Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 4: Nhỏ???

Quảng cáo

5 phút ra chơi, hành lang lúc này cũng không phải yên tĩnh như mọi người thường nghĩ. Đứa thì lúc này mới dành thời gian đi vệ sinh, đứa thì cứ rung rúc trong vệ sinh, đứa thì táo bón con mẹ nó rồi, à còn tụi nó thì nhởn nhơ nhảy tưng tưng chạy vào khu cá nhân.

-Ê Hằng, tiết gì tiếp theo ấy..- Nó ậm à ậm ừ hỏi, đôi tay thì liên tiếp di chuyển trên tóc, mồm thì chun chun ngậm cái giây nịt, búi gọn tóc lên

-Thể Dục.. Mà nhắc mới nhớ, hồi xưa mày hay trốn thể dục lắm mà, nhất là hồi cấp 1 viết mấy đơn kiểm điểm rồi- Hằng ngán ngẩm, xua tay, lắc đầu

-Thì đó là xưa rồi mày à, hồi tao học bên Mỹ 5 giờ sáng là bà giáo đã hát bài hát quen thuộc rồi mày à- Nó lạnh lùng đến sợ hãi

-Bài gì

-1 2 3 em dơ tay lên trời, 3 4 5 tay em không dơ lên nữa, 7 8 9- Nó ngắt quãng khiến cho Hằng tò mò hỏi nó

-Rồi tiếp sao..

-Bả đếm đến 7 8 9 là đéo ai thèm tập nữa rồi-  nó như đang cười thầm trong lòng.

Mặc cho mọi người nhìn nó, cái con bạn tên là Hằng lúc này đây cười như con ngựa hí. Bỏ mặc con ngựa hí đó, nó lặng lẽ thay quần áo thể dục, cái bộ rộng thùng lùng, có gì đó sai sai.

-Đm, Vân, mày kiếm đâu cái áo thế... Hahahahahaha- Hằng lăn ra cười, lúc này đây, mặt nó đỏ tía tai chỉ muốn qua đấm thùm thụp cho nó đẻ tại chỗ thôi

-Mày thôi đi, tao có biết đâu, tao thấy nó ở ngăn tủ tao mà

-À.. ahaha... Mà.. đù... ahahahahaha

-Mày tin mày cười nữa tao đấm cho mày infertility ( vô sinh)

-Rồi rồi, tao còn phải nối tiếp dòng dõi nhà tao nữa mày, mà thôi, đợi tao đi hỏi áo của ai nhầm với mày không

Sau 20 phút con Hằng nó biệt tăm thì cuỗi cùng nó đã trở lại

-Sao mày lâu thế, thể dục bắt đầu rồi kìa- Mặt nó nhăn nhúm lại

-Rồi rồi, tại mày lấy áo của ai đó thôi, chứ tao thấy áo mày đang nằm dưới ngăn bàn mày mà

-Thôi đưa đây- Nó vội vội vàng vàng đi thay áo- Mà tao thấy thể dục lớp có tập đâu mày

-Đúng rồi mà, từ xưa đến nay có bao giờ tập đâu, toàn chơi mày ạ... Mày ngu chưa ai biểu từ xưa đến nay toàn trốn học không mày- Nhỏ vừa nói vừa ngồi xuống ghế

-Rồi xong mày, đi tập- Nó cuỗi cùng cũng đã mặc xong, mở của ra, một cảnh đẹp hồn nhiên đến lạ thường. Con Hằng đang ngồi ung dung trên chiếc ghế, mặt Hằng ( nhỏ) tái nhợt đi nhìn nó bước ra. Chợt nhỏ tiến gần, tiến gần về nó hết sức lạnh lùng nó hỏi

-Hằng... are you oke?

Không một lời hồi đáp, lúc này đây bầu không gian tĩnh lặng đến phát hoảng. Nó gần như toát hết mồ hôi. Nhỏ cứ thế nhìn nó mãi.

Cũng lúc đó, một chàng trai bước vào lớp thấy chiếc áo thể dục của mình nằm vo viên trên bàn. Nhẹ nhàng cầm áo lên, hắn ngửi. Hắn nhếch mép cười đầy hàm ý

-Một mê huyết dẫn- Một sự trùng hợp đến kì lạ, Hằng hỏi nó, và hắn cũng đồng thanh nói điều đó. Hắn nhanh tay vất đi bộ quần áo đó và lẳng lặng đi theo tiếng gọi của những đứa bạn

-Đi thôi mày Ren

-Áo đồng phục mày đâu

-Tao quên

Quay trở lại phía nó và nhỏ. Nó ậm ừ.. chập chờn

-Nói thật đi Vân,tao ngửi thấy mùi huyết dẫn- Mặt nhỏ lúc này đầy nghiêm túc, nó và nhỏ đứng gần nhau đến nỗi nó có thể thấy được ánh mắt đỏ huyết của nhỏ

-Hằng... mày... mày.. mày

-Đúng đấy, tao đã trở thành một huyết bộc lâu rồi, tao đã chịu cảnh nô lệ quen rồi.. tao đã bị tước đi mạng sống và sự tự do rồi mày-Nhỏ căm phẫn, nước mắt tuôn ra như suối, nhỏ khóc nấc lên, tiếng nấc ngày một to, nhỏ òa khóc, ôm ghì lấy nó. Nó thương lắm, thương cái con suốt ngày hú hí bên tai nó từ hỏi bé đến giờ, thương bó vì suốt bao năm qua cái con nhỏ này không quên nó. Nó nhẹ đặt tay lên đầu nó an ủi

-Không sao mày ah, cuộc sống nó thế đấy, mày à, mày chỉ cần nhớ mày là một con người và mãi mãi chỉ là một con người thì đó chính là chìa khóa cho sự sống của mày ,Hằng nghe tao đi

"...."

Thời gian cứ thế trôi, vậy là chúng nó đã bỏ tiết. Nực cười, lịch sử của nó lại lập lại và tính ra đây là lần trốn tiết thể dục thứ bao nhiêu của nó rồi. Đành viện cớ lí do là nó đến tháng còn nhỏ thì đi mua BVS cho nó... 

"xấu hổ, mất mặt" là những suy nghĩ của nó bây giờ

Sau trận khóc đến rò rỉ tai thì sau lần đó con Hằng lại phơn phởn như xưa, đúng là một cô gái phàm mà.lol

Quảng cáo

Luợt xem: 6.847.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Ngày đầu tiên đi làm đúng là ác mộng với cô mà. Thật không biết kiếp trước cô đã làm gì có lỗi ...

10 vạn năm trôi qua cũng thật chóng vánh, hôm nay nàng sẽ đầu thai vào một gia đình lịch kiếp. Nhưng...

Ngày nhận lớp của Dĩ đã xong học một hồi lâu thì tan học. Bây giờ cậu phải đi nhận phòng của mình, c...

Nó há răng, cắn vào tay Kaisa, máu cậu phụt ra, Izumi nhìn tay cậu mà khóc: -Kaisa, tay cậu, tay cậ...