Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 1.2: Điều kinh khủng nhất...

Quảng cáo

Điều kinh khủng nhất đối với các nữ sinh ngay lúc đó là những vũng nước lớn ở sân trường, niềm hy vọng được đáp đất một cách trọn vẹn đã tan biến ngay trong lúc họ đang nhấp lên nhấp xuống một cách dữ dội để tránh những chỗ nước lớn. Một trong những điều luật đầu tiên trong bộ quản lý chổi thần có ghi là những cái chổi sẽ bị ảnh hưởng nặng nếu như nó ở quá gần với bề mặt của một lượng lớn nước, cụ thể là cái chổi sẽ ngừng hoạt động ngay lập tức. Và điều cuối cùng mà mọi người có thể mong đợi chắc chắn là được nhảy nhanh xuống một vũng nước nào đó, còn hơn là té dập mông và làm hỏng cả cái chổi.

Mildred đã đáp đất một cách an toàn và sạch sẽ nhất ngay bên cạnh một vũng nước siêu sâu. Cô nhảy xuống và ra lệnh cho cái chổi đợi với bay lơ lửng trong lúc cô với tay ra sau để gỡ từng móng vuốt của Tabby ra khỏi lưng mình. Cô để chú ở chỗ cạnh túi đồ trên cây chổi, chỉ vừa kịp lúc để có thể túm lấy được Maud, người bạn mà đã vượt qua được bức tường đá một cách an toàn nhưng giờ đang lao thẳng vào một trong những cái vũng nước trên sân trường. Maud bị mắc kẹt trong chính áo choàng của mình và thật may mắn là Mildred đã kịp bắt được cô đúng lúc.

' Giữ chặt nhé Maud' Mildred hét lên và vừa dùng tay ôm lấy eo của Mauld vừa cố gắng giữ cái chổi khỏi va vào những cái khác. ' Hãy bảo cái chổi của cậu dừng lại đi, không là cậu sẽ lao vào vũng nước kia mất! '

' Dừng lại, chổi! ' Maud rít khẽ, cô tự giải thoát bản thân khỏi cái áo choàng và tặng người bạn thân của mình một cái ôm kiểu gấu. ' Cảm ơn chúa, cậu đã thấy mình, Mil, cậu thực sự đã cứu mình đó. '

Thật không may mắn, họ đã không đủ nhanh để cứu Enid, người đã lao thẳng vào vũng nước mà Mauld vừa mới thoát khỏi.

' Ôi không' Enid khẽ kêu lên, cô giờ đang ngồi giữa đống lộn xộn bao gồm hành lý và giỏ đựng mèo, nước bắn tung tóe và áo choàng của Enid thì đang nổi lềnh bềnh trên mặt của vũng nước. ' Bây giờ thì mọi thứ đều tan nát rồi, hãy nhìn vào đống lộn xộn này đi.'

Con mèo của Enid, sinh vật tội nghiệp ấy đang gào lên vì bị tiếp xúc với một lượng nước lớn. Cái chổi thần thì nổi trên mặt nước và nhìn như thể nó sẽ không bao giờ hoạt động được lại nữa. Về phía Enid, tuy cô cố gắng để giữ bình tĩnh nhưng có vẻ những giọt lệ đã bắt đầu xuất hiện. Mildred và Maud kéo Enid khỏi vũng nước và cố mang hành lý của cô ra khỏi đó nhanh nhất có thể.

' Mọi chuyện ổn rồi Enid ạ ' Maud an ủi cô bạn trong lúc vắt áo choàng cho cô. ' Thực sự thì mọi chuyện không tệ lắm đâu và cái chổi của bạn thì sẽ nhanh chóng hoạt động lại được khi nó được hong khô. ' 

' Này hai đứa ơi ' Mildred bỗng gọi họ ' Thật tốt khi có thể gặp lại được các cậu'. Cô giơ tay ra và cả ba người bạn thân khoác tay nhau rồi nhảy lên nhảy xuống dưới cơn mưa, mặc kệ thời tiết tồi tệ và cả một học kỳ dài phía trước, chí ít thì bây giờ họ đang có nhau, cái gì đến rồi cũng sẽ đến thôi.

Quảng cáo

Luợt xem: 1.514.
Lượt bình chọn: 0.

ngôn ngữ có khả năng truyền đạt cao hơn so với giao tiếp bình thường nên mình rất thích đọc và viết lách big_smile

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Một cô bé chừng mười hai tuổi,tóc tết hai bím xinh xinh,mặt mày ủ rũ đang đi tới bờ sông.Cô bé khẽ c...

-Này! Khỉ Gió! Xuống đây! Nhanh lên-Tiếng của một cô gái vang lên kèm theo đó là nụ cười rạng rỡ trô...

Bệnh Viện 4h30 sáng. . . – Cậu ấy sao rồi bác sĩ? Lim đã đợi ở ngoài phòng cấp cứu ...

Thế giới cường giả vi tôn, ta thích!" Băng Huyết ở trong tiểu viện cũ nát cỏ dại mọc đầy, nằm trên c...