâm tìm ra sự thật ,tôi lắp lại sim vào điện thoại và gọi điện hỏi mẹ ,tôi bắt mẹ phải nói cho tôi nghe mọi sự thật 21 năm qua .Mẹ định nói điều gì đó thì ba giật máy bảo khi nào về nói chuyện trực tiếp ba sẽ nói cho tôi  nghe .Thơm đưa tôi đến gặp bà sáu ,bà kể năm đó bà là người bán vé số lẻ Sài gòn vào buổi tối về khuya vô tình bà nghe một tiếng khóc đã siết của một đứa bé sơ sinh khát sữa ,bà mở nắp một thùng rác thì thấy Sơn nên bế về nuôi .vài năm sau đó thì bà đưa sơn về đây sinh sống .Nghe câu chuyện tôi không hiểu hết là năm đó tôi cũng ra đời ,không lẽ tôi và sơn là cặp song sinh .Nhưng sao tôi lại được nuôi nấn chăm chút không thiếu thứ gì Còn sơn lại bị vứt vào thùng rác .Tôi quyết về nhà hỏi ba mẹ thử mọi chuyện thật ra là như thế nào.Không chờ đợi Thơm để từ biệt tôi ôm Vali đồ và để lại cho Thơm một lá thư,tôi bắt xe về lại thành phố .Lòng tôi tạo rực với nhiều câu hỏi tại sao ....

Bước vào nhà ,bố mẹ đang ngồi ở phòng khách .Vứt Vali đồ xuống ghế tôi hỏi nhanh :

- con muốn biết mọi sự thật .

Mẹ thì ôm mặt khóc còn ba thì lại gần nắm chặc tay tôi lấy lại bình tĩnh .21 Năm trước ngày mẹ sinh tôi ra đời mà không đúng là tôi và Sơn .Mẹ hạ sinh một cặp song nhi .Nhưng không hiểu sao ai đó đã cố tình chia rẽ anh em tôi chia rẽ Sơn và gia đình tôi ,chia rẽ một đứa bé còn đỏ máu với mẹ .Sau 3 ngày ra đời nhân cơ hội có sự sơ suất của bác sĩ y ta một cặp song sinh ơn trong lồng kính chỉ còn lại một đứa .Mẹ tôi đã ngất đi tỉnh lại hàng chục lần .Mà thiệt tình tại sao khi ấy lại có chuyện động trời như vậy chứ .Và thế là Sơn bị tách mẹ Vĩnh viễn ,ba tôi luôn san hận vì tại sao mình lại để mất con .Mãi về sau khi tôi lớn mới lấy lại được chút ít sinh khí vui vẻ cho mẹ nhưng ai ngờ tôi lại hư hỏng và khiến mẹ buồn rất nhiều việc .Nghe tôi kể về sơn ba mẹ càng thấy đau lòng mẹ đã khóc ngất đi .Một đứa con vô tội đã không được bố mẹ lo lắng chăm sóc dù chỉ một ngày giờ đã về nơi Vĩnh cửu .

Ngày hôm sau tôi đưa ba mẹ về quê Thơm để nhìn đi ảnh đứa con với tội ấy .Đứng trước mộ sơn nhìn vào ảnh Sơn mẹ đã xiur trong vòng tay ba .Mọi người trong làng kéo đến rất đông .Đốt nén nhan Thơm đưa tôi thắp lên mộ người anh em giống tôi như giọt nước tôi chợt thấy lòng mình co thắt lại .Bà sáu khi nhìn thấy ba tôi vội vàng quay đi .Ba tôi vội gọi lại :

-Hiền là em phải không ?

Một sự thật kinh hoàng nữa lại được phanh phui .Thời trai trẻ ba tôi và dì sáu có một mối tình rất đẹp ,rồi chỉ vì nghèo hèn sang trọng mà ông bà nội tôi nghiêm cấm không cho ba và đi đến vói nhau .Khi ba cưới mẹ đi sáu đã mang hận trong lòng nên khi mẹ sinh hai đứa tôi đã đã lén bế trộm một đứa để gia đình tôi sống trong sự tan rã như cuộc sống của dì .Mọi người lại an ủi xoa diệu vết đau  trlong lòng ba người mẹ ,ba và  dì sáu .Còn tôi thì như một khúc gỗ chẳng biết nói gì và làm gì nữa .mọi thứ sao lại thế này .Nhìn vào Sơn tôi thấy ân hận với cùng về những điều mình đã gây ra với mẹ .Thật xót xa hai giọt nước giống nhau mà lại là một giọt trong và một giọt đục .Tôi là giọt đục không được ích gì cho xã hội .Còn Sơn là giọt trong tuy đã mất nhưng để lại mọi ký ức tốt đẹp trong trái tim mọi người .

Mùa hè qua đi ,tôi gặp lại Thơm tại giảng đường ,nhưng sao tôi thấy ái ngại và không còn mặt mũi nào nhìn cô ấy .Ngồi lặng lẽ ơn ghế đá một hồi Thơm chìa cho tôi một cây kem và cười :

-Đừng buồn nữa Kỳ ad .biết được mọi chuyện anh Sơn cũng thấy an lòng ra đi mà .anh ấy và Kỳ là hai giọt nước vậy Kỳ hãy thay anh ấy làm những điều anh ấy chưa thể đi ví dụ như chăm sóc tốt cho ba mẹ chẳng hạn .

Tôi nhìn vào đôi mắt hiền lành của thơm và nhẹ cười tôi muốn hỏi pudencyvậy Kỳ có thể thay sơn yêu Thơm được không ) nhưng tôi không vốn vì chịt hiểu ra tôi chưa đủ tư cách để yêu một cô gái như Thơm ....

Quảng cáo

Luợt xem: 153.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Sáng ngày hôm sau, tình cờ cơn gió lạ lùng vắt ngang qua cửa sổ làm rung rinh mấy chiếc chuông mây k...

====Châu đã bị tên trùm lớp bắt và hâm doạ==== ----Nhiệm vụ của Hoàng là cứu Châu để nhận được sức ...

Tôi sinh ra đã là một người con trai; vốn phải là kẻ có thể làm rạng danh dòng họ. Thế nhưng, tôi kh...

Song Tử năm đó chỉ là một cô bé gái năm tuổi xấu xí bị mọi người xa lánh, mỗi ngày nàng đều ở dưới g...