Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 1: Cô là một Quận Chúa,...

Quảng cáo

Cô là một Quận Chúa, là con gái của Kim Vương Gia. Khi cô vừa tròn mười tám thì được hoàng thượng ra lệnh triệu nàng vào cung để phục vụ cho Thái Y Viện vì cô đã được học y thuật từ bé.

Từ lúc tiến cung cho đến hiện tại cô ngày đêm bị nàng ép ở bên cạnh để chăm lo sức khoẻ cho nàng. Hoàng cung hiểm ác, cô thường xuyên bị Hoàng Hậu mù đánh đập ức hiếp, vì ả ta bị mù thêm việc không sinh được con nối giỏi cho Hoàng Thượng nên suốt ngày cứ đập phá lung tung điên điên loạn loạn. Sau một thời gian nàng phát hiện đôi mắt cô phù hợp với mắt của Hoàng Hậu nên liền cưng chiều sủng nịnh cô.

Nàng hết mực sủng ái cô hỏi han chăm lo cho cô như thể một tướng công ân cần. Có lần cô bị thích khách ám sát nàng cũng không màng nguy hiểm đỡ cho cô một nhát kiếm. Người đời nói đúng mưa lâu sẽ thấm đất mà. Cô thật sự đã động tâm với nàng, ngày ngày đích thân nấu cơm cho nàng ăn, bốc thuốc bổ cho nàng uống nhưng cô không một giây phút nào dám mơ mộng đến việc sẽ được nàng đường đường chính chính dùng kiệu tám người khiên đón cô vào cung. Vì người dân trong khắp kinh thành ai ai cũng biết người Hoàng Thượng yêu nhất chính là Hoàng Hậu, Hoàng Thượng từng nói trước muôn dân đời này chỉ yêu một mình Hoàng Hậu, sẽ không bao giờ lập phi.

Nhưng do sự ân cần sủng nịnh của nàng khiến cho cô dùng cả một con tim thuần khiết của một cô nương mười tám tuổi để yêu nàng một cách trọn vẹn.

...

"Đa Hiền, chờ khi Hoàng Hậu khỏi bệnh ta sẽ thành thân với nàng, là do ta nợ nàng ấy, nên hãy đợi ta trả xong cho nàng ấy rồi chúng ta sẽ sống hết quãng đời còn lại có được không?"

"Được, thiếp đợi người, vì... thiếp yêu người."

Bỗng nhiên mày nàng nhíu lại giọng nói có chút lạnh lẽo.

"Về sau đừng nói "từ đó" nữa."

Ai mà chẳng biết từ đó mà nàng nói đến là từ "yêu", vì nàng nghĩ cả đời này ngoài Thừa Hoan Hoàng Hậu ra không ai có tư cách nói yêu nàng cả. Nàng vẫn như thế vẫn độc tài tự cho mình là đúng.

...Hai năm sau...

Cho đến một ngày cô phát hiện ra nàng ra lệnh cho cô vào cung là vì Thừa Hoan Hoàng Hậu.

Nàng ân cần chăm sóc yêu thương cô là vì Thừa Hoan Hoàng Hậu.

Nàng sủng ái cô là vì Thừa Hoan Hoàng Hậu.

Nàng ở bên cô hai năm nay cũng vì Thừa Hoan Hoàng Hậu.

Nàng đỡ cho cô một nhát kiếm cũng vì Thừa Hoan Hoàng Hậu.

Câu nói yêu cô hôm nào lại là giả.

Người cũng cô chung gối năm nào cũng là giả.

Tất cả những gì nàng làm cho cô đều là giả, đều là vì Tôn Thừa Hoan Hoàng Hậu. Đều là vì đôi mắt này của cô.

Bây giờ cô mới biết ả ta là thanh mai trúc mã của nàng, là người nàng yêu từ bé, nàng yêu ả ta từ năm mười hai tuổi tình yêu nàng dành cho ả ta tròn mười năm dài đằng đẳng.

Vậy thì chút tình yêu nhỏ bé của cô có là gì cơ chứ. Nhưng bởi vì cách đây ba năm ả ta vì cứu nàng mà bị trúng độc dẫn đến mù hai mắt. Thế nhưng trớ trêu thay là cả kinh thành này chỉ có mắt cô là phù hợp. Thế nên nàng tiếp cận cô gieo cho cô ngàn yêu thương. Chăm sóc cho cô chỉ vì muốn cô trao đôi mắt cô cho ả ta. Cô cười khổ thì ra bấy lâu nay chỉ có một mình cô tự mình đa tình. Thì ra tình yêu này chỉ xuất phát từ một phía.  

______________________

Khuyên Khuyên Bảo Bối: Tớ không anti RED VELVET hay Wendy chỉ là lúc đang edit thì cái tên này đột nhiên nhảy ra nên tớ viết vào thôi. Tớ là hard supporter của nhà Vẹt mà.

 

Quảng cáo

Luợt xem: 539.
Lượt bình chọn: 0.

Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
Vô duyên đối diện bất tương phùng

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Tôi đi lang thang về đến phòng trọ cũng hơn mười giờ, nên chỉ vệ sinh cơ bản rồi chui tọt vào chăn đ...

Đêm hôm trước tôi thức đến một giờ sáng xem phim hoạt hình Zootopia, rồi sáng hôm sau phải dậy sớm, ...

Hôm nay là ngày vào học chính thức, cô nhận được thông báo trúng tuyển điểm đậu cao nhất toàn khối v...

Đêm nay, trăng lên cao, sáng vằng vặc, gió thổi hiu hiu...Ánh trăng xuyên qua cánh cửa sổ soi sáng t...