Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : Chương 16

Quảng cáo

 

Sáng hôm sau, như đúng lời hứa tôi đem bài văn mất cả 15 phút chép lại tối hôm qua cho Hương xem. Em ngồi xem rồi quay lên nhìn tôi cười:

- Xong rồi nè.

- Oke rồi chứ? – Tôi hỏi ý Hương.

- Oke gì? Thì đọc xong rồi đó. – Em đáp rồi quay đi để lại trong tôi lúc ấy một khoảnh khắc khó hiểu.

Tự dưng hồi tối đòi đọc với ý vui tươi thế mà ý tứ bình phẩm đâu mất rồi kìa. Đáng nhẽ ít ra cũng:

- Bài văn hay đó.

- Mày viết hay vậy.

- Tâm hồn thơ văn ghê ta!

Đó là điều tôi mong muốn chứ, ai mà chả muốn người ta khen mình sau những gì mà mình đã cố gắng làm. Đằng này Hương cứ lẳng lặng sau một thoáng cười cho qua chuyện.

Tôi cứ giữ cục phiền não đó trong lòng đến tối:

- Chào, đang làm gì đó? –Hương luôn nhắn tin trước như mọi khi.

- Đang ỉa, có gì không? –Tôi vẫn bông đùa như mọi khi.

- Đồ mất nết, tao là con gái nha mày. –Hương cự lại.

- Đã bảo là đàn bà, con gái đâu ở đây. –Tôi vẫn lì.

- Kệ mày. Bài văn mày làm đọc được á chứ! –Em khen tôi.

- Hè hè, Litschool mà lại. –tôi tự tin và ngạc nhiên khi bây giờ em mới mở lời khen tôi một tiếng.

- Chảnh nữa, vậy mà đạt giải nhì. Chắc bài thằng Bình hay hơn. –Em móc họng tôi.

- Tùy mày thôi, muốn thì kiếm bài thằng Bình đọc đi rồi biết. Nói trước là tao không rãnh đâu đem bài đó cho mày đọc đâu nhé! –Tôi phản kháng một cách có căn cứ.

- Nói giỡn thôi, chứ tao không muốn đọc bài nó đâu. Hehe. –Em rút bỏ cơn nóng nhất thời của tôi.

- Ừm, mà mày đọc không thấy điều đặc biệt trong đó à! –Tôi thắc mắc gặn hỏi thử em có hiểu được ý thơ không.

- Điều gì? Tao thấy giọng văn được được thôi. –Em trả lời.

- Uầy, vậy thôi. Có nói mày cũng không hiểu. –Tôi thất vọng.

- Gì chứ! Nói đi, tự nhiên gây tò mò cho người ta rồi bỏ. –Hương dường như tỏ vẻ nũng nịu.

- Tự tìm hiểu đi, bài văn mày còn giữ mà. –Tôi từ chối ngay ý định mềm yếu kìa.

- Đi mà, hồi giờ có giỏi văn đâu mà biết chứ!. –Em tiếp tục đòi hỏi.

- Uầy, đặc biệt nằm trong đoạn thơ đó. Gợi ý vậy thôi nhé! –Tôi chấm dứt nghiêm khắc chiêu trò kia.

- Hứ, thấy ghê. Không nói thì bên này tự tìm hiểu nhé! –Hương thay đổi giọng điệu 179 độ, còn giữ lại được từ hứ xem cũng được.

- Ai thích thì anh chiều mà ai khiều thì anh chích thôi. –Tôi thách thức em ấy.

- Gì nữa vậy? Chả hiểu gì cả. –Em lại hỏi, sao con gái hỏi nhiều thế nhỉ.

- Thôi mệt quá, tự hiểu đi, cái gì tự tìm hiểu mới có ý nghĩa. –Tôi phát bực trong người.

- Vậy thôi, ngủ đi trễ rồi. –Em bỏ đi ngay sau đó để lại tôi bơ vơ khi nhìn đồng hồ mới 10 giờ.

Thường thì cuộc trò chuyện tầm 10 giờ rưỡi mới dừng mà. Hôm nay có sự khác lạ, mà thôi đành chấp nhận nó tiếp vậy.

Sáng hôm sau, tôi đổi món ăn sáng từ bánh canh sang bánh ướt. Bánh ướt ngon mềm trắng đính thêm vài miếng chả cuốn, mấy lác thịt nướng cả thêm dưa leo. Một thứ không thể thiếu trong các món khô đó là nước chấm, nước mắm mang hương vị rất thơm ngon nếu được pha chế từ ớt tỏi chanh.

Tôi từ nhỏ đã được nếm nước mắm "chính hãng" mang thương hiệu "má tôi". Bà làm mọi thứ từ sơ khai việc mua cá, ướp muối cá, chắt lọc rồi lược ra nước mắm. Nhưng một thứ nước mắm ngon không đơn thuần là rót ra mà dùng. Má tôi giã đường với tỏi và ớt, rồi vắt chanh, rót nước mắm. Cuối cùng để tạo nên vị vừa ăn thì má tôi rót thêm ít nước ấm, rắt tí bột ngọt.

Tự dưng hôm nay ăn được dĩa bánh ướt ngon đáo để, hồi trước tôi có ăn rồi mà chưa cảm nhận được vị "cháy đèn" này. No say bước vào cổng trường THPT số 1 Phù Mỹ thì cùng lúc đó thấy Hương cũng tiến bước phía trước.

- Hey. –Tôi khều vai bên phải rồi nhanh lướt qua bên trái em.

- Gì mày? –Hương quay sang phải rồi liền tay đánh tôi một cái sau khi quay ngoắt sang trái.

- Hề hề, tao thích thì tao khều vậy thôi.

- Đồ điên. –Hương chửi tôi thẳng mặt.

- Ăn rồi chọc em Hương miết nhen Lít. –Oanh mập lúc nào cũng xông vào khích tướng tôi khi đi bên cạnh Hương.

- Mày nhiều chuyện dữ mập, nhiều mỡ rồi còn nhiều chuyện nữa thì bố xin lạy. –Tôi cà lắc.

- Xía, mày chỉ giỏi chê người khác thôi. Tao mập chứ đâu có giành ăn của mày đâu mà mày lo. –nhỏ Oanh tiếp tục cuộc chiến.

- Tao chưa đủ ốm hay sao mà mày còn đòi giành ăn của tao nữa, mập còn tham dự trữ.

- Đứng lại đó thằng kia! –Oanh mập như chịu thua la cheo chéo khi tôi vụt chạy lên trước để tránh cuộc phẫn nộ này.

Bước vào lớp thì nhỏ Oanh này lại tiến tới trước mặt tôi và đập bàn một cái:

- Tao ghét mày!

Tôi ngơ ngác ặt và bĩu môi cùng lúc chìa tay lên tỏ vẻ chả hiểu gì sấc nhưng không quên tạo nét hài hước trên khuôn mặt mình.

- Ô ô ô ... hahaha –Tiếng một vài đứa bạn òa lên trong lớp khi biết hành động vừa rồi của nhỏ Oanh.

 

 

Quảng cáo

Luợt xem: 290.
Lượt bình chọn: 0.

Người ta gọi anh là kẻ điên, nhưng điều đó đúng nên cũng thấy chả phiền.

Sắp xếp bình luận theo

2 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Trường Trung học Hoa Miễu. Trước đây vốn là trường nữ, nhưng 2 năm về trước nhà trường đã mở cơ c...

Cô Lo Halog, hay được học trò "ưu ái” gọi bằng cái biệt danh Hag Lo bởi cái mũi khoằm, vóc dáng thấp...

Một đêm dài đầy nước mắt rồi cũng qua đi, sau cơn mưa trời sáng và cô lại bắt đầu một ngày mới. Nhữn...

- Làm ng yêu tớ nhé - Anh hỏi nó - Chắc là được - Nó bâng quơ trả lời - Vậy là có hay ko ? ...