Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : Ta.... muốn tới báo ân...!!!!! ( chap 11)

Quảng cáo

.                    ( Công Hồn động )

 Bóng người có một cô gái xinh đẹp, nằm trên giường, cô mee mang ba ngày nay cũng bởi cô muốn thắng tên nam nhân kia một lần, vạch mặt hắn  cuối cùng lại ra nông nỗi thế này, ày, bây giờ cô mới nghiệm ra ...không nên tranh đấu với nam nhân!!!!!

Ui da....

nàng từ giường tỉnh, mùi canh giải rượu bốc lên nghi ngút, cô hầu gái thân cận của nàng chạy lại giường mừng rỡ, hình như còn tính đem thêm một chén canh thuốc....

" Người tỉnh rồi"

"uhm" nàng khẽ gật đầu, không khỏi đầu óc choáng váng, sự đau nhức từ tiềm  thức không ngừng mách bảo nàng" Nếu cô còn uống thế nữa , tôi sẽ cho cô hôn mê mãi mãi" Đúng, cả đời này, nàng chắc cũng chẳng dám uống nhiều như vậy nữa đâu, không bao giờ!!!!!

"  Công chúa người từ lúc đi Thiên Tộc tới giờ, lúc nào cũng toàn thân bất tỉnh, bên đó đúng là tương khắc với chúng ta....!!!!!- Cô hầu gái đó điệu bộ cũng rất thân cận với nàng, quan tâm hỏi.

" Chẳng phải vì cái tên đó...." Nàng chợt nghĩ tới lúc mà hắn vạch trần nàng,mặt mũi cũng tức giận hẳn lên, chuyện này nàng nhất định phải hỏi hắn rõ ràng" Tên đáng ghét"

Nàng còn đang tức giận như vậy, mà lại vô tình toàn nghĩ tới hắn, chợt nhớ ra....

" Công chúa à, người đó là ai vậy, sao có thể khiến công chúa mê man bất tỉnh còn nữa, đến nổi nếu không có người cõng về thì người có lẽ cũng không về được đâu "

" Hả "- Nàng thực sự rất ngạc nhiên ... mắt trợn tròn cả lên, tâm tư nàng lúc này cũng chợt nhớ ra điều gì đó...

" Haizzz,   Thật là công chúa à, người mê man bất tỉnh chẳng lẽ đầu óc cũng mắc bệnh theo luôn rồi hả, đó là với thanh niên lần trước lúc đi Tam Tự Kinh cũng đưa người về đó ..."- Bây giờ, Thiên Kỳ cũng chẳng còn tâm tư có thể nghe nổi cô hầu gái đang nói gì nữa , nàng ngây người ra, để hồi tưởng lại 3 ngày trước, hình ảnh hắn cõng nàng đi về Ma Tộc, bước chân hắn cũng loạn choạng, hắn lúc đó cũng say rồi, nhưng không để nàng gặp điều gì bất trắc, bước chân hắn có không nhịp nhàng nhưng lại khá vững chãi, như đang bảo vệ  một thứ gì đó rất trân quý trên lưng, từng thứ từng thứ liên tục ùa về trong đầu óc còn đang mơ hồ của nàng ....

Nhàng còn nhớ, ... nàng đã ói vào tấm lưng rộng rãi chỉ cần tựa vào là cảm thấy an toàn của hắn, còn luôn miệng nói : " Tên đáng ghét, tên đáng ghét..." " Ôi trời ơi!!! Xong rồi xong rồi" nàng nghĩ thầm,... haizzz, còn chưa trả ơn hắn, đã sớm đắc tội với hắn, cái tên nam nhân này, sao cứ lúc nào cũng có duyên gặp mặt nàng vây!!!!!!

" Công chúa, người sao vậy????!!!"- cô hầu gái lo lắng cho cái vẻ mặt " cứng đơ như trời trồng "của nàng , nhìn một lúc thấy nàng không trả lời, mặt cũng từ từ đỏ ửng lên..., khiến cho cô hầu gái không khỏi phì cười mà nắm lấy hai vai nàng , giật giật cho nàng tỉnh lại khỏi mấy tâm tư đó, nói tiếp: 

" Bộ tên đó quan trọng với người lắm sao??????"

Nàng nhìn và cũng nghe thấy nhưng không trả lời...

" Sống với người lâu như vậy, đây là lần đầu tiên thấy biểu hiện này của người đó....???"

Nàng nhìn cô hầu gái , ánh mắt có chút khó hiểu, đôi mày cũng chau lại chút ít...

" Hay là người động lòng rồi???"

"Rầm rầm", đúng, trái tim nàng sau khi nghe cô hầu gái kia nói xong đã kêu lên như vậy, nhịp đập không ngừng loạn lên, nàng cũng không biết có phải như vậy không, vì nàng cũng hay tự hỏi bản thân mình, hắn có điểm gì thu hút nàng đến vậy??? Mà lại chưa kịp định thần mà lại đột ngột bị hỏi câu này thì không khỏi lưng túng,  Ngượng ngùng đáp:" Chuyện này...."

Nàng chưa kịp nói hết câu, tâm tư còn đang hồn loạn như" đại chiến đấu tranh tinh thần" thì cô hầu gái kia chen vào

"Công chúa, nô tỳ là  chuyên gia ái tình của tứ hải bát hoang,  dù chưa có danh tiếng những nô tỳ có thể bảo đảm, nếu công chúa cần, nô tỳ nhất định sẽ tạo ra cho người một chuyện tình đẹp hơn cổ tích...?" Cô hầu gái kia giọng nói khá nghiêm túc, lại hơi pha một chút đùa, và ánh mắt thì vô cùng mơ mộng ...

" Nói bậy ", nàng bị lộ rõ lòng mình thì cảm giác ngượng , được tăng lên gấp bội  phần , nhưng cũng hiểu sự quan tâm của nàng ta đối với nàng nên cũng dịu lại một chút, khẽ búng  một cái thật đau vào đầu cô hầu gái kia

" ui da"

"  không nói với  ngươi  nữa,  ta có việc lại còn phải đến Thiên  tộc một chuyến, ta đi đây "

Điệu bộ nàng  khá gấp gáp, vung hết chăn mền gối ra, xuống giường rồi đi ngay dần dần khuất  bóng...

" ê, người mới tỉnh  rượu  chưa kịp nghỉ ngơi mà lại muốn đi dâu? 

 Phu nhân của Công Vũ  Cũng vào phòng ánh mắt bà cũng hơi ngạc nhiên khi không thấy Thiên Kỳ  đâu , còn chăn mền gối thì lại lộn xộn hết lên   như vậy   

" Bái kiến phu nhân" 

" Thiên Kỳ đâu?"

" Bẩm, lại đi đến Thiên Tộc rồi " 

" Hả"- Rồi hai người cũng vô thức nhìn nhau...

" Không lẽ chúng ta có giao tình với bên đó???"

  Nàng hầu kia khẽ gật đầu,phu nhân này quả thật cảm thấy khó hiểu, con gái bà từ trước giờ luôn đối xử tốt với mọi người, giờ lại đi động lòng , ... chẳng lẽ, là thái tử Khinh Vũ, người mà Thiên Kỳ đã cứu lúc là Tam Tự Kinh , rồi trong đầu bà lại loé lên một âm mưu , một âm mưu đen tối ...

( Thiên Vãn cư )

  Hôm nay trời thì cũng không đẹp lắm, nhưng cũng khác trong trẻo, lấp loáng  mấy người đều thuộc hàng " đẳng cấp của Vân môn " đang bàn  chuyện phiếm , nhưng hình như có người vẫn không tập trung lắm vào cuộc nói chuyện này.... 

 Thiên Hy : Đại ca quả là danh tiếng lẫy lừng, đệ nhất tửu lượng của tứ hải bát hoang này, chẳng phải, đã nổi càng thêm nổi hay sao???? "

Kinh Mê cũng hào hứng , mắt sáng hẳn lên , cũng lên tiếng chúc mừng : " Đại giáo của chúng ta ấy à, đúng là không thể nào chê được "

Kinh Tu cười khẽ, chứng tỏ rằng hắn nãy giờ cũng không tập trung lắm, lên tiếng" Chuyện cũ rồi, nhắc lại làm gì ????" Ngập ngừng chút rồi hắn nói tiếp:" À đúng rồi, Bạch Hoả khi nào bế quan xong, sao cả Mãn Vỹ Đông  cũng không thấy nó?

" Chuyện này....."

 Vốn dĩ  Kinh Tu  hỏi thăm về tình hình của Bạch Hoả  Để lấy thời gian nghĩ về việc Tư Mộc Kha, Vì chẳng bao giờ chàng lo về người đệ tử số một này của chàng cả nhưng thấy bộ dạng ấp áp úng  của hai người kia, chàng cũng bỏ phắc  cái vụ Tư Mộc Kha đi, dù gì Bạch Hoả cũng được định là thế hệ sau này của Vân Môn phái,  hơi lo sợ chàng liền hỏi lại :

"  Sao vậy, ấp a ấp úng làm gì trả lời đi!!!!"- Ánh mắt hắn vô cùng kiên định, dù cũng có xe qua vài tia lo lắng, nhưng nhanh chóng qua đi chỉ bằng một cái nháy mắt, lấy tay nhấc ly uống một ngụm trà, bình ổn tinh thần ....

Kinh Mê nuốt nước bọt , có thể thấy đụng tới chuyện này cũng không mấy vui vẻ:" Có vẻ, mấy vạn năm mới bế quan xong ..."

Ánh mắt Kinh Tu Trước khi hắn nói thì con nhìn vào ly trà, khi hắn nói xong thì lập tức bỏ ly trà xuống, đôi mày thanh thoát  vì tâm trạng khó chấp nhận cũng chau  lại....

 Thì ra, sau Tam Tự Kinh , Bạch Hoả cũng không thương quan trọng lắm, Chỉ là thấy sự tín nhiệm của Đại  giáo Vân Môn ( Kinh Tu)  quá lớn, mà bản thân lại không hoàn thành tốt nhiệm vụ , để Tư Mộc Kha thoát, Nên lên Vân Môn bế quan , con vài vạn  năm thì tiếp tục luyện công, để sau này khi xuống núi có thể đường đường chính chính kế nhiệm chức vị đại giáo, dĩ nhiên,  cho đến khi Kinh Tu  Đồng ý truyền lại  chức  vị đại giáo, lúc đó Kinh Tu sẽ thành đại trưởng giáo, giống như sư phụ hắn lúc trước .....

" Cái tên đồ đệ này của ta, quả thật không làm người khác thất vọng "  Ánh mắt nghiêm nghị vừa nãy của hắn cũng dịu lại vì hài lòng, cũng khẽ  mỉm cười, nhưng nếu để Ý kỹ thì tận sâu trong đáy mắt hắn cũng có một nỗi buồn gì đó từ rất xa xưa.....

  Hai người kia thấy hắn hài lòng thì cũng không nói gì, nhưng cũng hơi tiếc cho hắn, hắn mới một vạn 500 tuổi đã  trở thành thượng thần trẻ nhất của tứ Hải, mặc dù hắn mất đi pháp lực của một cánh tay nhưng nếu nói, Bạch Hoả có bế quan ngàn vạn năm nữa thì hiện tại, cũng chỉ bằng hắn của bây giờ mà thôi, nếu hắn mà không mất đi một cánh tay thế thì chưa chắc gì có ai được tước  vị  đại giáo ....

" Thôi, ta muốn về phòng nghỉ ngơi một chút "

Kinh Tu  Dường như cũng hiểu được hai người kia đang nghĩ gì, hắn cũng chậm rãi đứng lên rồi đi về phòng hắn là tẩm cung  Nhất Vị Thân 

 Hai người kia dù đang suy nghĩ nhưng thấy hắn đi thì cũng vô thức lên tiếng, " Đại ca..."

 Có người giả vờ như không nghe thấy mà đi thẳng về phía phòng của mình....

Sau khi hắn đi khuất, Kinh Mê cũng muốn chuyển chủ đề: " Ê, Lão Soái này, ( Thiên Hy) ,  nói xem vị cô nương  từ Ma Tộc kia làm sao có thể về được hả , ai cũng lăn ra say khướt thế kia mà...."

 Thiên Hy nghĩ về Kinh Tu lúc nãy cũng hơi buồn thay cho hắn, vừa nghe câu hỏi này thì cũng phấn chấn hẳn lên:" Uhm,... chắc cô ấy không tham gia...."

" Hây da, đệ nghĩ sao vậy , nếu cô ấy mà không tham gia, mấy ngày nay sao lại không tìm đại ca làm phiền chứ ..." - Kinh Mê với giọng hóm hỉnh cùng gian từ phản bác ...

Thiên Hy cũng hiểu được ẩn Yê trong lời nói của Kinh Mê ban này :" Xem ra.... cây cổ thụ, đang được chăm sóc rất tốt ...." Hai bên cười lộ rõ ý tứ sâu xa, bí hiểm,lập tức hành động ...

( Nhất Vị Thân ( phòng Kinh Tu đại giáo))

Hắn ngồi trên giường, Y phục xanh pha trắng làm cho người ngoài nhìn vào thấy rất thanh tao lại làm cho khí chất phong lưu toát lên vẻ nam chinh cùng khí chất " ngoài thanh tao trong  hùng hổ " của hắn muốn làm che mắt người ngoài , Ai muốn tập kích gì ở Thiên tộc, chỉ cần gặp hắn là " mắt nhắm mắt mở không  thấy Thái Sơn "Động vào hắn , cứ vậy là chết toi,

   Hắn cầm mấy quyển sách lên đọc đôi mắt trong suốt đồng đen trắng rõ ràng sâu thăm thẳm, còn mấy chồng công văn của Vân Môn  bên kia, lúc hãy mới dâng lên, với phong cách làm việc của hắn , một loáng là xong xuôi, thế nhưng trước giờ chưa có bất kì sai sót nào ,  vừa đọc sách hắn vừa cầm một sắp lệnh  chủ * trên tay , là quà mà Ti Khoan tặng hắn từ lúc hắn mới lên thành đại giáo, để hắn ban cho các đồ đệ , vậy mà hắn không dùng, lại để đến tận bây giờ .....

* Lệnh chủ gồm một tấm thẻ   chủ và hàng loạt những thẻ  con, dùng để đưa cho người đứng đầu phát cho đồng bọn mình để nhận ra nhau trong chiến tranh, hoặc vì một lý do nào khác, tùy người lệnh chủ có thể viết bất kỳ điều gì trên chiếc thẻ  con, người nhận thẻ  con phải làm theo nguoiwf giữ lệnh chủ .

 " cốc cốc" - Tiếng gõ cửa từ ngoài phòng vang lên

" Vào đi" hắn nói.

thì ra là Kinh Mê và Thiên Hy đến, bảo là vào cho hắn thêm vài túi trà ngon, hắn cũng không nói gì , chỉ chờ cho hai người này đi nhanh, để hắn còn phải đọc sách, vì vậy nên hắn không để ý......

" Đại ca, xin lỗi đã làm phiền huynh, bọn đệ đi đây" 

hắn không nói chỉ gật đầu 

  Sau khi hai người bọn họ đi, hắn vẫn chăm chú đọc sách để tìm cách chống lại linh hồn nhập vào thể xác!!!  quả thật hơi khó, trước giờ từ thời thượng cổ  kim đến nay chưa ai phép thuật cao thâm  đến mức có thể hóa thành linh hồn mà vẫn lưu lạc không bị tổn thất nguyên thần của bản thân... 

" Loại phép thuật cổ quái gì thế này????"

 Hắn nghĩ thầm, đồng thời cũng phân vân không biết có nên thông báo cho mọi người biết hay không , nhưng hắn vẫn tự cao, hắn, chắc chắn có thể một mình làm được!!!!

" Cốc, cốc cốc " - Tiếng gõ cửa lại vang lên....

Ai mà lại đến giờ này thế không biết??

Hắn mới tiễn khách xong, giờ chẳng lẽ lại tiếp khách?  Hắn đưa bàn tay mình lên môi, dáng vẻ  của hắn xem ra không muốn tiếp khách vào lúc này, ngón trỏ hắn đặt trên môi trên, ngón tay cái lại đưa xuống cằm lên tiếng :" Nếu có việc quan trọng quan trọng thì chờ  ta, không quan trọng, thì sau hẵng  nói "

Bên ngoài không một tiếng đáp trả, nhưng hắn thấy bóng người vẫn đứng lại, nhưng hắn cũng đang làm việc quan trọng, thôi cứ để người ta chờ vài phút vậy ...

hắn không để ý, tiếp tục suy tư, độ một chút hắn đi dọc theo căn phòng mà không hề hay biết , bên ngoài, ai đó chờ hắn mà cũng đi lên xuống, từng bước từng bước của hai người đều nhịp nhàng, không trật không sót, giống như hai trái tim đang chung một nhịp , chẳng biết vô tình, hay hữu tình.....

Hắn ngỡ chỉ là vài phút, ai ngờ đã là xế trưa....

Đứng ngồi lúc lâu, hắn có chút mỏi, chợt nhận ra là xế trưa, cũng bỏ mấy quyển sách xuống, " Thôi xong  rồi, không biết vị khách kia có chờ lâu không ?" , đi về phía cửa, mở ra ...

Á

  Đôi mày hắn nhướng lên, sự ngạc nhiên nhưng cũng khá quen thuộc, cấn cấn trước  mũi giày của hắn, thì ra, nãy giờ chờ hắn " người ta " ngủ gục luôn rồi , tựa lưng vào cửa thì bị hắn làm cho tỉnh, quả là chỉ có" Nữ quân Ma giới Công Tôn Vũ Hộ bút pháp Thiên Kỳ " mới dám làm điều này, ngủ trước cửa phòng của đại giáo, còn nằm trên mũi chân hắn , còn đôi chân thon dài ẩn hiện dưới từ áo vẫn đang trải dài " ngoài cửa" , thấy hắn phát hiện thì lập tức đứng dậy, chỉnh sửa tóc tai, quần áo, tác phong, khẽ hằng giọng một cái che dấu sự ngượng ngùng của mình :" Thiết nghĩ.... ngươi bận đến tối, mà buổi tối ta rất hay buồn ngủ, nên ta ngủ trước, đến tối có thể nói chuyện với ngươi...."

 Trời!, Còn  người xưng hô với đại giáo là " ngươi"  sao?, Hắn bị coi thường tới  vậy à, hắn cố gắng bao năm nay, hùng hùng hổ hổ danh tiếng lẫy lừng  là để bậc  phẩm này của hắn sẽ không bị ai coi thường, ai dè....

Cô nương này vẫn quá gan!!!!!!

Đôi mày của hắn vừa dãn ra, đã chau lại sau khi nghe cô nói muốn nói chuyện với hắn?? Chăm chú nhìn cô:" Lạc đường à"

"Ả??"

" Đường đường là Nữ quân Ma giới, đứng đầu của một tộc , đến đây chẳng phải do lạc đường muốn nhờ ta chỉ đường về sao??"  Hắn trả lời lại bộ dạng  ngây người do khó hiểu của nàng, cũng nhìn thấy sự ngượng ngùng vừa nãy của nàng, nói chung lần này của nàng , khó xử lần  ba !!!!!!!

" Ta... đến để báo ân" Nàng hơi nhỏ tiếng , nàng nói câu này, khó biết bao!!!! Với một người vạch trần nàng, làm nàng khó xử, còn nàng lại ......thích ......

"  con người của ta không để bụng những chuyện nhỏ nhặt, cô về đi, ta không muốn  đón tiếp cô ".

                                              HẾT CHƯƠNG 11 

Bạn nào muốn mình ra chương 12 nhanh Thì bl cho mik biết nha. Mơn nhiều lắm 

Quảng cáo

Luợt xem: 1.627.
Lượt bình chọn: 0.

Sinh năm 2005 giới tính nữ học tại trường Trung học cơ sở Đinh Tiên Hoàng tỉnh Phú Yên

Sắp xếp bình luận theo

107 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
    • Cảm ơn bạn nha............................................:...........................................(vui lòng không thắc mắc về cách xưng hô )

  1. Xem thêm bình luận...
Xem thêm một số truyện khác nào!

Sau ít lâu……. Haha….-tiếng zui cười của cả nhà Con gái ơi…mau xuống chào m.n nào-helen Dạ con chào c...

Truyện dựa trên tâm sự của 1anh trên blog tâm sự có nhan đề: "Tôi chiều quá khiến vợ không còn hiền ...

Đôi lời của tác giả: Lần trước mình để tựa chap 3 là "Thị sát” nhưng mà sau khi viết thì lại...