Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : Qua ánh nắng em nhìn thấy anh

Quảng cáo

Người ta thường nói: Nếu hai người dưới mưa mà quen biết thì đó là duyên phận

Tôi gặp anh vào ngày u ám nhất đời tôi. Ngày mẹ tôi mất. Ngoài trời lất phất mưa bay, tôi nhìn linh cữu mẹ từ từ chồm xuống mà chết lặng. Tôi không khóc, không biết khóc làm sao hay thật ra tôi sợ khóc. Có lẽ đây là một bộ phim bi thảm mà nhân vật chính là tôi. Xong việc ai cũng về nhà nấy, chỉ có tôi cầm ảnh mẹ theo sau lê bước về nhà, từng hạt mưa rơi xuống ngày càng dày hơn.

  • Ai cũng phải có một nỗi buồn ám ảnh cả đời. Cố lên. Mẹ đang nhìn em.

Một giọng nói vang lên, tôi không rõ mặt anh, nhưng nghe giọng anh rất ấm áp. Chiếc ô màu đen đã che hết ánh sáng, anh cao hơn tôi một cái đầu. Tôi chỉ liệc mắt xuống di ảnh mẹ, nụ cười nhẹ trong ảnh khiến tôi khóc òa. Bố đền bên tôi, bế tôi đi vào nhà, anh cũng quay đi theo chiều ngược lại.

  • Cảm ơn

Câu nói còn chưa kịp nói với anh. Tôi cũng không biết gì về anh nhưng giọng nói ấy tôi sẽ mãi không bao giờ quên

3 năm sau:

Từ đó mỗi khi trời mưa tôi lại thất thần ngồi ngắm những giọt nước trong suốt rơi từ hướng bầu trời, nó cũng như nỗi đau của tôi khi không kìm nén được nữa, nó sẽ tuôn trào. Nhà bên có người mới chuyển tới, nơi tôi ở à khu chung cư bên ngoại ô thành phố. Rất yên tĩnh gần trường trung học của tôi Có vẻ hàng xóm rất ít đồ, chuyển đồ rất nhanh

  • Liên Xương, xuống nấu cho ba món này.

Bố gọi vọng lên từ nhà bếp. Tôi kéo rèm cửa lại chạy xuống nhà. Đóng cửa cũng là tiếng xe ô tô tắt hẳn. Trong bữa cơm, chỉ còn hai bố con cũng rất đầm ấm. Ba là một doanh nhân thành đạt rất yêu vợ thương con, tôi cũng đã vài lần khuyên ba đi bước nữa nhưng ông cũng chỉ cười cho qua.

 

  • Liên Xương , dạo này ba phải đi công tác nước ngoài. Đi cũng lâu, nên con chịu khó ở nhà một mình nhé.
  • Vâng , bao giờ ba đi ạ
  • Chiều nay thôi, con bé này. Lúc ta đi không bao giờ nói bao giờ ba về, chán lão già này thế sao
  • Con không thể ví một cây nhỏ mà bỏ lỡ cả rừng cây được

Đại ca thông cảm

Không khí bữa ăn cũng dần vui vẻ ấm cúng

Năm nay tôi học năm cuối trung học, ngày nào cũng vùi mặt vào đống sách vở, tôi cũng muốn thành đạt như ba. Muốn làm chủ cuộc sống và mẹ sẽ luôn mỉm cười trên thiên đường nhìn tôi.

…………………………………………….

Rào, rào.

Những cơn mưa rào mùa hạ mang theo mùi đất, hơi nước xoa dịu cái nóng chói chang của mặt trời. Mỗi lần mưa tôi đều đưa tay hững những giọt nước dưới hiên nhà. Man mát, giọt nước rơi trên tay đọng nhẹ rồi hòa tan, khom tay được một vũng nước như nghiêng tay nước cuốn trôi muộn phiền.

Tôi liếc mặt sang nhà hàng xóm mới đến, có một hình bóng ai đó ở trước cửa nhà. Hình như không có chìa khóa, mưa to mà anh ta chỉ đứng được nửa người dưới mái cổng. ÁO cũng ướt hết, chiếc áo sơ mi trắng dán vào người phác họa từng đường cong cơ thể, hình dáng đó khá quen.

Là anh sao??

Dù 3 năm những tôi chưa bao giờ quên hình dáng anh chạy xuống nhà, tôi lao ra ngoài bằng tốc độ nhanh nhất. Mặc kệ tất cả, chân trần ra ngoài, lần đàu tiên tôi ghét cánh cổng nhà đến thế. Sao ba có thể làm nó nặng như thế chứ. Nhưng lại một lần nữa, tôi cũng chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng anh. Anh chạy đi đâu đó, khi tôi đứng trước nhà thì anh đã khuất bóng cuối ngõ.

Cảm giác hụt hẫng đến kì lạ. Đáng ra nên hét lên gọi anh ấy nhưng gọi thế nào đây. Tôi còn chưa biết tên anh mà có lẽ anh cũng chẳng còn nhớ tôi là ai.

………………………………………….

Từ ngày hôm đó tôi đều nhìn sang nhà hàng xóm bên cạnh, mong có thể nhìn thấy hình dáng anh một lần nữa. Đến ngày thứ 7, anh cũng đã xuất hiện, nét mặt anh nghiêm nghị, logo trên áo là trường đại học kinh tế gần nhà. Thoáng qua có vẻ hơi khó gần. Tôi cụp đôi mắt xuống, dáng nhìn đó rất giống nhưng liệu tôi có nhận nhầm người không. Nhảy lên giường, quay đi quay lại, làm sao đây!!

Ý nghĩ đó cứ quanh quẩn tôi mãi, những đống sahcs vở cao ngất đã tạm kéo tôi ra khỏi suy nghĩ đó. Tháng tuần học đã qua, các môn học của tôi đều tốt, chỉ có môn anh là hơi kém một chút. Đại học kinh tế chị sẽ đến với em mà. Khoan đã, kinh tế, chẳng phải anh cũng học trường đó sao????

Vì nhà gần trường nên tôi đi bộ, cái nóng mùa hè làm mặt tôi đỏ ửng vì nắng, không biết giờ học anh như thế nào nhỉ, sao chẳng bao giờ gì cả. Mải suy nghĩ lung tung thì

  • Bíp…………………..

Còi xe vang lên, tôi mới để ý chiếc xe ô tô đã gần tôi ngay sát, tôi chết đừng, không nhúc nhích, mắt mở to hết cỡ. Chỉ nhìn chầm chậm vào biển số xe.

  • Lộp cộp …………..

Tiếng bước chân đến gần tôi hơn. Hình như có 2 người

  • Liên Xương, cháu có sao không,

Tôi ngước lên , là một người đàn ông đeo kính, nét mặt hiền từ, đang nhăn mặt lo lắng nhìn tôi. Tôi vẫn ngơ ngác không nói gì được.

  • Nè cô bé hàng xóm, ê ê …….

Có bàn tay vẫy trước mặt tôi, là anh ấy. Đôi mắt nâu, làn da khá trắng

  • Á ………

Anh búng trán tôi.

  • Bình thường rồi, em không sao chứ????????
  • À, em không sao, giật mình chút ạ.

Bác trai cũng đến gần tôi hơn.

  • Liên Xương con bé này, đi đường mà ngẩn ngơ thế hả, phải cẩn thận chứ con. May vừa nãy bác phanh kịp

Sao bác này lại biết tên tôi, là hàng xóm là biết tên nhau sao????

  • Bác biết cháu sao……. Bác là…..
  • Ta là ……….

Tiếng còi xe lại vang lên, xe dừng ở đầu ngõ nên gây tắc đường có vài chiếc xe máy đang bấm còi inh ỏi

  • Bác về trước đi, lần sau có thể nói chuyện tiếp mà

Bác trai nhìn tôi rồi cũng cười xoa.

  • Vậy lần sau gặp.

Bác trai chạy tới xe, giơ tay xin lõi mọi người, xoay người nhìn về phía tôi.

  • Trạc Thần con không về sao?

Tôi mới giật mình, anh từ này chung thủy không đi, còn không quay lại trả lời ba mà nhìn tôi nói:

  • Con về với cô bé này. Nếu đi giữa đường có ngất ra đấy, con còn phi tang được bằng chứng ba phạm tội chứ.

ÁNh mắt anh như cười nhú không, làm người khác không khỏi chột dạ. Ánh mắt như đang đánh giá con người tôi vậy. Tôi chỉ biết mở to mắt nhìn người con trai trước mặt, giọng nói ấy cũng giống 3 năm trước, đúng là anh. Tôi không nhịn được mở nụ cười tươi tắn. Mắt anh chuyển từ bất ngờ sang lúng túng chớp mắt mấy cái rồi quay đi.

Dưới ánh chiều ta, anh với tôi đi chung một con ngõ, tôi đã bao lần mơ thấy hình dáng anh, hồi tưởng lại giọng nó đã làm tôi bật khóc. Bây giờ khoảng cách tôi với anh thật gần, còn ngắm được bàn tay với đường gân xanh đang nổi lên nữa.

THình thịch ……….. Thình thịch

Tim tôi bắt đầu đập toán loạn, hít thở cũng nhanh hơn. Anh thấy sự bất thường đó…

  • Em không sao thật chứ ??? khó thở sao?

Lắc …. Lắc.

Mặt tôi đỏ bừng, anh giơ tay chạm lên trán. Bàn tay mát lạnh chạm vào da tôi. Trong đầu vang lên tiếng nổ lớn.

  • Em chào anh.

Tôi cúi chào rồi chạy chối chết như gặp ma vậy. Cả đường tôi không dám quay mặt lại, sợ sẽ không kiềm chế được mà ôm chầm lấy anh.

Tôi đã gặp được anh, gặp lại anh sau 3 năm, tôi còn tưởng sẽ khó khăn hoặc không bao giờ gặp lại anh nữa. Tôi hét trong phòng như điên, hét rồi lại hét, đến khi mệt lử. Đặt tay lên trán, hình như hơi lạnh từ tay anh vẫn còn … Man mát, ngọt ngào…

Reng……. Reng……

Tiêng chuông điện thoại cắt đứt dòng suy nghĩ.

  • Alo, ba ….. có chuyện gì thế ạ
  • Lúc Liên Xương, con muốn chết hả. Đi đứng không cẩn thận gì cả. Muốn ba về nhặt xác con hả.
  • Dạ .. Ba.. Con vẫn nói chuyện với ba mà.

Hóa ra ba biết tôi suýt bị đam nên gọi điền về càu nhàu một lúc. Ba biết chuyện, chẳng phải là bác trai kia nói sao. Gia đình anh biết nhà tôi. Vậy người năm đó chắc chắn là anh rồi.

Đã xác định được mục tiêu, tiếp theo là tiếp cận. Sáng mon men chạy theo anh tập thể dục. Tối cầm ống nhòm lên ban công ngó anh. Vài lần bị anh bắt gặp, tôi là tính cũ, chuồn là thượng sách.

Theo anh được tháng, mà lần nào anh tiến gần tôi cũng chạy, ngoài tên anh tôi cũng chẳng biết được gì hơn.

Sáng hôm đó trời âm u kì lạ, tôi vẫn chạy theo anh như thường, cứ 10 phút anh chạy được một vòng hồ, nhưng hôm nay tận nửa tiếng mà anh vẫn không quay lại. Anh tránh mặt tôi, đi thêm một vòng tìm anh, nhưng hình ảnh dáng kiên trì không xuất hiện. Lủi thủi đi về, mặt tôi xị xuống ngày càng khó coi.

5:45 AM

Đồng hồ chỉ vẫn còn sớm, trời cũng đã tối sầm lại. Từng hạt mưa to nặng hạt rơi xuống. Rào trên những mái tôn, tôi chẳng còn tâm trạng mà chạy nữa, cứ đi mặc cho mưa sổ vào người. Đột nhiên có cái gì đó nắm lấy tay tôi, kéo mạnh về phía hiên bên đường.

  • Em ngốc hay thần kinh có vấn đề à?

Nước mưa vẫn còn dính trên mặt, tôi đưa tay dụi mắt, anh lại xuất hiện rồi. ÁO anh cũng đã ướt hết, mà tay cũng không buông tôi ra, tay anh dùng sức, hơi đau. Tôi nhăn mặt, vùng khỏi tay anh, lùi người cách xa anh một chút.

Nhìn trời có vẻ không có ý định ngớt mưa. Tôi che đầu, ngó nghiêng lấy đà chạy về.

Đang bước chân phi ra ngoài thì xe ba dừng trước mặt….

  • Hai đứa lên xe đi, mưa to thế mà chẳng mang ô gì cả.

Liếc nhìn anh một chút, mưa ngày càng lớn, hai người cùng lên xe.

  • Liên Xương, dạo này có chuyện gì. Kết quả thi giữa kì còn không tốt như mọi khi, thấy mệt sao???

Tôi im lặng, mải theo anh nên chuyện học cũng không mấy để tâm, len lén nhìn anh, cảm giác hơi xấu hổ.

  • Con…
  • Hay thầm thương anh nào rồi, nhớ giới thiệu cho ba đấy nhé.
  • Ba…..

Tiếng tôi ngân dài nghiêm nghị. Không khí trong xe trở nên lúng túng.

  • À, Trạc Thần còn học kinh tế nhỉ. Có thời gian rảnh không, phụ đạo cho con bé nhé???
  • Vâng, nếu giúp được gì cháu sẽ cố. Em sắp xếp thời gian nhé, rảnh thì gọi anh.
  • Ồ vậy bác yên tâm rồi.

Anh đồng ý, hướng đôi mắt ngạc nhiên về phía anh. Chẳng phải anh đang tránh mặt tôi sao. Sao bây giờ lại đồng ý???

Từ công viên về nhà mất 15p, tôi cũng biết thêm một chút về anh. Thành tích anh học ở trường rất xuất sắc, là sinh viên năm thứ ba, cũng đã là trợ giảng của một giáo sư rất nổi tiếng. Ba tôi và ba anh học chung trường đại học, nhà anh định cư ở nước ngoài, sau khi ba mẹ anh ly hôn, anh và bố về nước sống. Nhắc đến gia đình anh có vẻ không vui cho lắm, chí hướng ánh mặt nhìn qua tấm gương bên ngoài.

  • Về đến nhà rồi, tối nay sang nhà ta ăn cơm nhé Trạc Thần, bố con cũng muốn trổ tài nướng thịt đấy. Lâu lắm mới đông vui như thế này.
  • Cháu sẽ sang sớm ạ. Cảm ơn bác cho cháu đi nhờ.

Gật đàu nhẹ chào anh, còn hơn 1h nữa mới đi học, tôi với ba ăn bữa sáng, ông vẫn tiếp tục trêu tôi vấn đề bạn trai

  • Con gái, dạo này dạy sớm tập thể dục giữ dáng sao? Hay có anh nào ở đó thế?? Mai cho ba theo với nhé!!!
  • Ba, sắp muộn rồi, con đi học đây.

Ra đến cổng cũng là lúc anh dắt xe ra, chỉ gật đàu nhẹ chào hỏi, tôi nhìn về phía trước đi thẳng.

  • Liên Xương, chiều 4 6 7 anh rảnh, có gì không hiểu thì sang hỏi anh

Câu từ ngắn gọn, xong nah nổ máy đi mất. Tôi còn chưa kịp trả lời mà. Chiều 4 6 7 sẽ nhớ kĩ. Vậy là nỗi buồn bực bị anh tránh mặt đã bay đi đâu hết, chỉ nhỡ lịch hẹn phụ đạo và cả bữa cơm tối cuối ngày.

……………………………………………………

Mùi thịt nướng thơm lần tỏa trong vường, bác Hạo Thiên tươi cười đeo tạp dề nướng thịt, bố tôi ngồi nhặt rau. Trông hơi mất hình tượng. Tôi cùng anh dọn bàn, anh khá kiệm lời, trong bữa cơm hai ông bố cứ thao thao bất tuyệt chuyện quá khứ. Hôm nay phá lệ tôi uống bia, tửu lượng không được tính là tốt nhưng cũng vần còn giữ được ý thức.

  • Liên Xương lớn lên rất đáng yêu, ông bạn gả nó cho con trai tôi đi.

Bác trai quàng vai ba tôi, nở một nụ cười sáng lạn.

  • Ukm, hơn con bé 4 tuổi, được, tôi gả. Nhưng cũng phải phải hỏi ý kiến của chúng nó nữa.
  • Con vẫn còn bé mà.

Tôi cúi mặt chu môi.

  • Được ạ

Anh cho miêng thịt vào miệng nhai từ tốn. Hai ông bố cười phá lên, bắt tay nhau gọi thông gia

Không biết đó là bia hay vì câu nối ấy, mặt tôi có thể nướng khoai rồi.

Từ hôm đó tôi thường sang nhà anh. Mấy lần mất tập trung còn bị anh lấy sách đập vào đầu,, không thì gõ bút lên trán. Ngắm chưa được bao nhiêu thì đầu tôi cũng bị anh đánh cho nát rồi.

  • Em không tập trung,

Mỗi buổi học lần nào cũng nhắc đến mấy lên, mà nhờ thế thành tích tôi cũng dần nâng cao.

  • Anh, thi cuối kì em được điểm cao anh thưởng cho em nhé.
  • THưởng hả, vậy đứng đầu lớp cho anh, bây giờ em đang đứng thứ 4, không khó chứ.

Anh lúc nào cũng thế, nói chuyện không nhìn tôi, nói câu nào cũng khiến người ta hóa đá. Học thì học, đứng đầu ha, tôi sẽ khiến anh biết mặt.

Ôn trong hai tuần, tôi vùi đầu vào học, học với anh cũng chỉ bị anh 2,3 cái gõ. Mắt lúc nào cũng gấu trúc, cũng gầy đi trông thấy, may chỉ ôn trong 2 tuần, nếu không tôi kiệt sức mà chết mất!!

Ngày nhận kết quả , tôi chỉ xếp thú 2 kém người đứng đầu 0.5, đời thật bất công. Đưa kết quả cho anh mà mặt tôi bí xị.

  • Lần này em không đứng nhất.

Anh yên lặng không nói gì. Chỉ nhìn bảng điểm

  • Ukm, lần sau cố gắng.

Anh buông câu trả lời nhạt nhẽo, khiếng tròng mắt tôi ngấn nước, sống mũi cay cay. Anh cũng có thể động viên thêm nữa chứ, tôi đã cố gắng biết bao nhiêu.

Tối đó, ngồi nhìn cửa sổ phòng anh, đóng cửa, tôi mắng, mắng cho thỏa thích. Đâm ra cũng chẳng thèm theo anh mỗi sáng, gặp mặt cũng không ríu rít bắt chuyện.

Được vài ngày, tôi lăn ra ốm, ốm nặng, mà ba không có ở nhà nên anh sang chăm sóc tôi. Nhìn anh nấu cháo, dặn dò tôi uống thuốc, cơn giận cũng vơi đi phần nào đó.

Ốm đến ngày thứ , tôi cũng khỏe hơn, sáng sớm trước khi tập thể dục anh nấu bữa sáng để dưới. Hôm nay còn có thêm một mẩu giấy.

  • Muốn thưởng gì nói với anh!!! Cho em một ngày suy nghĩ. CUối tần anh cho em đi chơi.

Nhìn tờ giấy nó còn công hiệu hơn cả thuốc. Tôi đã khỏe hơn hản rồi.

Phần thường muốn nói với anh đã từ lâu. Suốt 3 năm nay tôi luôn muốn nói.

Đợi mãi, cuối tuần đã đén, anh cho tôi đi khu vui chơi, tôi cố ý dậy thật sớm chọn quần áo, cuối cùng là áo phông và quần sooc, nhìn rất thoải mái. Anh cũng không mặc sơ mi như thường ngày nữa mà quần bò áo phông màu. Phóng khoáng mà vẫn đảm bảo chất.

Cả khu vui chơi không có chỗ nào thiếu bóng dáng tôi và anh, kẹo bông, gắp thú, còn chèo thuyền …….. như một cặp đôi vậy. Chơi đến xế chiều, anh dắt tôi đến một thời quán nướng.

  • Em muốn anh thưởng gì cho nào?

Vừa ngồi gọi món anh vừa hỏi tôi. Không ngờ giây phút này lại đến nhanh như vậy, tôi tự cười mỉm, cầm cốc Coca mát lạnh trong bàn tay lấy thêm dũng khí

  • Em muốn hỏi anh câu này trước
  • Có chuyện gì thế.

Anh đưa menu cho phục vụ rồi nhìn thẳng tôi

  • Lần đàu tiên anh gặp em là khi nào
  • Ukm, chắc mấy năm trước, ngày mẹ em mất. Rồi sau đó là lần ba anh suýt đam vào em…. Sao em lại hỏi thế??

Đúng là anh. Tôi lại càng cười rạng rỡ.

  • Em còn nhớ lúc đó em không khóc được, nhưng vì một câu động viên của anh, em đã òa khóc. EM không thấy mặt anh nhưng lại nhớ giọng nói anh suốt 3 năm….
  • Gần anh em rất vui vẻ….. Cảm giác được che chở nữa…. Vạy … Anh có thể cho em làm bạn gái anh chứ????

Trái tim tôi vang lên từng hồi, không dám thở mạnh, mong đợi câu trả lời của anh

  • Trạc thần, em đến rồi, tắc đường nên em đến muộn.

Xin lỗi.

Có một chị gái rất xinh đẹp đi đến bên anh, hai tay ôm lấy anh rất tự nhiên. Người này là ai, sao thân thiết với anh đến như vậy.

  • Thiên Thiên, ở đây còn có người.

Bây giờ chị mới để ý đến sự có mặt của tôi.

  • Cô bé này là học trò của anh đấy hả, thật đáng yêu, chào em, chị là Thiên Thiên. Bạn gái từ mĩ về của Trạc Thần.

CHị đưa tay về phía tôi. Nhưng làm sao đây, khi nghe xong câu nói đó, sức lực toàn thân như bị rút sạch, anh đã có bạn gái, chị bây giờ đã về nước với anh. Bàn tay tôi run run nắm lấy tay chị.

Anh ấy vẫn im lặng không nói gì. Nhìn 2 người gần nhau thật đẹp đôi. Còn tôi như kẻ thứ 3 chén giữa cần phải xóa bỏ.

Tôi xin phép về trước. Từng bước chân nặng nề nhưng không bằng viên đá chặn lại trái tim tôi. Là tôi ngốc. Người đẹp mà tài năng như anh làm sao lại không có ai thích. Mà tôi cũng chưa từng hỏi anh đã có bạn gái hay chưa. DỪng lại ven đường, tôi khóc thật lớn, lần đàu tiên đi tỏ tỉnh mà chưa được nghe câu trả lời đã biết mình thất bại. Biết bao lâu, tôi mới bắt xe về nhà.

TỐi đó tôi nhìn về phía cửa sổ phòng anh, cánh cửa đó chưa bao giờ mở. Có lẽ cũng giống như trái tim anh, chưa bao giờ mở ra với tôi. Từ đầu đến cuối là do tôi tự mình đa tình. Đèn phòng anh tắt như hi vọng cuối cùng của tôi, anh cũng không giải thíc mà tôi là gì chứ, chắc anh cũng quên tôi vừa tỏ tình với anh.

Đến rạng sáng, tôi mới chợp mắt, may là cuối tuần nên ngủ muộn cũng không sao.

Kính kong….

Tiếng chuông cửa đánh thức tôi dậy, là Triệu Vũ, bạn Thanh Mai cũng như nói chút bầu tâm sự. Tất nhiên việc tỏ tình, cậu ta cũng biết.

Mở cửa xong, nhìn mặt tôi u ám, Triệu Vũ cũng đoán ra được lý do.

  • Có gì đâu, không được thì thôi. Trên đời thiếu gì người tốt hơn anh ta, buồn làm gì, cau có chóng già đấy. Tôi đưa bà đi ăn kem giải sầu … đi đi

Bị cậu ta kéo ra khỏi nhà, đến cửa hàng tiện ích đầu ngõ. Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, anh cũng ở đó, mà bên anh là chị Thiên Thiên đang chọn đồ. Tôi và anh, cùng đứng đợi thanh toán. Dù biết nhau nhưng bây giờ khoảng cách thật xa. Người dưng không quen biết, nhưng đây là người con trai tôi thầm mến. Làm ngơ sao được.

  • Liên Xương, em cũng ở đây sao, em đi cùng bạn hả ??? Bạn Trai sao?? CŨng được đấy

Chị Thiên Thiên liếc mắt nhìn Triệu Vũ, nháy mắt với tôi rồi nở nụ cười tinh nghịch. Tôi cũng không biết giải thích như thế nào, mà cũng không cần thiết.

THời gian thanh toán cũng lâu thật, khiến tôi khó chịu ra mặt, kéo tay Triệu Vũ về phía cửa thật nhanh chóng, vừa đi vừa cầm chiếc kem ốc quế cắn miếng thật . Cảm giác tê buốt sốc lên tận óc. Hình như cả thế giới đang chống lại mình. Mặc kệ mọi thú tôi ngồi sụp xuống, vùi mặt vào hai gối, khóc òa. Gặp anh hình ảnh khóc lóc cũng xuất hiện nhiều hơn. Vừa ngốc vừa vô dụng.

…………………………………..

Tôi cũng không học phụ đạo từ anh nữa. Đúng hơn là cố để anh không xuất hiện trong cuộc sống của mình. Tôi dặn lòng phải quên anh đi . Nhưng nói và làm là 2 chuyện khác nhau. Nói thì dễ, làm được mới khó. Dường như t để qua quyền cuộc sống này có anh, sáng tập thể dục với anh, chiều học bài, cuối tuần cùng theo anh đi chơi. Lúc ốm được anh cháo anh nấu. Tôi đã quá phụ thuộc vào anh, nhìn thấy anh như một thói quen. Cửa sổ sang nhìn sang phòng anh tôi cũng khóa, ống nhòm cũng bị tôi vứt xuống kho. Tài liệu anh đưa cho tôi cũng photo bản mới, không còn nét chữ của anh. ĐI qua nhà anh tôi cũng chạy thật nhanh, sợ gặp anh mọi nỗ lực quên anh sẽ sụp đổ.

Tôi lấy nỗi nhớ anh để cho sách vở giải quyết, lấp đầy thời gian không có anh trong đời, có lẽ sẽ mất rất nhiều thời gian để có thể quên được anh. Tôi dùng 3 năm để nhớ ah và có lúc cần cấp số nhân nó để có thể quên anh.

Thời gian ơi hãy trôi thật nhanh nhé, để làm mở đi nỗi nhớ.

Cơn mưa kia hãy khóc thật o để cuốn trôi đi những nối buồn

………………………………

DÙ không muốn nhìn thấy anh nữa nhưng khi nghe được tin anh ra nước ngoài du học, trái tim bất giác lại nhói lên từng hồi. Anh đi, đi thật lâu, Anh đi tôi nên vui mới đúng. Anh đi rồi mọi chuyện sẽ trở về như cũ, tôi sẽ quên anh nhanh hơn. Mong là vậy. Bữa tiệc chia tay anh đi tôi không tham dự, chỉ từ ban công mà nhìn sang sân nhà anh, tiếng cười nói, tiếng nhạc vang lên khoảng pá chế được nỗi buồn đang dâng lên từng giây. Tìm hình dáng anh trong đám người. Vừa thấy bóng dáng ấy tôi lại chạy vào nhà, lại là cách trốn, không dám đối diện với sự thật, không khóc mới chính là tôi.

Ngày mai anh đi rồi, tôi vẫn không gặp anh, dù có vài lần anh gọi điện hay đứng trước cửa nhà bấm chuông, tôi vẫn tránh mặt anh.

Không muốn ở nhà nữa, tôi đi dạo lên công viên gần nhà.

Đang thơ thẩn một mình,

  • Òa……. Liên Xương

CHị Thiên Thiên từ đâu nhảy vào người tôi, chị đi với anh chàng nào đó.

  • Chị à
  • Hôm qua tiệc chia tay sao không thấy em???
  • Em có chút bận ạ.

Người con trai đó tiến lại gần quàng tay lên vai Thiên Thiên.

  • TÌnh yêu ai đấy em.
  • CHị giới thiệu, đây là người yêu chị.
  • NGười yêu chị …. CHẳng phải chị là bạn gái của anh Trạc Thần sao???
  • Uk, chị là bạn gái của Trạc Thần. Bạn là nữ mà.
  • Vậy có nghĩa là….
  • Em nghị chị là kiểu quan hệ đó sao?? Không không, khúc gỗ ấy không phải gu của chị …. Nè…. Em chạy đi đâu thế…

Tôi xoay người chạy nhanh về nhà, anh không có người yêu, là do tôi hiểu nhầm lời nói ây, tia hi vọng lại nhen nhóm trong đàu tôi. Tôi gặp anh tỏ tình 1 lần nữa. Nếu có bị từ chối thì cũng ở hai từ chính miệng anh nói ra.

Tôi bấm chuông nhà anh có chút nhanh. Bác trai chạy  ra ngoài vừa chạy vừa kêu to

  • Tới đây………. Bình tĩnh
  • Bác, anh Trạc Thần đâu rồi ạ.
  • Liên XƯơng, ha ……. Trạc Thần……. Chuyến bay đổi lịch nó đi ra sân bay rồi.

Anh đi rồi sao. Tôi còn chưa gặp anh lần cuối mà. Không được, tôi phải nói chuyện với anh

  • Bác , đưa cháu ra sân bay đi ạ.
  • Nhưng sợ không kịp, cháu có cần gấp thế không
  • Bác lấy xe đi nhanh lên

Mặt tôi lo lắng đến cực đọ. Làm bác trai cũng cuống theo

Trên đường đi khoogn biết tôi giục bác bao nhiêu lân, trời đổ mưa làm giao thông có chút trì trệ. Mưa mang anh đến với tôi, bây giờ lại muốn cách tôi với anh sao???

Đến sân bay cùng là 1h sau, chạy vào khu soát vé, tôi bị ngăn lại bởi bảo vệ.

  • Chuến bay 5683 đi mỹ vừa cất cánh….. chuyến bay tới tiếp tục sau 30’ nữa……

Là chuyến bay anh đi, anh đi thật rồi. Chạy xuống khu hành lang chờ đợi, ngẩng lên trời chiếc máy bay trong có anh đang dần rồi xa tôi. Anh đi mấy năm, tôi lại tiếp tin đợi anh, nhưng lần sau về anh sẽ còn như bây giờ. Bước chân ra ngoài đứng giữa trời, nước mắt hòa lẫn với nước mưa dù là ba năm trước hay ba năm sau tôi vẫn nợ anh một lời cảm ơn và xin lỗi.

Và cả : Em yêu anh.

  • Nếu ốm sẽ không ai nấu cháo cho em nữa đâu.

Giọng nói trầm ấy lại vang lên , chắc tôi tự tưởng tượng ra thôi, nhìn mưa không trút lên tôi nữa, nhưng xung quanh vẫn mưa mà. Tôi xoay người lại thấy anh, như 3 năm trước, chiếc ô màu đen, nhưng lần này tôi thấy khuôn mặt anh, thời gian như ngưng đọng. Khoảnh khắc đó tôi sẽ không bao giờ quên.

Tôi và anh cũng nói chuyện một lúc rồi anh cũng lên máy bay tiếp tục với ước mơ của mình. Lần này khi chiếc máy bay lao lên theo bầu trời, rồi cầm nhanh được sợi dây vô hình buộc hai trái tim lại với nhau. Trái tim tôi và anh

Đại học kinh tế tôi đã đậu, mấy năm chăm chỉ học tập tôi đã tiếp thu được rất nhiều kiense thức. Một tấm bằng rất khá, tôi tự tin để tìm được một công việc tốt. Ngày tốt nghiệp tôi mặc chiếc áo cử nhân chụp ảnh cùng bạn bề. Nhận được ddienj thoại từ một dãy số lạ.

  • Alo…… Liên Xương xin nghe….
  • Phía sau em kìa

Xoay người, hình dáng quen thuộc đi về phía tôi. Lần gặp lại trời không mưa. Có lẽ mưa gắn kết tôi với nah nhưng song hành là sự ly biệt. Nắng chiếu lên người anh, cũng chỉ thấy hình bóng chói nhòa khi anh đứng trước tôi thì bây giờ tooic ó thể nói rằng.

 

QUA ÁNH NẮNG EM NHÌN THẤY ANH VÀ NHÌN THẤY CẢ HẠNH PHÚC-

 

 

 

 

 

Quảng cáo

Luợt xem: 3.600.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

1 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Sư thầy đi ra khỏi cửa phòng của Tâm một cách nhẹ nhàng, anh ngồi đó, đôi mắt vẫn nhìn đăm đăm vào c...

- Mình chia tay đi - Tại sao? - Đơn giản là tôi chán thấy bộ mặt của cô rồi - Nên anh quen ...

Sự nhớ nhung "nàng” khiến tôi quyết tâm làm thi sĩ… Và chẳng mấy chốc chứng bệnh thích thơ lan sang ...

Câu chuyện xảy ra vào khoảng thời gian xa xưa lắm. Lúc ấy có thể loài người còn chưa chen chúc trên ...