Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 1: Trong lúc những nữ s...

Quảng cáo

Trong lúc những nữ sinh của học viện Cackle đang cố gắng để có thể đến được trường đúng giờ trong ngày đầu tiên của kỳ học mùa đông thì những cơn mưa nặng hạt và những cơn gió lạnh buốt cứ thay nhau tấn công họ. Áo choàng của họ thì liên tục quật ra quật vào rồi có lúc còn đập thẳng vào mặt họ che hết đường lối, vì vậy nên hầu hết những nữ sinh lớn tuổi ( những người mong là đã có thể giữ được mèo của họ trên cán chổi một cách hoàn hảo toàn thời gian) đã bỏ cuộc và nhồi hết những chú mèo vào trong giỏ sách vì lý do an toàn.

Còn Mildred Hubble, người mà chưa bao giờ ở trong top những người bay giỏi nhất trường, giờ cũng đang cố gắng hết sức để giữ Tabby ( chú mèo sọc hay lo lắng của cô) vững trên cán chổi phòng trường hợp sẽ có người đánh giá đứng ở sân trường chờ đợi họ. Cô nêm chặt Tabby trong khoảng trống giữa lưng và túi đồ đạc đằng sau, dù đang ở nới có vẻ " an toàn", vậy nhưng chú mèo dường như vẫn không thể bình tĩnh được, chú dùng những móng vuốt sắc nhọn của mình để bấu chặt vào lưng Mildred. Thật đáng tiếc, bộ váy đồng phục mỏng manh không giúp được gì trong việc làm giảm cơn đau.

'Ouch!' cô rú lên một tiếng, 'Nào mọi chuyện ổn mà, Tab, chúng ta gần tới nơi rồi... chỉ cần giữ vững thêm một chút thôi..ouch...ouch!..oh!'

Mildred quả thực đã có một quyết định đúng trong việc nên cẩn thận, bởi vì thực sự có ai đó đang quan sát. Cô Cackle- hiệu trưởng của trường và cô Hardbroom- giám thị hắc ám đang ẩn náu ở một chỗ kín đáo để ngầm đánh giá và quan sát các nữ sinh trong lúc họ đang nghiêng ngả trên chổi, thi thoảng họ nhìn qua cả bức tường lớn và sân trường.

' Wow, hãy nhìn kìa cô Hardbroom'- Cô Cackle khẽ la. ' Qúy cô Mildred là người duy nhất giữ được mèo của cô ấy trên cán chổi kìa.'

'Hmmm'- Cô Hardbroom nói. " Đừng trở nên quá phấn khích cô Cackle à, tôi chắc chắn là cô ấy sẽ không giữ mình được khỏi những rắc rối quá lâu đâu, bản chất của cổ là vậy.'

'Nào nào cô Hardbroom. Đây là ngày đầu tiên của kỳ mới và chúng ta nên bắt đầu nó với một hy vọng lớn trong tim kể cả khi chúng ta đang phải chứng kiến một trong những học sinh ở top "hơi đáng quan ngại" '

Ngay bên dưới, ở phần sân trong là cô Bat và cô Mould, họ đang đứng tụm lại với nhau bên dưới một cái ô to để chỉ dẫn các nữ sinh tới nơi để đồ đạc cũng như bảo họ đến thẳng đại sảnh lớn vì sân trường giờ quá ẩm ướt. Như thường lệ, những học sinh năm nhất ( được phép) đến trường bằng các phương tiện bình thường, người ta có thể dễ dàng thấy được sự sợ hãi trên khuôn mặt họ, hiển nhiên thôi, sau tiếng đóng cổng chát chúa, bỏ lại người thân và giờ đây phải đối mặt với việc sắp phải vào học ở một ngôi trường nhìn giống như nhà tù, ai mà không sợ cho được.

Quảng cáo

Luợt xem: 3.398.
Lượt bình chọn: 0.

ngôn ngữ có khả năng truyền đạt cao hơn so với giao tiếp bình thường nên mình rất thích đọc và viết lách big_smile

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Màn đêm buông xuống, bầu trời đầy sao lấp lánh. Mọi thứ xung quanh thật tĩnh lặng, Asuna...

Phong bế trong kết giới, hỏa diễm cuồn cuộn, hồng sắc du long du đãng ở trong đó, phát ra rung trời ...

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chết, tôi không biết cái chết sẽ là như thế nào? Liệu có đau đớn?...