Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương Quả bóng chuyền : I

Quảng cáo

Ra khỏi lớp học ,ôi lại trễ nữa rồi ngày nào tôi cũng bị nhốt lại về sau các bạn hết,chán thật .Chắc giờ này mẹ đã dọn hàng xong rồi.Nhìn chiếc đồng hồ đã 5h45 tôi nhanh nhẹn mang Balô leo lên chiếc xe đạp phóng vèo ra sân trường .Ầm !!!! Xui xẻo 1 quả bóng chuyền từ phía sân banh bay thẳng đập vào đầu tôi ,nó như một thiên thạch giáng trần .Tôi thắng xe gấp và ngã lăng quay .Đôi kính cận của tôi cũng rời xa đôi mắt ,tôi lờ mờ chẳng thấy được gì ngoài nghe những tiếng cười sặc sụa của lũ bên sân bóng .Ai lại chơi xấu tôi vậy nè ,tôi cố tìm ra đôi kính ,ôi không nó gãy gọng mất rồi.Thật tức điên mà ,lúc ấy tôi nghe một bước chân nhẹ bước về phía tôi .Ngước nhìn tôi cố gắng mở đôi mắt cận xem là ai ,là một cô bạn ,bạn lại đỡ tôi đứng dậy nhặt giúp tôi sách vỡ bỏ vào Balô .

-cậu không sao chứ !cho mình xin lỗi nhé .

Tự dưng tôi miễm cười lắc đầu trong thân thiện ,mọi bức tức trong lòng tôi nãy giờ tan biến đâu hết mất rồi .

-uk không sao đâu .cậu đừng quá lo lắng .

Nói thì nói vậy chứ một quả bóng căn cứng đập vào đầu mà nói là không sao .Bạn cầm đôi kính gãy gọng tôi lên nhăn nhí :

-Ôi kính bạn vỡ mất rồi ,làm sao bạn về được đây .

Tôi vội xua tay :

-không sao ,mình cận không nặng lắm đâu ?

Tôi gãi đầu mang Balô và vọt lên xe chạy đi ngay .Tôi như bị chạm vào dây thần kinh vậy vội chạy đi bỏ lại cô bạn cầm đôi kính gãy gọng của tôi đứng lại đó một mình .Và kết quả là tôi bị mẹ là một trận nhừ tử .Nằm suy nghĩ miên mang tôi cố nhớ định hình lại coi bạn bạn chiều nhưng thú thật là tôi không tài nào nhớ được .

Những ngày sau đó tôi đến trường và luôn để ta đến các bạn nữ .Nhiều thằng bạn trong lớp đã bắt đầu nghi ngờ và trêu chọc tôi cho rằng tôi đang yêu ai đó .Mà đúng là tôi không hiểu mình đang diễn cái trò gì nữa .Rồi một buổi chiều ngồi trong lớp với một đóng bài tập lũ nó giao cho tôi ,tôi như chiếc máy giúp lũ nó giải bài vậy .Thét rồi cũng quen nếu chúng không nhờ giải bài tôi cảm thấy thiếu thiếu điều gì đó .Một cơn gió nhẹ Hà vào  cho tôi một cảm giác dễ chịu .Nhìn ra sân trường tôi thấy có một góp nữ đag chơi bóng.Đúng rồ trong tốp nữ ấy chắc chắn có cô bạn nữ hôm ấy .Đóng nhanh sách vỡ tôi vụt ra khỏi lớp .Lần này thì tôi dắt xe từ từ tiến tới nhưng không lại một quả bóng bay tới đập vào đầu tôi .Tôi lại té ngã,mấy thằng nam thì cười ngây ngất còn mấy cô bạn nữ cũng cười không kém .Không biết dấu mặt vào đâu tôi lặng lẽ ra khỏi trường .Thật là xui xẻo hết mức ....

Quyết trả thù quả bóng ấy tôi đi gặp thầy phụ trách môn bóng chuyền và đăng ký tham gia học .Nhìn thằng con trai yếu ớt như tôi thầy sợ tôi chịu không nỗi lúc cao to kia nhưng không là năm nhi tôi cam kết không sợ hãi và bỏ cuộc .Đúng thật cái lũ cao to ấy bắt nạt tôi hết chổ nói ,chúng bắt tôi nhặt banh cho chúng nhừ tử ,bản thân tôi lại không được chơi banh một lần nào .Tôi đăng ký học làm cầu thủ nhưng có lẽ thành người phục vụ sân banh đúng hơn .Nhưng chẳng hiểu sao tôi không bản lòng mà bỏ cuộc ,tôi muốn chứng tỏ bản thân nam nhi của mình hơn .Những ngày đầu tiên lẻ sân banh về tôi mệt rã rời mặt mày say sẩm bỏ cả ăn tối ,nhiều lúc lên cơn cảm sốt khiến mẹ lo lắng .Nó dồn dập khiến tôi như một chiếc máy hết pin ,nhưng tất cả rồi cũng qua thôi .Dạo này chúng hay tập bóng kỹ ,nghe đâu sắp tới thế vận hội thành phố .1 đội bóng với 10 tên cầu thủ cao to khỏe mạnh lực lưỡng .Nhìn chúng thật bắt mắt nhưng lại tôi được xếp vào hàn dự bị chắc cũng k đám xá gì .Học được một ít kỹ năng chơi bóng tôi cũng k tệ lắm nhưng vào đội thì khác xa,nên tôi nghĩ thôi đành làm khán giả cho mọi chuyện êm xui .Điều khiến tôi khó hiểu nhất là tại sao bên phía đội nữ không có cô  bạn ấy ,không lẽ cô ấy cũng không đạt tiêu chuẩn sao .Vài lần lén nhìn bạn chơi tại sân bóng tôi thấy kỹ năng của bạn cũng tốt mà .Một dấu hỏi đặt ra nhưng tôi nào dám qua bên đó để hõi đám con gái ấy chứ .Chính ra thì tôi đâu là gì của bạn ,nếu tỏ  ra quan tâm đến bạn mất công lại bị hiểu lầm và bị lũ  bạn lôi ra trêu chọc hay bôi xấu toàn trường nữa .Nhiều suy nghĩ thắc mắc không vào đâu được hình thành trong đầu tôi...

Bửa tập cuối trước ngày thi đấu ,lũ chúng nó tổ chức đi ăn nhậu nhẹt với lý do là xả hơi lấy tinh thần mai chơi bóng .Thẳng trưởng nhóm rủ tôi theo nhưng với lý do chính đáng tôi bị đặt ra,cả nhóm lắc đầu và kéo đi một hơi .Sân bóng còn lại một mình tôi ,ô quả bóng tôi phát thử qua bên kia ai dè nó bay lệch hướng tôi nhắm mắt vì sợ nó va đập vào ai đó hay thứ gì gây đỗ vỡ .NHưng một không khí yên tĩnh không có chút tiếng động nào ,tôi mở mắt nhìn trực diện ,trước mặt tôi là .....là bạn ấy .Bạn đang ôm quả bóng và cười với tôi ,tôi như không biết một thứ gì nữa hết vậy .Bạn nháy mắt đưa quả bóng lên ra hiệu với tôi .Bạn phát quả bóng sang tôi rất đẹp và rất chuẩn ,tôi vội đón nhận và cũng chứng tỏ cho bạn thấy kỹ năng chơi bóng của mình ....Tôi và bạn đã có một buổi chiều tập luyện với quả bóng vô cùng thú vị ,đúng là không đợi mà lại đến .

Mồ hôi ướt đẫm cả áo ngồi bệt xuống tôi vội rút chai nước trong bal lô ra đưa cho bạn ,bạn đón nhận và nói một lời cảm ơn rất dễ thương .Chập chừng một hồi tôi mở miệng nói với bạn về tôi và hỏi ngược lại bạn .Bạn nhìn tôi ngập ngừng như không muốn nói nhưng rồi bạn trả lại chai nước cho tôi và nói bạn tên là Thiên Thiên  học lớp 12a7 .đó là những gì tôi biết ,bạn nhanh chóng đứng dậy chào tôi đi về .Tôi cứng họng không biết nói gì nữa ,nhìn đồng hồ ừ thì cũng đã 6h30.Chắc mẹ lại nghĩ tôi ham chơi đây .

Qua ngày sau tôi nhanh chóng có mặt ở nhà thi đấu với danh nghĩa là một cổ động viên ,đội nào cũng đang háo hức cho buổi quyết đấu này .Nhưng sao chỉ có 5 tên trong đội của trường vậy còn lũ kia đâu ,Thầy giáo bắt đầu lo lắng .Tôi hiểu rồi chắc hôm qua ăn chơi quá nên hôm nay  kiệt sức hết rồi .Một hôi lâu thì lò cò đến thêm vài thằng ,gần vào giờ thi đấu thầy bắt đầu hoảng sợ và tức dận ,chỉ mới có 8 tên mà đã hết 5 tên dự bị .Độiu gặp hôm nay là một đội mạnh điều này cầm chắc phần thua .Lúc ấy tên đội trưởng xuất hiện trong bệ dạng ể oải .Đấy cái tội ăn chơi .Thầy giáo xúm lại hỏi tấp nập ,hắn nhỏ nhẹ xin lỗi thầy cả đám mất sức khỏe hết rồi .Có còn hơn không tự dưng cậu ta chỉ vào tôi bảo thầy hãy cho tôi thi đấu chính .Tôi ngơ ngác cứng họng không biết nói gì ,thầy nhìn tôi suy nghĩ giây lát rồi gật đầu đồng tình .Tôi không biết nên vui hay buồn đây,tự dưng được thi đấu chính ,ôi không nếu thua thì mọi tội lỗi tôi gánh hết vì tôi và nhóm chưa tập một lần nào với nhau .Nhà thi đấu một lúc một nhộn nhịp tôi căng thẳng đến mức nghẹt thở .

Hiệp thi đấu đầu tiên bắt đầu ,tôi vừa run vừa sợ tâm trạng không tốt cả đội lại chẳng phối hợp ăn ý thế là phải chịu thua .Nhưng sai hoàn toàn với ý nghĩ của tôi trước đó không có tên nào trách móc tôi thầy giáo cũng vỗ tay kích hoạt lại tinh thần đồng đội ,tranh thủ giải lao cả đội họp vào nhau bàn kỹ thuật chơi và bắt tay phối hợp ăn ý nhau .Đúng là chỉ có đoàn kết mới vượt qua tất cả.Sec thứ hai cả đội chơi hết mình tỷ số hoà nhau nhưng đội kia vẫn đang dẫn đầu .Ngồi nghĩ cầm chai nước tôi vô tình thấy Thiên ngồi trên khán đài ,bạn đến cổ vũ cho trường sao ,tôi cố ra tín hiệu nhưng hề như Thiên không để ý .Và tôi chợt hiểu có sự xem của bạn tôi phải cố gắng thì tốt không thể để Thiên thấy sự thất bại của mình được.Không biết là gặp may hay là vì có bạn nên tôi quyết tâm Séc ba này đội thì tốt vượt bật đến Séc 4 Séc 5 đội đều thắng .Tổng cộng tỷ số là 3- 1 nghiên về đội tôi .Không phải nói cả đội và thầy giáo mừng hết lớn ,cả đội đã được dành vé đi tiếp ,cả bọn tân bốc tôi như một con gấu bông .Tôi cố nhưng lại hàng ghế khán giả thì chẳng thấy Thiên đâu .Thiên như một thiên thần vậy bạn lúc ẩn lúc hiện .Thầy giáo dẫn đội đi ăn như chúc mừng chiến thắng và bồi  dưỡng  sức khỏe chuẩn bị thi trận sau .

Lần đầu tiên tôi về nhà khiến mẹ mệt mỗi và lắc đầu với hình dạng tôi như thế .Hôm sau tỉnh dậy tôi cũng chả hiểu tối qua tôi đã như thế nào nữa .Nhưng kể từ hôm đó tôi đã trở thành vận động viên bóng chuyền chính thức của trường không biết là do số tôi may mắn hay là tại tôi hợp với môn thể thao này .Cũng vì vậy tôi hay có mặt ơn sân bóng và được chạm mặt Thiên nhiều hơn .Tôi không hiểu về cảm giác của một thằng con trai nhưng sao mỗi lần thấy Thiên tim tôi lại đập nhanh ,đầu tôi lại nóng ran ,tay chân bủn rung và tôi luôn chập chừng không nói được câu nào trọn vẹn .Thằng bạn nhận xét vấn đề là tôi đang yêu .Yêu ư!Tình yêu là như thế sao .tôi không hiểu được như thế nào nữa ...

Một buổi chiều tan học mang chiếc Balô Đang trên đường,nhìn dòng người qua lại tôi thấy mình thật chậm Chạp .Bất chợt ....ôi không ....bên kia đường là một cô gái ,là cô ấy là Thiên .Tôi định dơ tay chào cô ấy thì ơn đâu một chàng trai cao to đẹp trai bước tới ,tên ấy nắm tay Thiên và họ bước đi .Tôi như kẻ đứng tim cảm thấy hụt hẫng và buồn với cùng .Vậy là Thiên đã có ....một bông hoa xinh xắn như cô ấy làm sao một con xây như tôi lại dám mơ tưởng chứ .Nói thật khi ấy tôi muốn oà khóc thật to nữa kìa .mà khóc vì điều gì khóc vì Thiên đã có người quan tâm hay khóc vì tôi là một thằng ngốc dâm mơ tưởng điều mình không thể .Và cũng chả hiểu làm sao mỗi lần sau gặp Thiên tôi đều có thái độ lạnh lùng và xa cách với cậu ấy .Cái này được cho là điều ích kỷ và lòng nhỏ nhen .Cho đến một ngày tôi ra về rất trễ trường đã về hết rồi ,tôi phóng xe nhanh rồi thắng gấp nhưng lần này không ngã lăn quay .Đập vào mắt tôi là thiên đang đứng trước cổng trường ,cậu ấy chờ tôi sao.Tôi nhìn Thiên chằm chằm mà không nói câu nào ,Thiên cũng vậy nhưng một hồi lâu Thiên rút ra một quả bóng chuyền mới toanh đưa cho tôi miễn cười :

- tặng cậu nè ,ráng thì cho tốt nha !

Tôi cầm quả bóng chưa kịp nói gì dù chỉ là một lời cảm ơn .Thiên nhẹ lại hôn vào má tôi và chạy đi ngay .Tôi như một khúc gỗ không linh hồn .mãi 15’ sau tôi mới sực tĩnh và nhìn quanh Thiên biến mất rồi .Tôi ném quả bóng và hét lớn một cảm giác với cùng sung sướng .Tôi đã sẵn sàng thì đấu cho trận tiếp theo .Thiên ơi đợi mình nhé mình sẽ cho Thiên kết quả mong muốn .....

(người ảo mộng )

Quảng cáo

Luợt xem: 123.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Triều Đại Uyên, mùa xuân năm Trọng Hi thứ mười ba. Ứng Sùng Ưu ghìm cương ngựa, dừng trước một ng...

Chúng ta có thật sự cần nhau? Có thật sự sinh ra là để dành cho nhau? Đó là câu hỏi mà bất cứ người ...

Hôm sau, Thiên Yết ăn diện thật đẹp rồi đi lòng vòng quanh metropole nhằm tìm kiếm tên kia, Xử Nữ, C...

"Mẹ thôi đi được không? Con chán lắm rồi! Từ trước đến giờ con lúc nào cũng làm theo ý mẹ rồi, mẹ ch...