Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : 2. Tiểu tam tiểu tứ.

Quảng cáo

Đêm thanh yên tĩnh, ánh trăng soi sáng cung tường tịch mịch, Lãnh Đạm Hạo một thân y đỏ phi thân tới góc vắng không người.

Y lạnh giọng " đã tới thì ra đi"

Vừa dứt lời một bóng người yểu điệu cung trang hồng phấn bước ra từ sau cây hạnh hoa. 

Nàng cất tiếng nhỏ nhẹ như nước chảy " Hạo ca ca"

" Nàng tới đây làm gì?" Lãnh Đạm Hạo vẫn bộ dạng lạnh lùng không chút thay đổi

Vu Khuê Như đau lòng, người trước mặt ôn nhu như nước đã không còn như xưa nữa, chàng thật xa cách " Hạo ca, chàng đã quên lời thề ngày xưa rồi sao?"

" Ta không quên, chỉ là nàng không nhớ thôi"

" Thiếp không quên"

Lãnh Đạm Hạo cười nhạo " ta tình nguyện quên"

Vu Khuê Như cười khổ " thiếp biết là thiếp sai, nhưng tình cảm của thiếp với chàng vẫn như xưa không thay đổi, ta biết chàng vẫn còn yêu ta có đúng không?"

Lãnh Đạm Hạo nhắm mắt, âm thanh nặng nề " cho dù như thế nào bây giờ cũng không quan trọng nữa, ta đã có thê tử rồi"

Vu Khuê Như nước mắt rưng rưng, tay nắm lấy tay áo của Lãnh Đạm Hạo

" Thiếp biết chàng không yêu nữ nhân kia, chàng chấp nhận cưới nàng ta chẳng qua cũng chỉ là thánh chỉ hoàng thượng ban không thể cãi, ta không để ý, thiếp chỉ cần ở bên cạnh chàng, cho dù làm thiếp ta cũng cam lòng"

Từ Mẫn ở trên cây hạnh hoa không xa thở dài não nề, cái quái gì thế, đêm tân hôn, phu quân bỏ đi tình tứ với nữ nhân khác, còn xem nàng là cái thể thống gì đây?

" Vương phi, nếu nàng tới rồi thì ra đi" Lãnh Đạm Hạo đưa mắt nhìn về phía cây hạnh hoa. Vu Khuê Như cũng giật mình nhìn theo hướng Đạm Hạo nói, ả cũng thật không ngờ sẽ có người rình mò nghe lén

Từ Mẫn ung dung không quan tâm tới hắn, nàng đã thu liễm hơi thở không ngờ hắn cũng có thể phát hiện ra, đúng là không phải dạng vừa.

Phát hiện thì phát hiện, bảo nàng ra thì nàng sẽ ra sao? Hừ còn lâu

" Vương phi nàng sợ sao?" Lãnh Đạm Hạo nở nụ cười trào phúng.

" Ta tại sao lại sợ?" Từ Mẫn thư thả ngã người dựa vào cây, tay đùa nghịch hoa hạnh trắng tinh

Lãnh Đạm Hạo không trả lời câu hỏi của nàng, hắn quay qua hỏi Vu Khuê Như.

" Khuê Như nàng nghĩ thế nào?" 

Vu Khuê Như được hỏi tới  ngượng ngùng, hai má đỏ hồng cuối đầu xuống nhỏ nhẹ trả lời " thiếp chỉ là người ngoài không hiểu lắm, nhưng nhưng đêm khuya vương phi rình mò nghe lén người khác nói chuyện thật không tốt" 

Từ Mẫn nghe tới đó liền cười to " bản vương phi đang xem kịch hài gì vậy, thật là mắc cười chết mất, haha ta đúng là không nhịn được cười mà "

Nàng dừng một chút hừ lạnh mỉa mai " cô nương a, ta hỏi cô mắt nào của cô nhìn thấy ta rình mò, tai nào của cô nghe thấy ta nghe lén? Nói rõ xem sao?"

Vu Khuê Như liếc Lãnh Đạm Hạo một cái, cô nhất định không chịu thua kém. Uỡn ngực thẳng lưng nói " người trốn trong cây hạnh hoa kia không phải nghe lén người khác nói chuyện thì là gì?"

" Nực cười, cứ nói tới trốn trong mấy cái cây này là bị nghe lén rình mò người khác sao? Nói như vậy há chẳng phải mấy cái ảnh vệ của vương phủ này đều là loại người chỉ biết rình mò người khác"

Nghe Từ Mẫn nói Vu Khuê Như á khẩu, những  ảnh vệ trong góc tối đều gật gù đồng ý, bọn họ ngày đêm ẩn mình trong góc tối một lòng bảo vệ chủ tử, như thế nào cư nhiên lại thành rình mò người khác

Lãnh Đạm Hạo đôi mắt ánh lên tia thú vị, hắn chắp tay sau lưng nhìn Từ Mẫn " vương phi nói như vậy, nàng ở trên kia làm gì"

Từ Mẫn thở dài nhìn ánh trăng sáng tỏ trên trời cao, nàng cất tiếng ngâm nga

" Ánh trăng sáng vừa trở về chốn cũ

Mùa yêu đầu héo rủ đã từ lâu

Trăng còn đây mà cảnh vật đeo sầu

Cố nhân hỡi còn đâu lời thề hẹn "

Bốn câu thơ vừa dứt, Vu Khuê Như trong lòng đau đớn, nàng buột miệng nhắc lại câu trên 

" Trăng còn đây mà cảnh vật đeo sầu

Cố nhân hỡi còn đâu lời thề hẹn"

Vu Khuê Như đưa ánh mắt đượm buồn lên nhìn Lãnh Đạm Hạo, nhưng đáng tiếc hắn không nhìn cô cho dù một chút 

" Hạo ca ca"

Lãnh Đạm Hạo không để ý tới cô, hắn ngước lên nhìn vào cây hạnh hoa,  dung mạo Từ Mẫn khuất xa nhánh cây, tâm tình của nàng hắn không thể nhìn thấu, y hiếu kỳ hỏi 

" Vương phi, nàng nhớ người tình chăng?"

Câu hỏi giống như thời tiết hôm nay thế nào, Từ Mẫn cười nhạt đó là câu mà phu quân hỏi nương tử hay sao.

" Người tình? Phế vật như ta lấy đâu ra người tình, đâu được như vương gia anh tuấn phi phàm nữ nhân nào cũng muốn quấn"

" Vương phi ghen sao?" Lãnh Đạm Hạo buông lời chọc ghẹo

Từ Mẫn cười cợt " ta ghen chết mất, phu quân của ta đêm tân hôn đánh ngất ta đi, bỏ ra ngoài hẹn hò với nữ nhân khác, người làm nương tử như ta sao không ghen cho được" 

Lãnh Đạm Hạo nhếch môi, đôi đồng tử lạnh băng chẳng biết cảm xúc gì, y cười

" Nàng ghen là tốt, được rồi bước xuống đây đi, ở trên đó nàng không thấy bực bội sao?"

Trời mới biết nàng bực bội tới mức nào, đêm tân hôn phu quân giả ngốc chọc ghẹo, ôm một bụng tá hoả rình mò, không ngờ chính là đi hẹn với tiểu tam tiểu tứ, ở cổ đại mũi nhiều như ong, hại nàng gãi muốn rách da chảy máu.

Từ Mẫn nói với giọng điệu giận dỗi " chàng còn không biết tới đỡ nương tử mình sao? Người ta là nữ nhi yếu đuối lỡ té  thì sao?"

Lãnh Đạm Hạo lắc đầu cười, nữ nhi yếu đuối leo cây được trèo xuống không được, đạo lý nào đây.

Y nhanh chân bước lại phía cây hạnh hoa, đưa tay ra đỡ nàng " nào xuống đây"

Từ Mẫn cười hài lòng, nhảy xuống, hoàn hảo nằm gọn trong vòng tay to lớn rắn chắc của Đạm Hạo.

" Nàng thật nghịch ngợm" hắn trách yêu.

Từ Mẫn bĩu môi gắn bông hoa hạnh trắng lên tóc Đạm Hạo, nàng nhìn bộ dạng nam tử cài hoa nhu mỳ của phu quân mà cười khúc khích.

Hắn lại đen mặt  ngắm nhìn dung nhan yêu kiều của thê tử trong lòng.

Vệ ảnh trong bóng đêm cũng ôm bụng cười không ngớt.

Hai người tình tứ, không ai để ý tới Vu Khuê Như bên này, nàng âm thầm thu tay, không cam lòng, lẳng lặng rời đi

Từ Mẫn đều thu hết vào đáy mắt, không cam lòng thì làm được gì, tiểu tam mãi mãi là tiểu tam, không có quyền ấm ức

 

Quảng cáo

Luợt xem: 213.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Chương 2: LÒ LUYỆN ÁM SÁT Bạch Tư dứt khoát không ngoảnh đầu lại, hình ảnh tên hung thần ấy ...

Một ngày mới lại bắt đầu. Ánh sáng chiếu rọi qua khung cửa sổ nơi căn phòng của tôi và anh đang ngủ....

_____________________________________________________ Nhẹ gấp quyển truyện lại, cậu nhét luôn vào c...