Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 5: Lênh đênh trên biển Chết (1)

Quảng cáo

Tần Du quay phắt lại, trở tay dùng quạt nhắm thẳng vào yết hầu của người nọ mà đánh tới!

 

Người nọ nghiêng mình né đòn nhanh như chớp, đợi cho đến khi Tần Du nhìn kỹ lại thì mới nhận ra người này chính là Đại thiếu gia của Nhiếp gia - Nhiếp Đạt, bèn thu quạt về, lạnh lùng nhìn hắn đánh giá. Nhiếp Đạt mặc một thân áo trắng cổ tròn, trước ngực, quanh mép cổ và tay áo đều được thêu đường viền hoa văn chìm tinh tế bằng chỉ bạc lấp lánh, đai lưng ngọc đen càng làm tôn lên sự quý phái và vòng eo rắn chắc của hắn, đầu cài trâm ngọc, trường kiếm giắt bên hông, nước da màu lúa mạch khỏe khoắn, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú, ánh mắt sắc bén. Đôi con ngươi màu hổ phách càng tăng thêm vẻ cao ngạo, dường như đối với bất cứ ai hắn cũng chỉ nhìn bằng nửa con mắt, hết sức ngông cuồng. Mà lúc này, Nhiếp Đạt cũng đang nhíu mày nhìn Tần Du không chớp mắt, sau khi đánh giá sự thay đổi lớn đáng ngạc nhiên của nàng sau bao ngày không gặp, hắn mới mở miệng hỏi:

 

“Vết thương thế nào rồi?”

 

Mặc dù Nhiếp Đạt cao ngạo, tính tình không tốt, nhưng quả thật hắn có bộ dạng quá đẹp mắt, đối với người yêu cái đẹp như Tần Du mà nói, mỹ sắc đang đứng chần dần trước mặt, há có thể không bị hớp hồn? Thế là Tần Du lại tự tát cho mình mấy phát vào mặt ở trong lòng, chấn chỉnh lại lương tâm rồi mới cảm thấy hơi buồn cười, trước đó “Tần Du” kia nằm liệt giường, hắn chẳng thèm đoái hoài, ngay cả việc đến thăm nàng ta một lần cũng không có, bây giờ vô tình chạm mặt lại mặt hỏi thăm sức khỏe nàng một cách tỉnh bơ. Tần Du không khỏi ức chế thay cho người đã khuất, nàng liếc sang chỗ khác, lạnh lùng đáp:

 

“Không dám làm phiền Nhiếp đại thiếu gia phải quan tâm, bản nhân đã khỏi từ lâu rồi.”

“…” Nhiếp Đạt hơi kinh ngạc, sững người một lúc, cuối cùng vẫn nhịn không được buột miệng nói. “Ngươi biết nói dối từ khi nào vậy?”

 

Dứt lời, hắn túm lấy tay trái của nàng giơ lên, tay áo rộng thùng thình trượt xuống, để lộ ra từng lớp băng vải trắng quấn quanh trên cổ tay nàng. Tần Du hơi bối rối, nhưng rồi cũng bình tĩnh lại ngay sau đó, nàng hất tay Nhiếp Đạt ra, liếc hắn một cái, nói:

 

“Nam nữ thụ thụ bất thân, xin Nhiếp đại thiếu gia đừng động tay động chân.”

Lần này, đến lượt Nhiếp Đạt bối rối, sắc mặt thoáng chốc trở nên khó coi, trầm giọng đáp: “Xin lỗi, thất lễ rồi.”

“…”

 

Hai người lặng im chốc lát, bây giờ Nhiếp Đạt mới để ý đến chiếc quạt màu đen nằm ở trong tay Tần Du. Hắn định mở miệng nói gì đó với nàng, nhưng chưa kịp nói thì Tần Du đã chắp tay trước mặt hành lễ, hơi nghiêng đầu, ánh mắt vẫn khó chịu nhìn về hướng khác, lạnh giọng nói:

 

“Nếu như không có việc gì thì ta xin cáo từ.”

“…” Nhiếp Đạt cảm thấy Tần Du bây giờ quá khác với trước kia, không những lạnh lùng mà còn nóng nảy nữa. Nhiếp Đạt chỉ cho rằng nàng còn đang tổn thương vì bị mình thoái hôn, cũng chẳng biết nên nói gì, đành chắp tay hành lễ rồi xoay người rời đi. 

 

Tần Du cũng rời đi, nhưng là đi về hướng khác.

 

Nàng vừa đi vừa nghĩ bụng: Mặc dù vị Nhiếp đại thiếu gia này khôi ngô tuấn tú, cũng là một nhân tài kiệt xuất, uy danh lẫy lừng. Nhưng tính tình lại kiêu căng ngạo mạn, chả hiểu nổi hắn có chỗ nào tốt mà vị tiểu thư “Tần Du” kia thích đến như vậy. Suy đi nghĩ lại, chắc hẳn là do khuôn mặt đẹp trai đó rồi. Tần Du nhìn còn thích, huống chi là nàng ta!

 

Đi được vài bước lại thấy tâm tình càng lúc càng tốt lên, lúc còn ở thế giới hiện đại, ra đường muốn thấy trai đẹp thì y như thể mò kim đáy biển, chỉ có thể ngắm mấy nam thần qua màn ảnh mà thôi. Hiện tại thì đã khác, chẳng cần tìm đâu xa, mỹ nhân vờn quanh, trăm hoa khoe sắc, muôn màu muôn vẻ, Tần Du có cảm giác ngay cả tuổi thọ cũng muốn tăng lên!

 

Đi lòng vòng nãy giờ mà vẫn chưa thấy nam chính đâu, Tần Du nhìn quanh một lượt, tầm mắt dừng lại ở trên người của một vị cô nương áo tím, da trắng như sứ, mắt liễu mày ngài, khóe môi cong cong ẩn ẩn ý cười, quả là một tuyệt thế giai nhân, dung nhan mỹ lệ động lòng người. Cho dù là kẻ có trí nhớ kém như Tần Du, chỉ cần liếc mắt sơ qua một cái thôi thì cả đời này cũng khó có thể quên được nàng.

 

Không đợi Tần Du suy đoán, hệ thống chợt vang lên:“Cộng 5 điểm gặp mặt nữ chính Tống An An.”

“…”

 

Gặp mặt mà cũng có thể tính điểm? Hơn nữa, còn cộng ít điểm như vậy. Đến tận bây giờ Tần Du vẫn không tài nào hiểu được cách tính điểm của hệ thống chết tiệt này!

 

Tần Du thầm cảm thán, nhan sắc khuynh quốc khuynh thành như vậy, chẳng trách nam chính Tôn Khánh lại bỏ mạng vì nàng. Mải mê thả hồn ngắm người đẹp ở bên kia, thì bên đây, tiếng tù và thổi lên vang dội, lôi thần hồn Tần Du trở lại. Nàng quay ra đằng sau, ngước lên, thấy hai người đàn ông lực lưỡng, toàn thân mặc giáp đen, nửa mặt trên bị mũ giáp che mất, chỉ để lộ ra nửa mặt dưới, đứng đối diện nhau trên hai cột đá cao ba trượng cách nhau khoảng mười thước, hai tay nâng tù và bằng ngà voi rất to, dùng sức thổi, trên tù và có khắc đầy hình thù kỳ lạ, nhưng nổi bật nhất vẫn là con rồng hai đầu – gia huy của Hắc Long vương phủ được điêu khắc ở giữa. Tiếng tù và kéo dài, “ù ù” đến đinh tai nhức óc, vừa lớn vừa trầm, vang vọng khắp trời, thu hút sự chú ý của đám đông đứng bên dưới.

 

Sau đó, Tần Du được hai đệ tử Chu Tước cung lôi về chỗ, tất cả mọi người đều tự giác xếp hàng ngay ngắn, bốn ngọn cờ của Tứ đại huyền môn dẫn đầu, theo sau là các gia tộc lớn nhỏ khác. Thanh Long cung và Bạch Hổ cung đứng bên trái, Chu Tước cung và Huyền Vũ cung đứng bên phải, các gia tộc lớn nhỏ khác cũng chia đôi, dạt ra hai bên giống như vậy. Một lát sau, một đoàn người mặc giáp đen đi tới, hai người dẫn đầu cầm cờ Hắc Long, tiếp đó là mười hai người mặc đồ đen đeo mặt nạ quỷ, khiêng một chiếc kiệu lớn đen huyền cực kỳ hoa lệ, lọng che trên kiệu có tua rua đen rũ xuống đong đưa theo từng nhịp bước của người khiêng kiệu, màn mỏng che xung quanh cũng thuần một màu đen u ám.

 

Mấy tiểu cô nương đứng gần đó đều hào hứng ngửa mặt lên nhìn, những đôi mắt xinh đẹp dõi theo người ngồi ở trong chiếc kiệu không chớp lấy một cái, Tần Du cũng tò mò nhìn theo, chỉ thấy thấp thoáng có một bóng người mờ ảo ngồi đằng sau tấm màn, kiệu đen lướt qua, nàng ngửi được một mùi hương thoang thoảng dìu dịu tỏa ra từ bên trong chiếc kiệu kia, mùi hương dịu nhẹ, nhưng hiện hữu rõ ràng, làm say lòng người. Tần Du thầm nghĩ: Chẳng lẽ trong kiệu có đốt trầm hương? Nhưng mùi này không giống mùi trầm hương, vậy rốt cuộc là mùi gì?

 

Tuy rằng mùi thơm dễ chịu như vậy, nhưng nghĩ đến độ tuổi của nam chính mà Tần Du suy đoán trước đó, lại tưởng tượng đến khuôn mặt già nua nhăn nheo cộng thêm cái bụng bia (nếu cówink của y, bao nhiêu hứng thú về mùi hương mà nàng ngửi được đều tan theo mây khói, cảm xúc lâng lâng khó tả ban nãy cũng giảm xuống âm.

 

Hệ thống lại báo: “Cộng 10 điểm gặp mặt nam chính Tôn Khánh.”

Tần Du trời sinh yêu cái đẹp lại cắn môi nghĩ: Lẽ ra nên cộng hết 15 điểm cho nữ chính, nam chính khỏi cộng cũng được!

 

Theo sau chiếc kiệu hoa lệ đi qua là người của Hắc Long vương phủ, ai nấy đều mặc giáp đen, mũ giáp che nửa mặt trên, tay vịn lên trường kiếm giắt bên hông, bước chân giẫm dưới đất “rầm rập” đều đều, nhìn từ trên xuống, đoàn người này hệt như một con rồng đen dài đang uốn lượn. Cảnh tượng này vừa oai nghiêm choáng ngợp lại vừa tà, chẳng những khiến cho người ta kính sợ mà còn rợn hết cả tóc gáy.

 

Sau khi binh lính Hắc Long đã sắp xếp đội hình đâu vào đấy, tiếng bước chân rầm rập cũng ngừng, thay vào đó là sự im lặng đáng sợ, đến nỗi có thể nghe thấy tiếng cây kim rơi xuống mặt đất. Hồi lâu sau, một giọng nói trầm thấp giống như cách một lớp mặt nạ vang lên từ đằng sau tấm màn mỏng, nhưng giọng nói này cũng không khó nghe, âm thanh phát ra từ người có nội lực thâm hậu quả nhiên truyền ra cực lớn cực xa:

 

“Đại hội săn quái hằng năm ở thung lũng Chết đã không còn xa lạ gì, nhưng lần này, mục tiêu bản quân nhắm đến không chỉ là Cửu Vĩ Hắc Hồ, mà còn là Bạch Tường Vân ở động Tinh Linh. Nếu ai mang về được một đóa Bạch Tường Vân, bản quân sẽ trọng thưởng.”

 

Mọi người nhìn nhau, mặt mày ai nấy đều rất mâu thuẫn, vừa hào hứng lại vừa hoang mang, tiếng xì xào bàn tán lập tức rộ lên. Thấy sắc mặt nghiêm túc của đám người xung quanh, Tần Du bèn lục lại đống thông tin có sẵn trong hệ thống để xem thử. Thì ra, Bạch Tường Vân là thánh vật của động Tinh Linh, loài hoa này trong suốt như thủy tinh, xung quanh tỏa ra vầng sáng lấp lánh như kim cương, tuy nói là hoa, nhưng nó lại không có mùi, cũng chẳng có công dụng cải tử hoàn sinh hay gia tăng công lực gì cả, tuy nhiên nó lại là nguồn duy trì sự sống trong động Tinh Linh. Thế nhưng, thứ ở trong hang động Tinh Linh mới thật sự đáng sợ. Nghe đâu, trong động có hai con yêu thú đạo hạnh ngàn năm hết sức hung tàn trấn giữ, bởi vì lệ khí tỏa ra từ Tử Thạch Anh ở đó rất nặng, nếu ai bước vào thì dù võ công có cao cường cách mấy đều sẽ bị áp chế bảy phần công lực, còn yêu quái có đạo hạnh cao thâm cỡ nào cũng sẽ tạm thời bị mất đi pháp lực. Thử hỏi, một khi linh lực bị áp chế, lại gặp phải hai con yêu thú dữ dằn như vậy thì làm sao còn mạng để trở ra?

 

Tôn Khánh muốn Bạch Tường Vân – thứ chẳng có công dụng gì nhưng lại nằm ở một nơi hung hiểm như động Tinh Linh, nếu Tần Du đoán không lầm, rất có thể y đang muốn mượn dịp này để thử xem trong đám người này, liệu có ai có bản lĩnh đó hay không, trọng thưởng là chuyện nhỏ, chuyện quan trọng là trong tương lai, người đó rất có thể sẽ trở thành Tả hộ pháp bên cạnh y.

 

Sau khi Tôn Khánh nói xong, thì bắt đầu khởi hành. Tất cả mọi người đều đi bộ về phía trước một quãng, đương nhiên, Tôn Khánh vẫn ngồi chễm chệ trên kiệu. Đi một lúc, Tần Du bắt đầu nghe thấy tiếng sóng biển vỗ rì rào, gió thổi cũng mạnh hơn, tiếp tục đi lên, vùng biển bao la đã dần hiện rõ ra ngay trước mắt.

 

Không ngờ, ở Hắc Long vương phủ cũng có nơi như thế này. Ở phía trước là ba chiếc thuyền lớn, chiếc lớn nhất dành cho người của Hắc Long vương phủ và người trong Tứ đại huyền môn, hai chiếc còn lại dành cho người của các gia tộc khác. Mọi người lần lượt bước lên thuyền, rồi nhổ neo, ba chiếc thuyền lớn dong buồm ra khơi.

 

Quảng cáo

Luợt xem: 1.816.
Lượt bình chọn: 0.

=> Tác phẩm đang viết:
. Sợi Chỉ Đỏ

=> Link wattpad: https://www.wattpad.com/user/kylankirin

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Nàng nháy mắt với hắn, lầm bầm nói "cứu ta, là người của Chiêu Gia". Như hiểu ra sự tình, hắn nhanh ...

BÀI THƠ KHÔNG TÊN SỐ 2 Một dáng hình cao cao Một vầng trán có tuổi Một mái đầu sương muối Một ...

Bao nhiêu lâu thầm thương ai đó nếu không nói với họ thì là một điều bứt rứt trong lòng. Khi làm gì ...

DEAR DIARY 23/11/2020 7:00 AM Tôi đang cố ngủ nướng trên giường trong khi mẹ tôi cứ la tôi ...