Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 03: Hồng Tước nhận chủ

Quảng cáo

 

Sau khi cho A Bảo lui ra ngoài, Tần Lạc Thiên xốc chăn ngồi dậy, khoanh chân theo thư thế ngồi thiền, nhắm mắt tập trung một hồi. Quả nhiên! Ngay từ lúc nàng vừa tỉnh lại thì nguồn linh lực dồi dào kỳ lạ, lúc ẩn lúc hiện di chuyển khắp tứ chi này càng lúc càng trở nên rõ rệt, mỗi lúc một mãnh liệt! Nhưng vì bị hết chuyện này đến chuyện khác đưa nàng từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác, dồn dập khiến cho nàng bối rối không kịp trở tay, cho nên cũng chẳng có thời gian mà để ý đến nguồn linh lực đang sục sôi trong người mình.  

 

Tần Du vội vã gọi hệ thống: “A lô, chim sẻ gọi đại bàng. Mày đâu rồi, ra đây tao hỏi một chút.”

Hệ thống lập tức đáp: “Có mị.”

Tần Du hỏi: “Những gì diễn ra trong giấc mơ của tao đều là sự thật phải không?”

Hệ thống: “Phải. Đó chính là toàn bộ ký ức của “Tần Du” từ lúc mới được sinh ra cho đến khi chết đi.”

Tần Du: “Trong mơ, linh lực của vị tiểu thư này yếu như vậy, tại sao lúc nãy tao kiểm tra thì lại dồi dào đến thế? Cần lời giải thích!”

“Bởi vì thân chủ có thiên phú…”

Hệ thống còn chưa kịp dứt lời thì Tần Du đã cắt ngang: “Mày đừng có xạo [bíp –––].” Mợ nó, càng lúc càng thấy cái hệ thống này đáng ngờ!

Hệ thống đắc ý nói: “Mị không xạo, mị chỉ nói sự thật. Ở thế giới này, thân chủ vốn có thiên phú, cộng thêm việc may mắn sở hữu được mị nên linh lực tăng cao một cách bất thường như vậy cũng là chuyện bình thường thôi.”

Tần Du vô cùng nghi ngờ sự “may mắn” này. Nàng buồn bực lầm bầm nói: “Tao mới đến đây, lạ nước lạ cái, mày bảo tao đi săn, tao biết săn kiểu gì đây?”

 

Vào rừng? Cưỡi ngựa? Bắn cung? Đều không phải!

 

Những người đi săn đều ngự kiếm hoặc dùng khinh công đuổi theo con mồi, dùng vũ khí hoặc linh lực để hạ nó.

 

Ở nước Dạ Long, mỗi năm sẽ tổ chức đi săn một lần, địa điểm theo truyền thống vẫn là thung lũng Chết. Sở dĩ người ta gọi nó là thung lũng Chết vì vùng biển Chết bao bọc xung quanh nó không có sự sống, mà ngoại trừ những anh tài kiệt xuất ra, những kẻ tầm thường lỡ sa chân vào nơi đây thì kết cục là ngay cả cái xác cũng không còn để trở ra nữa. Chuyến đi săn này ngoài mặt trông có vẻ giống thú vui tao nhã của đám người danh gia vọng tộc, nhưng thực chất chính là cơ hội để so tài và ra uy với nhau! Thậm chí còn có kẻ thừa dịp hỗn loạn, giữa chốn hoang vu bốn bề là núi, thần không biết quỷ không hay – thủ tiêu đối phương rồi cướp chiến lợi phẩm.

 

Mục tiêu chính là Cửu Vĩ Hắc Hồ, nó thuộc chủng hồ ly ranh mãnh và nhanh nhẹn nhất, không như Cửu Vĩ Bạch Hồ hiền lành chỉ biết chạy, loài này còn có lực tấn công kinh người. Đương nhiên rất dễ nhận ra Cửu Vĩ Hắc Hồ nhờ màu lông và móng vuốt đen tuyền, đôi mắt màu tím, chín cái đuôi, giữa trán có một viên ngọc màu tím hơi dài, ban đêm viên ngọc đó còn có thể phát ra ánh sáng tím lập lòe ma mị. Nhanh như tia chớp, tấn công điên cuồng như vũ bão chính là những gì người ta đồn đại về Cửu Vĩ Hắc Hồ. Muốn bắt được nó không phải dễ, chẳng những phải dựa vào linh lực mà còn phải dựa vào sự nhạy bén. Cũng có không ít tu sĩ và võ sĩ chết thảm dưới nanh vuốt của nó, một lời khó nói hết.

 

Mà chưa kể đến việc sẽ đụng độ những thứ nguy hiểm ngoài ý muốn khác. Chẳng hạn như trận hỗn chiến tiêu diệt Bát Kỳ Đại Xà vào ba mươi năm về trước đã diễn ra ngay tại nơi này. Thung lũng Chết là nơi đầm rồng hang hổ, quái vật đáng sợ hơn Bát Kỳ Đại Xà không phải là không có, chỉ là bình thường thì loài càng nguy hiểm càng hiếm gặp, trừ phi ngươi tới số thôi. Hơn nữa, có rất nhiều nguyên nhân khiến tất cả mọi người vẫn bất chấp nguy hiểm rủ nhau đi vào nơi này so tài. Thứ nhất, là danh tiếng, gia tộc càng lớn thì càng chú trọng cái gọi là thể diện, chẳng ai bằng lòng bị người của gia tộc khác huênh hoang lấn lướt ở trước mặt mình cả. Thứ hai, là để thể hiện với một người – Dạ Quân Tôn Khánh, nếu may mắn thì con cháu hoặc đệ tử ưu tú của gia tộc bọn họ, sẽ có khả năng được đề bạt làm thuộc hạ dưới trướng y, dã sử may mắn hơn nữa được làm cánh tay trái đắc lực của y, khỏi cần nói cũng biết, tương lai người đó sẽ quang vinh hiển hách đến nhường nào, cả gia tộc đó cũng được thơm lây. Thứ ba, là vì có Dạ Quân! Vì sao ư? Bởi vì năm đó, người giết chết Bát Kỳ Đại Xà cứu sống hàng trăm gia tộc chỉ với một nhát kiếm chính là y! Mặc dù lúc đó y chỉ hứng thú với mỗi con Bát Kỳ Đại Xà kia thôi chứ thực chất chẳng có tâm cứu người, nhưng cũng khiến cho cả tu chân giới chấn động một phen, tứ đại huyền môn và các gia tộc lớn nhỏ khác càng kiêng dè y, sau đó tiếp tục trở thành giai thoại được ca tụng khắp nơi. Ngưỡng mộ có, ghen tị có, nhưng chung quy trong lòng mọi người đều có cùng một loại cảm giác – kính sợ.

 

Tần Du ngẫm nghĩ, dường như chợt nhớ ra điều gì đó, nói: “À, tao hỏi thêm một chuyện nữa, Tôn Khánh bao nhiêu tuổi thế? Y đẹp trai không?”

Hệ thống: “Không nói!”

“…”

 

Lần đi săn này dựa vào năng lực của bản thân, linh lực mạnh thì mục tiêu là Cửu Vĩ Hắc Hồ hoặc những con lớn hơn khác, còn linh lực yếu thì săn những linh thú nhỏ hơn. Lúc “Tần Du” còn sống tính cách dịu dàng thùy mị, một lòng chỉ muốn nâng khăn sửa túi cho Nhiếp Đạt, không chuyên tâm tu luyện vì thế nên linh lực vẫn chẳng có đột phá gì. Cũng may Tần Du vẫn còn ký ức và cách thức tu luyện của vị tiểu thư đó, nhưng cũng cần ít nhất là vài ngày để làm quen với cơ thể này, bèn thức trắng một đêm để ngồi thiền, đả thông kinh mạch.

 

Sáng hôm sau, bình minh ló dạng, Tần Du từ từ mở mắt, chậm rãi ngồi dậy định đi súc miệng, chợt nhớ ra đây không phải là nhà mình, nàng ngơ ngẩn đứng yên tại chỗ, hai mắt dại ra. Tiếng mở cửa phòng khiến Tần Du giật mình xoay phắt người lại, thấy A Bảo đang cầm chậu nước đi đến, vẻ mặt tươi cười nói:

 

“Tiểu thư dậy sớm vậy.”

Tần Du đáp: “Ừ.”

 

Rồi lặng im để A Bảo giúp mình rửa mặt, thay quần áo và thay băng ở vết thương. Thấy A Bảo đưa cho mình bộ đồ màu trắng, Tần Du hơi sởn gai óc. Không phải nàng không thích màu trắng, mà là trong giấc mơ về ký ức của “Tần Du”, lúc còn sống nàng ta chỉ thích mặc mỗi áo trắng, khi chết đi cũng là một màu trắng đó. Tần Du hơi bị ám ảnh, bèn nói:

 

“Đổi màu đỏ đi.” Cho nó tươi một chút.

A Bảo ngạc nhiên nói: “Chẳng phải trước giờ tiểu thư chỉ thích mỗi màu trắng thôi ư? Sao tự dưng lại…”

Tần Du: “Mặc mãi màu trắng cũng chán, thay đổi hình tượng thôi, có gì không tốt đâu.”

A Bảo đáp: “Ầy, tiểu thư thay đổi sở thích đột ngột quá. Hiện tại trong tủ đồ chỉ có mỗi áo trắng thôi, tiểu thư chịu khó mặc đỡ vài hôm để nô tì đặt may vài bộ mới nhé.”

 

Tần Du bất đắc dĩ gật đầu. Sau khi ăn mặc chỉnh tề và dùng xong bữa sáng, Tần Du liếc nhìn sang thanh kiếm treo ở gần đó rồi bước đến tháo nó xuống. Nàng cúi đầu nhìn thanh kiếm trong tay mình, bao kiếm màu đỏ chạm khắc hoa văn tinh xảo, ở giữa có khắc hình một con chim phượng hoàng chín đuôi diễm lệ, trên mắt của nó được khảm một viên hồng ngọc lấp lánh. Tần Du nhịn không được rút kiếm ra, thân kiếm dài mảnh, hơi cong, ánh kiếm sáng loáng, vân kiếm hình lượn sóng mềm mại, trên đỉnh cán kiếm có khắc hai chữ “Hồng Tước”.   

 

Đang mải mê chiêm ngưỡng thanh tuyệt phẩm bảo kiếm hiếm có này, bỗng một tiếng “xoảng” vang lên, tách trà trong tay A Bảo rơi xuống đất vỡ tan tành. Tần Du giật mình ngoảnh đầu lại, chỉ thấy A Bảo mắt chữ O mồm chữ A, một bộ kinh ngạc không thôi, đang nhìn trân trân về phía mình.

 

Tần Du khó hiểu hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”

A Bảo chỉ vào thanh kiếm trong tay nàng, lắp bắp nói: “Tiểu, tiểu thư rút nó ra được rồi hả?”

 

Tần Du nhìn thanh bảo kiếm trong tay, chợt nhớ lại trong giấc mơ, thanh bảo kiếm này được một vị cao nhân rèn ra, trước khi trao cho “Tần Du”, vị cao nhân kia từng nói rằng Hồng Tước là một thanh bảo kiếm ngàn năm có một, bởi vì nó có linh hồn. Nhưng bất hạnh thay, “tính tình” của nó lại kiêu ngạo, nếu nhận ra chủ nhân không có năng lực chế ngự nó thì nó sẽ không quy phục. Đó cũng là lý do mà “Tần Du” không thể sử dụng được thanh bảo kiếm này, chỉ có thể ngày ngày giắt nó ở bên hông với hi vọng một ngày nào đó Hồng Tước chịu nhận chủ, nhưng mãi cho đến khi chết đi, nàng ta vẫn chưa một lần rút được thanh kiếm này ra.

 

Tần Du hơi bất ngờ, tra kiếm lại vào vỏ rồi rút ra, lặp đi lặp lại động tác này vài lần, vẫn không thể tin nổi vào mắt mình.

Có vẻ như Hồng Tước mừng rỡ khi tìm được chủ nhân, ánh sáng đỏ tựa như tia lửa điện, liên tục chớp nháy uốn lượn xung quanh nó. Nhìn thì có vẻ nguy hiểm, nhưng bàn tay đang cầm Hồng Tước của Tần Du lại không hề hấn gì.

 

A Bảo cũng trợn mắt há hốc mồm: “Tiểu thư, Hồng Tước chịu nhân chủ rồi!!!”

“…”

 

Tần Du có cảm giác như mình vừa nhặt được đứa con hời, nàng cũng không biết phải làm sao, đành bất đắc dĩ giắt Hồng Tước ở bên hông, rời khỏi phòng cùng với A Bảo. Vừa ra đến đại sảnh, thỉnh an cha mẹ xong, lại nghe A Bảo hớn hở nói:

 

“Lão gia, phu nhân, Hồng Tước chịu nhận chủ rồi!!!”

Tần Thương và Thẩm Tố Tố kinh ngạc, quay sang nhìn Tần Du, hai người đồng thanh nói: “Cái gì?!”

 

Tần Du khẽ gật đầu với bọn họ, như để chứng minh cho Tần Thương và Thẩm Tố Tố thấy, nàng đặt một tay lên cán kiếm, rút nó ra. Ánh sáng từ thân kiếm hắt lên gương mặt của bọn họ, mấy tên người hầu đứng ở gần đó đều trầm trồ khen ngợi không thôi. Hai người bọn họ đưa mắt nhìn nhau, Thẩm Tố Tố dùng khăn tay chặm chặm nước mắt, xúc động khôn nguôi:

 

“Cuối cùng Hồng Tước cũng chịu nhận chủ rồi! Ông trời quả đúng là có mắt mà.”

Tần Thương mừng rỡ cười nói: “Đây gọi là trong họa có phúc đó, ha ha ha!”

Đám người hầu đều nhao nhao nói: “Chúc mừng lão gia, chúc mừng phu nhân!”, “Chúc mừng tiểu thư cuối cùng cũng thu phục được Hồng Tước!”, “Tiểu thư đúng là tài ba xuất chúng, thu phục được cả thanh kiếm kiêu ngạo này!”, “Để ta chống mắt lên xem đám người Huyền Vũ cung phách lối được bao lâu, hừ!”,…

Tần Du: “…”

 

Nhắc đến Huyền Vũ cung, ở tu chân giới chẳng có kẻ nào mà không biết Tống gia có hai người con, một trai một gái, tài giỏi hơn người, có thể nói là thiên chi kiêu tử. Đứa con trai đầu lòng là Đại thiếu gia Tống Vân Sinh, phong lưu anh tuấn, văn võ song toàn, hắn còn là một thiên tài võ thuật thông minh xuất chúng. Tiểu muội muội của hắn là Tống An An, thông minh xinh đẹp, cầm kỳ thi họa không ai sánh bằng, hơn nữa nàng còn là nữ chính!

 

Theo tình tình chạy chạy tình tình theo, trong “Họa Tử Phong”, Tống An An đem lòng yêu Lục cung chủ của Thanh Long cung - Lục Minh, nhưng Lục Minh lại một lòng tâm tâm niệm niệm về người vợ quá cố - Bạch Uyên. Nàng chẳng đoái hoài gì đến nam chính Tôn Khánh, mặc cho y năm lần bảy lượt bán mạng vì mình, mãi cho đến khi Tống An An nhận ra tấm chân tình ấy thì Tôn Khánh đã chết rồi, chết một cách vô cùng thảm thiết. Tuy rằng hệ thống úp úp mở mở, nhưng mỗi cái vấn đề nữ chính không yêu nam chính, hại y chết thảm cũng đủ để Tần Du phán một câu: Tác giả xàm lông!

 

Tác giả viết ra cái thể loại truyện máu chó này chủ yếu chỉ để ngược nam chính. Chắc chắn là ở ngoài đời, tên crush nào đó gây war với người này nên mới có thể viết ra cuốn tiểu thuyết khiến cho người ta giận sôi máu như thế này.

 

Tần Du nói: “Năm nay con sẽ tham gia với tư cách là thợ săn, nhất định sẽ không làm cha mẹ thất vọng.”

Tần Thương và Thẩm Tố Tố trố mắt nhìn nhau.

 

Vì sao lại bảo là “năm nay” á? Bởi vì mọi năm, vị thiên kim đại tiểu thư “Tần Du” này toàn lo việc hậu cần!

Đường đường là truyền nhân tương lai của Chu Tước cung, vậy mà mỗi khi tổ chức đi săn lại hạ mình chui rúc làm hậu cần cho các gia tộc. Mà việc hậu cần vốn chỉ dành cho những kẻ có thân phận thấp hèn hoặc người có linh lực yếu đến không thể yếu hơn làm. Lý do đơn giản chỉ có một – nàng ta muốn hầu hạ cái tên Nhiếp đại công tử kiêu căng ngạo mạn kia!

 

Bởi vì linh lực của nàng ta không mạnh không yếu, có tham gia săn cũng chỉ làm vướng chân vị hôn phu mà thôi. Nhiếp Đạt tính tình nóng nảy lại kiêu ngạo, sao có thể cam tâm chịu thua đám người của gia tộc khác chỉ vì vị hôn thê bất đắc dĩ này? “Tần Du” cũng sợ làm hắn vướng tay vướng chân, hơn nữa, với cái tư tưởng nâng khăn sửa túi “khi chàng đói, đã có sẵn chén canh đại bổ nóng hổi do thiếp tự tay nấu”, “khi chàng bị thương, thiếp sẽ là người ở bên cạnh săn sóc vết thương cho chàng”, vân vân. Thế là “Tần Du” chấp nhận hạ mình làm những việc kia, mặc cho người khác chê cười, nhưng kết quả thì sao? Khi nàng ta tự vẫn nằm mê man mấy ngày liền, Nhiếp Đạt cũng chẳng thèm đến thăm dù chỉ một lần.

 

Đối với chuyện này, Tần Du vừa tức thay nàng ta vừa trộm nghĩ: Đúng là đầu tư không có lời!

 

Tần Du lại nói: “Cha, mẹ, con muốn bế quan tu luyện ba tháng.”

Tần Thương phun ra một ngụm trà.

 

Chuyến đi săn ở thung lũng Chết lần này gian nan nguy hiểm, cho dù Tần Du có sẵn linh lực và võ công của “Tần Du”, nhưng nếu lơ là không chịu luyện tập trước thì khi thực chiến sẽ rất bỡ ngỡ, như vậy sẽ không ổn. Nàng là người có tính hay lo xa, cho dù không thể khiến mọi chuyện nằm trong tầm kiểm soát của mình, nhưng lúc nào cũng phải chắc chắn mọi thứ phải luôn trong trạng thái đã sẵn sàng.

 

Thế là Tần Du bế quan tu luyện ròng rã suốt ba tháng trời. Muốn theo phò tá Đường Tăng đi thỉnh kinh thì trước hết phải có bảy mươi hai phép thần thông. Tuy Tần Du không thể giống như Tôn Ngộ Không có bảy mươi hai phép biến hóa, nhưng nàng sẽ cố gắng làm hết sức mình, nếu không thể làm thanh kiếm mang lại chiến thắng cho nam chính thì nhất định cũng phải làm được một tấm khiêng để bảo vệ y!

 

-------------------------------------------

Lời tác giả:

Mị có thêm một đoạn nhỏ ở chương 2, mọi người vào load lại để xem nhé.

Quảng cáo

Luợt xem: 738.
Lượt bình chọn: 0.

Cả thằng ngu và cây kéo đều dùng được.
Nhưng không được để thằng ngu dùng cây kéo.

=> Tác phẩm đang viết:
. Sợi Chỉ Đỏ

=> Link wattpad: https://www.wattpad.com/user/kylankirin

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

(Xin tiếp tục những câu chuyện của tôi) Câu chuyện 16: Bố tôi làm lái xe chở than, loại xe tải...

5h kém 15p sáng, m lên phòng ngủ thì một cảnh tượng vô cùng kích thích đập vào mắt m. Nằm trên giườn...

Kết thúc buổi học, cô về thẳng nhà, leo lên giường mà suy nghĩ mãi không thôi. Nhìn chằm chằm vào đi...

Bệnh Viện 4h30 sáng. . . – Cậu ấy sao rồi bác sĩ? Lim đã đợi ở ngoài phòng cấp cứu ...